Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ

CẨM KHÊ DI HẬN

HỒI 72

 

Quyển I

Quyển II

Quyển III

Quyển IV

 

In ra

 HỒI THỨ BẨY MƯƠI HAI

Giá nghiêng thành nhất tiếu thiên kim,
Mắt xanh trắng, đổi lầm bao khách tục.

(Nguyễn-Khắc-Hiếu, Đời đáng chán)

 

Phương-Dung bấm Trần Năng. Cả hai cùng có ư nghĩ như nhau:

– Không lẽ xa giá Mă thái-hậu? Bà vừa rời khỏi đây, không lẽ bà trở lại ? Trở lại để làm ǵ?

Cỗ xe đến trước lầu Thúy-hoa th́ ngừng. Một phụ nữ trên xe bước xuống. Có hai cung nữ lại đỡ. Người đàn bà theo cầu thang chính giữa lên. Thị đi đến đâu, Cung-nga Thái-giám qú xuống phủ phục khấu đầu. Người đàn bà đó đến trước lầu thứ tư, ngừng lại nghe ngóng một lúc, rồi đẩy cửa bước vào. Bấy giờ Phương-Dung mới nh́n rơ không phải Mă thái-hậu, mà là một thiếu phụ, tuổi khoảng hai mươi chín, ba mươi, khá xinh đẹp, dáng dấp phúc hậu. Thiếu phụ bước vào điện, thấy Quang-Vũ đang ôm Tường-Qui trong ḷng, th́ nhăn mặt, rồi từ từ tiến tới. Đám nhạc công, Cung-nga, Thái giám đồng ngừng lại, qú xuống một lượt khấu đầu tung hô:

– Bọn hạ thần kính cẩn tham kiến Hoàng-hậu nương nương.

Phương-Dung hiểu ra:

– À thị là Quách hoàng-hậu. Có lần Trần Tự-Sơn kể rằng, hồi mới khởi binh Quang-Vũ cưới vợ họ Âm, nhan sắc xinh tươi. Sau cưới thêm bà họ Quách. Hiện nay Quang-Vũ có Chính-cung hoàng hậu, Hoàng-quư-phi, Thần-phi, Nam-cung quư phi. Mới đây lại phong cho Tường-Qui làm Tây-cung quí phi. Ngoài ra c̣n có thêm hai mươi mỹ nhân cùng hàng ngàn cung nga nữa. Bà này đến đây giữa đêm khuya, mang theo hai cung nữ, bảy thái giám, mười hai thị vệ đều đeo kiếm, e rằng sẽ có truyện không hay.

Quang-Vũ vội buông Tường-Qui đứng dậy:

– Đêm khuya, ái khanh không nghỉ ngơi, đến đây có việc ǵ?

Hoàng-hậu cười mát:

– Thiếp cũng muốn nghỉ ngơi lắm, nhưng tiếng tiêu, tiếng đàn từ lầu Thúy-hoa vọng lại. Thiếp không thể nào ngủ được. Thiếp nghe nói hoàng thượng mới dung nạp một Con chó cái Việt từ Lĩnh Nam vào hoàng cung, nên thiếp tới đây coi xem sự thực thế nào?

Quang-Vũ kéo ghế, d́u Hoàng-hậu ngồi xuống, rồi chỉ vào Tường-Qui:

– Đây, Chu mỹ nhân. Nàng là người Việt đất Lĩnh Nam. Trẫm mới thu nạp vào cung, nên chưa đưa đến bái kiến khanh.

Hoàng-hậu cười nhạt:

– Hoàng thượng thu nạp thị đă hơn năm tháng. Hoàng-thượng lại mang thị đi Trường-an thưởng xuân, rồi từ Trường-an về đây cũng đă mấy tháng, thế mà bảo rằng mới hay sao?

Quang-Vũ vẫn cười:

– Nàng mới nhập cung, trẫm chưa có th́ giờ đưa đến yết kiến khanh. Thôi được, bây giờ trẫm truyền nàng bái kiến khanh cũng vừa.

Quang-Vũ nói với Tường-Qui:

– Chu mỹ nhân, mau lại bái kiến Chính-cung nương nương đi.

Tường-Qui xuất thân là con nhà quí tộc. Ông ngoại làm đô úy, đệ nhất danh nhân Lĩnh Nam. Nàng chưa quen với lễ nghi triều đ́nh nhà Hán. Thấy Chánh-cung hoàng hậu, nàng coi thường không phủ phục tung hô, c̣n thản nhiên đứng nh́n. Luật lệ nhà Hán, cho Hoàng-hậu rất nhiều uy quyền. Quyền thứ nhất làm mẫu nghi thiên hạ, tức mẹ của trăm họ. Quyền thứ nh́, xử lư mọi việc khi Hoàng-đế vắng mặt trong triều. V́ vậy Lă hậu mới thay Cao tổ giết cả ba họ Hàn Tín. Quyền thứ ba là quyền cai quản, mọi việc trong cung, phong chức tước Thị vệ, Cấm quân, Thái-giám, Cung-nga. Các Phi-tần tuy được vua tuyển, nhưng phải tới bái kiến Hoàng-hậu. Một tháng hai lần đến cung Hoàng-hậu chầu, nghe dạy bảo.

Quang-Vũ dùng cường lực cưỡng bức cướp được Tường-Qui. Y say mê quá độ, nên mải vui, không đưa nàng đến bái kiến Quách-hậu. Y c̣n mang nàng đi Trường-an. Hoàng-hậu biết hết, nhưng bà không nói ǵ. Cho đến nay có người tâu với bà rằng Tường-Qui người Việt. Hơn nữa nàng có chồng, có con. Chồng nàng làm thị vệ trong cung.

Luật nhà Hán tuyển Hoàng-hậu, Quí-phi, Cung-nga rất ngặt. Thứ nhất phải thuộc gịng dơi trung lương trong triều. Thứ nh́, phải c̣n đồng trinh, dưới mười sáu tuổi. Thứ ba phải qua Mỹ quan khám xét: Người có thơm tho không? Nếu có mùi hôi, th́ thuộc giống Chồn cáo, hồ ly không được tuyển. Có khỏe mạnh không ? V́ sợ lây bệnh trong cung khuyết. Thứ ba khám cả nhũ hoa, âm hộ, xem có màu hồng, tươi thắm không? Nếu nhũ hoa dài quá biểu thị dâm đăng, bị loại. Nhũ hoa xẹp quá, thuộc loại vô t́nh, tàn nhẫn cũng không được nhận. Âm hộ th́ da không quá dăn deo, lông phải phơn phớt, óng mượt mềm mại. Cuối cùng tiếng nói có thanh tao không?

Bây giờ Quách-hậu nghe nói Tường-Qui đă trên hai mươi tuổi, lại là gái đă có chồng. Chồng thuộc loại đê tiện. Hơn nữa nàng người Việt, một thứ người bị coi như Man di. V́ vậy Quang-Vũ chưa muốn bảo nàng bái kiến Quách-hậu. Không ngờ đêm nay đang lúc yến nhạc, Quách-hậu đến.

– Bệ hạ đă phong nàng làm Tây-cung quí phi rồi phải không? Trời đất ơi, việc như thế mà thần thiếp không biết ǵ !

Nói đến đây. Quách-hậu lộ vẻ phẫn nộ, bà đưa mắt nh́n Tường-Qui từ đầu đến chân. Cơn giận dần dần biến tan. Bà thấy Tường-Qui đẹp nhu ḿ, ủy mị. Thêm vào dáng dấp linh hoạt, da dẻ tươi hồng, thân thể cân đối, của con nhà vơ. Bất cứ phi-tần, cung-nga nào của triều Hán cũng không có vẻ đẹp tươi sáng, hấp dẫn như nàng. Bà thấy Tường-Qui đẹp quá, mới hiểu tại sao Quang-Vũ say mê đến điên đảo thần hồn. Bà nghĩ thầm:

– Đứa con gái Việt này quả thực đẹp hơn bất cứ phi tần nào trong cung. Y thị lại hát hay, đàn ngọt, trách nào hoàng-thượng không say mê.

Bà hất hàm hỏi Tường-Qui:

– Ngươi được hoàng thượng phong làm Tây-cung quí phi mấy tháng nay. Tại sao ngươi không đến bái kiến ta?

Tường-Qui không biết luật lệ của hậu cung nhà Hán. Nàng suy nghĩ theo phong tục Lĩnh Nam. Vợ bé, vợ lớn, đều có quyền như nhau. Chả việc ǵ phải viếng thăm, bái kiến ai. Đám cung nữ hầu cận nhắc nhở nàng đôi lần. Song nàng không quan tâm đến. Bây giờ nghe Quách-hậu hạch hỏi, nàng đáp:

– Tôi từ Lĩnh Nam sang đây, hạnh ngộ được hồng ân hoàng thượng sủng ái. Ngoài ra, tôi không quan tâm đến cái chức vị Tây-cung quí phi hay Nam-cung quí phi. Không lẽ ngoài Thái-hậu, hoàng thượng ra, tôi c̣n phải khấu đầu trước người khác nữa sao?

Quách-hậu rút kiếm để lên bàn:

– À, con tiện tỳ này hỗn! Mi xuất thân từ chốn bần tiện, thuộc loại con chó Việt được tuyển vào cung ngoài luật lệ. Thế mà mi c̣n muốn đảo lộn cung thất hay sao đây ? Bây đâu, bắt con tiện tỳ này đánh đủ năm mươi roi cho ta!

Bọn thị nữ theo hầu Quách-hậu, xáp đến nắm tay Tường-Qui định đè xuống đánh đ̣n. Tường-Qui liếc nh́n Quang-Vũ. Thấy y ngồi im, nàng hiểu rằng y không bênh ḿnh, cũng không bênh Quách-hậu. Trước sự tranh dành của hai bên, ai mạnh người ấy được. Nàng co hai tay, giật mạnh một cái, bọn cung nữ bật lui lại đến bốn bước. Nàng quát lớn:

– Đứa nào muốn mất mạng th́ vào đây.

Bọn cung nữ sợ lệnh hoàng hậu, nhảy vào ôm Tường-Qui. Tường-Qui học vơ với Chu Bá, Lê-thị Hảo từ nhỏ. Nàng được huấn luyện vơ công căn bản vững chắc. Nếu Đào Kỳ, Trần Năng, Phương-Dung không gặp kỳ duyên, e bản lĩnh không theo kịp nàng. Nàng được kể vào hạng nữ lưu hiếm có của Lĩnh Nam, th́ bọn cung nữ kia làm sao thắng nổi? Nàng chỉ bước tréo hai bước, đám cung nữ ôm vào chỗ không. Vồ hụt, chúng lại nhảy vào ôm nàng. Tường-Qui muốn tỏ cái ôn nhu, văn nhă, nên nàng chưa dùng vơ. Mặc cho bọn cung nữ chạy bên đông, đuổi bên tây, cũng không bắt được nàng.

Hoàng-hậu quát lên:

– Chúng bay đều là đồ ăn hại, chỉ có một con chó Việt mà bắt không được, nuôi tụi bay để làm ǵ? Gọi Diệu-Dung lên cho ta.

Ba cung nữ vội chạy xuống lầu, một lát, chúng trở lên với một cung nữ khác. Hoàng hậu chỉ Tường-Qui nói:

– Diệu-Dung, ngươi bắt con chó Việt này cho ta.

Diệu-Dung dạ một tiếng, rồi xuất chiêu, hai tay thị khoằm khoằm chụp Tường-Qui. Liếc mắt qua, Tường-Qui biết đó là Hổ-trảo. Nàng lui một bước, Diệu-Dung chụp hụt. Diệu-Dung chưng hửng, vung tay phải thành quyền đánh thẳng vào ngực Tường-Qui. Tay trái biến thành đao, chém vào cổ nàng. Tường-Qui vọt người lên nhảy qua đầu y thị, đáp xuống nhẹ nhàng. Thân pháp nàng đẹp vô cùng. Quang-Vũ không cầm được, buột miệng khen:

– Thân pháp đẹp thực!

Câu khen đó, vô t́nh khiến Tường-Qui hiểu rằng Quang-Vũ không ưa Hoàng-hậu, mà ưa nàng. Nếu nàng xử dụng vơ công, Quang-Vũ không trách ǵ. Diệu-Dung rút sau lưng ra một cây nhuyễn tiên, rung tay một cái, thị tấn công Tường-Qui liền bốn chiêu. Tường-Qui lui lại, bước xéo tới, lách tay một cái nàng đă đoạt được cây nhuyễn tiên của Diệu-Dung, liệng xuống dưới lầu, rồi lui lại đứng sau lưng Quang-Vũ. Thái độ ung dung nhàn nhă.

Diệu-Dung kêu lên:

– Con chó Việt này dữ quá.

Tường-Qui vốn có nhan sắc khuynh quốc, lại văn hay chữ tốt, đàn ngọt hát hay. Vơ công thuộc loại hiếm có trên đời, xuất thân danh gia đệ tử. Song cuộc đời t́nh ái của nàng đầy trông gai trắc trở, khiến nàng đau khổ. Nàng chịu ảnh hưởng của cha nhiều hơn ông ngoại. Trong lần đầu gặp Đào Kỳ, đi chơi cố đô Cổ-loa, nàng đă tỏ ra những ư tưởng phục hồi Âu Lạc, trọng gịng giống. Sở dĩ nàng không thương yêu Trương Minh-Đức v́ bị cái mặc cảm vợ thằng Ngô, Mỵ châu, những từ ngữ nhục nhă nhất của gái Việt hồi đó. Bây giờ trên lầu Thúy-hoa, Quách-hậu gọi nàng là chó Việt, nàng đă nổi giận rồi. Nay đến tên cung nữ mà cũng dám nhục mạ gịng giống ḿnh, th́ nàng chịu sao được ?

Tường-Qui điên tiết lên. Nàng phóng hai chưởng như vũ băo liên tiếp. Chiêu đầu Lưỡng ngưu tranh phong. Chưởng phong ào ào mạnh vô cùng. Chưởng thứ nh́ Thanh ngưu qui gia. Chưởng sau tiếp chưởng trước. Binh, binh, bốn cung nữ bị đánh bay tung khỏi lầu, rơi xuống dưới. Chỉ nghe thấy bốn tiếng rú kinh khủng vọng lên, th́ biết rằng bốn cung nữ đă tan xương nát thịt.

Diệu-Dung kinh sợ đến đờ người ra. Y thị vội rút trong bọc ra một thanh Nga-mi kiếm, phóng liền bốn chiêu đâm Tường-Qui. Tường-Qui lui lại một bước, xoay ḿnh, vọt lên cao, một chân đá vào ngực Diệu-Dung một chân đá vào bụng thị. Diệu-Dung kêu lên tiếng Ối, người y thị bay xuống lầu. Từ dưới lầu vọng lên tiếng rú kinh khủng.

Quang-Vũ nghe nói Tường-Qui biết vơ nghệ. Y đâu có ngờ vơ công nàng cao đến như vậy ? Y kinh hoàng đến chết điếng người đi.

Quách-hậu vẫy tay một cái, năm thị vệ cùng bước vào. Bà chỉ:

– Các ngươi bắt con thị tỳ kia cho ta.

Bọn thị vệ này nguyên con em trong họ Quách hậu, được tuyển làm việc trong hoàng cung. Chúng trung thành tuyệt đối với bà. Chúng hô một tiếng, tuốt kiếm nhảy vào tấn công Tường-Qui. Tường-Qui phóng chưởng phản đ̣n. Chưởng của nàng khá mạnh, hai chưởng đẩy lui hai thị vệ. Chưởng thứ ba, thứ tư biến thành trảo, nàng bước sang trái, chụp được kiếm của chúng, nàng vung lên, hai thị vệ bay mất đầu. Ba tên kia kinh hoàng chưa kịp phản ứng, đă bị nàng đưa hai nhát vào ngực. Chúng chỉ c̣n kêu được một tiếng, ngă lăn ra, máu từ ngực phun thành ṿi. Tường-Qui đến bên Hoàng-hậu đưa một nhát kiếm qua đầu bà. Quang-Vũ rú lên:

– Mỹ nhân, xin nương tay !

Thực ra Tường-Qui chỉ muốn dọa Quách-hậu. Khi nghe Quang-Vũ lên tiếng. Nàng ngừng lại chĩa kiếm vào cổ họng Quách-hậu cười nhạt:

– Cổ kim đến giờ, không phải một tờ sắc chỉ, một mệnh lệnh mà làm nên t́nh yêu. Hoàng thượng sủng ái ta, ta đáp lại hoàng ân của Hoàng-thượng, giống như t́nh yêu nam nữ của bất cứ nơi đâu. Mi tuy là Hoàng-hậu, nhưng mi không làm cho quân vương hài ḷng. Đêm hôm mi mang vệ sĩ, đeo gươm đến đây, lộng quyền trước mặt Hoàng-thượng, tội đáng tru di. Ngươi thuộc giống ǵ mà dám nhục mạ ta, một điều chó Việt, hai điều chó Việt?

Ngừng lại một lát nàng tiếp:

– Nói theo Hoàng thượng, dân trăm họ, đâu chả là dân nhà Hán ? Thế mà mi dám nhục mạ gịng giống của ta là chó. Hôm nay ta rạch vào mặt mi mấy nhát kiếm này, để xem con chó đáng kinh tởm hay bộ mặt của mi đáng kinh tởm?

Nói rồi nàng vung tay rạch tám nhát vào mặt Quách-hậu. Quách-hậu kinh hoảng rú lên, ngă lăn ra long ỷ. Sự thực Tường-Qui chỉ phớt kiếm qua, nhưng bà sợ quá, tưởng thực, ngất xỉu nằm gục trên án thư.

Nhập cung Hán không bao lâu, Tường-Qui biết rằng nàng phải lăn ḿnh vào giữa các thế lực cường quyền. Luật Tiêu Hà dành cho ngoại thích nhiều quyền hành rộng răi. Mă thái hậu có nhiều tay chân trong triều. Ngoài biên cương, có hai cháu cầm quân: Mă Anh trấn thủ Trường-sa. Mă Viện lĩnh Phục-ba đại tướng quân. Hai người lợi dụng giữ binh quyền, tuyển nhiều cao thủ gửi về Lạc-dương cho Thái-hậu đưa vào làm thị vệ trong hoàng cung. Quách hoàng hậu có sáu người trong họ được phong hầu. Bà cũng tổ chức thị vệ, cung nga riêng biệt. Nàng nghĩ: Tại sao ḿnh không thiết lập lấy một thế lực? V́ vậy nàng đă dùng uy tín, tiền bạc, lôi kéo được khá nhiều người theo ḿnh. Nàng nghe Quang-Vũ phong cho ông ngoại làm Thứ sử, sáu vị sư thúc, sư bá được phong làm Thái-thú, thế lực nàng đâu có nhỏ? Nay nhân Quách-hậu định giết nàng, nàng ra tay, quyết Quang-Vũ sẽ đứng giữa, không về phe nào. Nàng cần trổ thần oai, để đám thị vệ trong cung nể mặt nàng từ nay.

Tường-Qui cầm kiếm chỉ mặt Quách-hậu:

– Ngươi ỷ là Hoàng-hậu, tuyển mộ thị vệ, đeo gươm đến đây làm loạn trước mặt Hoàng-thượng. Ta v́ hộ giá mà ra tay. Vậy ta nói cho ngươi biết : Từ nay nước sông, nước giếng mỗi người một giang sơn. Nếu ngươi c̣n kiếm truyện với ta, th́ đừng trách.

Nàng quăng kiếm, tay trái túm ngực Quách hậu nhắc khỏi long ỷ. Tay phải phóng một chưởng Ác ngưu nan độ. Chiếc long ỷ vở tan tành. Quách hoàng-hậu sợ quá rú lên, nói lắp bắp:

– Tôi chịu khuất phục, mong Quí phi dung t́nh.

Tường-Qui vẫn c̣n giận Quách-hậu về tiếng nhục mạ con chó Việt:

– Từ nay, dù mi nói vắng mặt, hay có mặt ta một câu Chó Việt ta sẽ khoét hai mắt, cắt hai chân, hai tay, cắt lưỡi ngươi bỏ vào chuồng lợn như xưa kia Lă-hậu đă làm với Thích-Cơ, ngươi biết không?

Quách-hậu kinh hoàng, vội đứng lên, xuống lầu. Tường-Qui di chuyển thân h́nh, nàng đă đứng trước mặt Quách-hậu:

–Khoan! Dễ ǵ ta cho mi đi giản dị như vậy ?

Quách-hậu run run, ngây người ra.

Tường-Qui cười nhạt:

–Ngươi không học vơ, thành ra không biết luật lệ vơ lâm. Để ta dạy cho mi mấy điều. Đai phàm khi dùng vơ, đấu vơ với người, bị thua, phải chịu khuất phục người thắng. Người thắng muốn mổ, muốn băm vằm thế nào mặc ư. Ngươi dùng cung nga, thị vệ đánh ta, bị thua. Ngươi bỏ đi như vậy coi sao được?

Quách-hậu hỏi:

– Quí phi muốn ta phải làm ǵ?

Tường-Qui nói:

– Từ nay, ngươi không được áp dụng quyền Hoàng-hậu với ta. Người đồng ư, th́ xuống lầu. C̣n ngươi không đồng ư, đứng dậy cùng ta đấu vài ngàn chiêu.

Quách hậu nghe nói, thất kinh hồn vía:

– Thôi! Thôi! Từ nay tôi không dám động đến Quí-phi nữa.

Bà bỏ xuống lầu.

Tường-Qui gọi thái giám, dọn dẹp mấy xác chết. Nàng đến bên Quang-Vũ cười nói:

– Hôm ở Trường-an, Hoàng-thượng nói với thiếp rằng Hoàng-hậu cậy có cha, anh cầm quân, tuyển mộ thị vệ riêng, làm lộng trong cung. Bà hay ghen tương, khiến Hoàng-thượng ăn không ngon, ngủ không yên. Bây giờ thiếp v́ hoàng-thượng mà trị Hoàng-hậu, chắc hoàng-thượng vui ḷng lắm.

Trên mái nhà Phương-Dung chửi thầm:

– Th́ ra thế! Tên Quang-Vũ này thủ đoạn không vừa. Y dùng tam công, triều thần, làm bộ đặt giang sơn lên t́nh riêng để loại Nghiêm đại ca. Dùng Hàn thái-hậu đưa Mă thái-hậu vào chỗ phạm tội, hầu trừ khử. Dùng người Lĩnh Nam đánh người Lĩnh Nam. Dùng hoàng thân đánh ngoại thích. Bây giờ lại dùng vợ nhỏ, trừ vợ lớn. Hèn ǵ, khi Tường-Qui ra tay, y ngồi nín thinh, không lên tiếng. Ta cứ tưởng y nhu nhược, th́ ra y đóng kịch.

Nàng vẫy mọi người cùng nhảy xuống lầu Thúy-hoa, vượt Hoàng-thành ra ngoài. Đến chỗ Sún Lé coi ngựa, thấy năm con ngựa đều nằm chết trên vườn hoang. C̣n Sún Lé không thấy đâu.

Cao Cảnh-Minh chạy lại định lật ngựa chết lên quan sát, Trần-Năng hô lớn:

–Ngừng tay!

Cao Cảnh-Minh vội ngừng lại ngơ ngác.

Trần Năng chỉ con ngựa chết nói:

– Mấy con ngựa này bị giết bằng chưởng lực dương cương cực mạnh, nên xương cốt gẫy nát. Tuy vậy phải cẩn thận v́ e chưởng có chất độc.

Nàng vội vận khí Không tâm, Ngũ uẩn giai không rồi mới đưa tay sờ vào mấy con ngựa, th́ hơi nóng vẫn c̣n, xương cốt gẫy nát hết.

Nàng nói:

– Với chưởng lực như vậy trên đời này ngoài Đào sư thúc, sư phụ ta ra th́ không c̣n ai nữa. Chưởng này dường như không có độc chất, v́ máu từ miệng ngựa chảy ra vẫn đỏ chứ không tím. Vậy hung thủ là ai?

Phương-Dung ngẫm nghĩ:

– Dường như hung thủ giết ngựa, rồi bắt sống Sún Lé, không hiểu Sún Lé có gọi Thần-ưng theo dơi chỉ đường cho bọn ḿnh không?

Tới đó, có tiếng Thần-ưng kêu trên không. Phương-Dung huưt sáo gọi nó xuống. Nàng đếm lại chỉ có chín Thần-ưng, vậy c̣n một Thần-ưng đi đâu? Mỏ, móng chân Thần-ưng đầy máu, tóc, như vậy chúng trải qua một cuộc chiến đấu với kẻ thù.

Trần Năng ở bên Lục Sún lâu ngày. Tính nàng vốn yêu trẻ con, hóa cho nên nàng thân thiết với Lục Sún nhất. Lục Sún đă dạy nàng biết cách điều khiển Thần-ưng. Nàng huưt sáo hỏi Thần-ưng xem Sún Lé ở đâu? Th́ cả chín Thần-ưng đều kêu lên những tiếng giận dữ. Chúng đồng vỗ cánh bay vọt lên cao, rồi lao về phía đông. Được một quăng lại bay trở về kêu lên những tiếng khẩn cấp.

Trần Năng nói:

– Có lẽ Sún Lé gặp ḱnh địch bắt sống mang đi rồi. Thần-ưng đang bay về phía đông, dẫn đường cho chúng ta, ta hăy theo Thần-ưng để cứu Sún Lé.

Trời đă dần dần sáng tỏ. Cả đoàn đi về phía Đông, trên trời đàn Thần-ưng cùng bay lượn ṿng ṿng dẫn đường. Tới một cái chợ, Phương-Dung ngừng lại mua bốn con ngựa thực lớn cho bốn người cỡi. Bốn người có ngựa, lập tức phi như bay. Đoàn Thần-ưng vẫn lượn trên không.

Đang phi trên cánh đồng mênh mông th́ Phương-Dung chỉ về phía xa xa: Tại đó Thần-ưng bay rợp trời. Mỗi toán hai mươi lăm Thần-ưng từ trên lao xuống, rồi vọt lên. Từng toán, từng toán một.

Phương-Dung than:

– Có lẽ Lục Sún gặp cường địch. Chúng đang chỉ huy Thần-ưng chống trả. Chúng ta phải vứu viện khẩn cấp mới kịp.

Cả bọn ra roi cho ngựa phi như bay. Chín Thần-ưng vẫn bay trên trời dẫn đường. Đang bay là là, bỗng một Thần-ưng kêu ré lên rồi đâm bổ xuống bụi cây phía trước. Tám Thần-ưng c̣n lại cũng đâm bổ xuống, rồi vọt lên.

Phương-Dung kêu:

– Cẩn thận, có lẽ chúng ta mắc mưu địch rồi. Chúng bắt Sún Lé, để dụ chúng ta theo cứu. Chúng phục kích ở phía trước kia, nhưng bị Thần-ưng phát giác ra. Thần-ưng đang lao xuống tấn công chúng.

Từ xa, cả bọn phát giác ra một toán trên mười người, trang phục theo lối thị vệ đang trống trả với Thần-ưng. Cao Cảnh-Minh rút tên bắn một phát. Tiễn thủ của ông có một không hai trên đời. Một phát bắn liền mười hai mũi, tên xé gió bay đi. Ông bắn phát thứ nh́, thứ ba. Tên trước, tên sau rít lên thành những tiếng vi vu kinh khủng.

Đoàn thị vệ đang đánh nhau với Thần-ưng, nghe thấy tên rít gió, chúng vung đao gạt. Choang, choang, tên đao chạm nhau, lửa tóe ra. Cánh tay bọn chúng tê rần, đao vừa vuột khỏi tay chúng, loạt thứ nh́, thứ ba đă bay tới. Chúng không c̣n biết đường nào gạt nữa. Chỉ nghe thấy tiếng người, tiếng ngựa rú lên kinh khủng.

Vừa lúc đó Phương-Dung phi ngựa tới nơi. Tất cả bọn có mười ba tên, đều bị trúng tên vào đầu gối, ngă ngựa, không ḅ dậy được. Thần diệu ở chỗ, tên nào cũng trúng vào một vị trí giống nhau.

Trần Năng nhảy xuống ngựa, nhổ tên, lấy thuốc rịt máu, xé áo băng lại cho chúng. Nàng băng cho mười hai tên. Đến tên thứ mười ba, vừa băng xong. Bất th́nh ĺnh y vọt người lên phóng chưởng đánh vào ngực nàng.

Biến cố xảy ra đột ngột, hai người lại quá gần nhau. Nàng không kịp xuất chiêu đỡ, nhưng vốn nhiều kinh nghiệm, nàng hít một hơi để hộ thân, rồi nhảy vọt trở lại để giảm bớt lực đạo của chưởng đối phương.

Tên Thị-vệ ra tay đánh trộm thành công. Y phóng người theo tấn công liên tiếp hai chưởng nữa. Chưởng phong ào ào chụp xuống người nàng. Trần Năng nhảy lui lại tránh được một chưởng. Nàng xuất chiêu gạt chưởng thứ nh́. Bây giờ nàng mới nhận ra chưởng của đối phương rất quen thuộc.

Tên thị vệ đánh nàng ba chưởng. Chưởng đầu trúng ngực. Chưởng thứ nh́ nàng nhảy tránh, đến chưởng thứ ba nàng gạt. Trần Năng nghĩ: ḿnh đă cứu y, mà y c̣n ra tay rất vô lại đánh vào ngực, th́ không c̣n nhân nhượng nữa.

Nàng vận khí phóng một chiêu cực kỳ dũng mănh của phái Cửu-chân Hải triều lăng lăng. Tên thị vệ thấy vậy, cười nhạt một tiếng, xuất chưởng đánh lại. Chiêu của y cũng là Hải triều lăng lăng công lực khá hùng hậu.

Binh một tiếng, Trần-Năng lui trở lại một bước, tên thị vệ cũng lui lại.

Hải-triều lăng lăng là chiêu thức cực mạnh, có tới năm lớp. Tên thị vệ hít một hơi xuất lớp thứ nh́. Trần Năng biết nếu đấu với người Trung-nguyên th́ dùng vơ Cửu-chân. C̣n đấu giữa người Lĩnh-nam với nhau dùng vơ công Tản-viên vẫn hơn. Nàng vận khí phát chiêu Thanh ngưu ư hà đỡ. Hai chưởng đụng nhau, tên thị vệ bật lui trở lại một bước, người y loạng choạng. Trần Năng muốn kết thúc trận đánh, nàng ra chiêu Lưỡng ngưu tranh phong.Tay phải nàng đẩy thẳng về phía trước, tay trái ṿng từ dưới đánh lên, nàng vận khí theo lối Không tâm, Vô nhân giả tướng. Bịch một tiếng, chưởng của nàng chạm vào chưởng đối phương. Hai chưởng dính chặt vào nhau.

Trần Năng ung dung mỉm cười, không tâm, để cho chân khí chuyển động, giống như Phật tổ đứng thuyết pháp ở núi Lăng-già. Tên thị vệ rung động mạnh, chân khí của y tuôn ra bao nhiêu lại mất bấy nhiêu. Y nghiến răng vận hết chân khí đẩy sang, mong kết liểu tính mệnh Trần Năng. Nhưng càng đẩy ra y càng thấy mất tăm mất tích.

Chỉ một lát sau, y hoảng kinh, vội thu chân khí, th́ bị chân khí của Trần Năng đánh ngược lại, người y vọt lên không, rơi xuống đất đến bốp một cái. Y không ḅ dậy được nữa.

Phương-Dung chạy đến dí kiếm vào cổ y hỏi:

– Ngươi tên họ là ǵ? Tại sao lại đón đường hại chúng ta?

Tên thị vệ không vừa. Nghễn cổ dậy nói bằng tiếng Việt:

– Ta thuộc đội Thị vệ nội cung. Chúng ta đang đi, bị các ngươi bắn tên lén, đánh chúng ta. Rồi lại hỏi tại sao chúng ta đón đường đánh các ngươi. Có ai vô lư như các ngươi không?

Cao Cảnh-Minh khám trong người y, thấy có tấm thẻ khắc con phụng, biết rằng y làm việc cho Mă thái-hậu. Trên có chữ: Nguyễn Ngọc-Danh. Bên cạnh có chữ biệt. Ông ngơ ngác hỏi Phương-Dung:

– Cháu thử nh́n xem ngạch, trật y ra sao, mà có chữ biệt ?

Phương-Dung làm quân sư cạnh Nghiêm-Sơn, nàng biết trên thẻ bài thị vệ có chữ biệt, th́ không thuộc cơ đội hoàng cung mà thuộc đội ra ngoài hoạt động. Tên nào có thẻ bài mang chữ biệt th́ y phụ trách công tác liên lạc giữa Thái-hậu với Thái-thú, Thứ-sử.

Phương-Dung nghe đến tên Nguyễn Ngọc Danh thấy quen quen. Chợt nàng kêu lên một tiếng, nhớ lại lời Đào Kỳ, Thiều-Hoa thuật cho nghe: Hôm Nghiêm Sơn đem quân đánh Đào trang, tên mă phu Nguyễn Ngọc Danh được sai đi đón vợ Trịnh Quang, rồi mất tích luôn. Từ đó đến nay không rơ y ẩn náu ở đâu. Trong trận Tây-hồ, Trịnh Quang bị Nguyễn Tường-Loan tra hỏi, y nói đại khái rằng Nguyễn Ngọc-Danh với y đều làm tế tác cho Hán nằm vùng ở Đào trang. V́ sợ Trịnh Quang không hết ḷng, Danh phải bắt vợ con y dấu một nơi.

Về sau Thiều-Hoa hỏi Nghiêm Sơn xem có phải chàng cài Trịnh Quang với Nguyễn Ngọc-Danh vào Đào trang không? Nghiêm-Sơn không biết. Th́ ra bọn chúng làm tế tác cho Mă thái-hậu.

Phương-Dung tra xét mười hai tên c̣n lại, chúng đều người Cửu-chân. Có điều vơ công chúng thua xa Nguyễn Ngọc-Danh. Chúng đồng khai giống nhau rằng chúng từ Giao-chỉ mang tấu chương về Mă thái-hậu. Mă thái-hậu sai chúng mang mật chỉ đến Thái-thú Tô Định. Không may trên đường đi bị Thần-ưng tấn công rồi bị tên bắn, mà bị bắt.

Phương-Dung cho khám rất kỹ, thấy trên mũ Nguyễn Ngọc-Danh có một bao thư. Nàng xé mở ra coi, th́ ra Mă thái-hậu dặn Tô Định phải giết chết Hợp-phố lục hiệp, rồi cử người thay thế. Triều đ́nh hợp ba quận Giao-chỉ, Cửu-chân và Nhật-nam thành Giao-châu, cho Tô-Định làm Thứ-sử. C̣n triều đ́nh cử Lê Đạo-Sinh và đám học tṛ làm Thứ-sử, Thái-thú, chẳng qua, để chúng tụ họp người đồ đảng, chống Đào Thế-Kiệt, Đặng Thi-Sách mà thôi. Nếu việc không xong, th́ thầy tṛ Lê bị giết. Ngược lại việc xong, th́ triều đ́nh cũng giết chúng.

Bây giờ Phương-Dung mới bật ngửa người ra, v́ bọn Nguyễn Ngọc-Danh không liên quan ǵ tới Sún-Lé. Nàng đoán: Bọn bắt Sún-Lé chắc là thị vệ. Thần-ưng thấy bọn Nguyễn Ngọc-Danh mặc cùng thứ y phục, th́ nhào xuống tấn công. Nàng đảo mắt nh́n ra xa, vẫn thấy Thần-ưng đang từng đợt lao xuống, giao chiến.

Phương-Dung nói với Đặng Đường-Hoàn:

– Sư bá lột lấy bốn bộ quần áo của bọn này. Chúng ta giả làm thị vệ đi cứu Sún-Lé.

Đặng Đường-Hoàn nắm lấy cả bọn liệng vào bụi cây. Ông lựa hai tên cao lớn lột quần áo cho ḿnh và Cao Cảnh-Minh. Lựa hai tên nhỏ bé, lột cho Phương-Dung, Trần Năng.

Phương-Dung hóa trang cho mọi người, thành thị vệ. Trần Năng cười khúc khích:

– Hể gặp đối phương tôi giả câm, để sư thẩm đối đáp nghe. Tôi giả tiếng đàn ông không được.

Phương-Dung lấy thẻ bài của Nguyễn Ngọc-Danh. Nàng rút kiếm đưa mấy nhát tất cả đám thị vệ bị gọt hết tóc.

Đặng Đường-Hoàn tính vốn trung trực. Ông chúa ghét bọn lừa thầy phản bạn. Trước đây nghe truyện Nguyễn Ngọc-Danh phản Đào hầu, nay gặp y đây, ông vạch quần đái vào đầu y:

– Hăy cho mi uống băi nước tiểu này. Lưu chút kỷ niệm ngày chúng ta gặp nhau.

Ông cầm kiếm rạch trên mặt cả bọn, mỗi đứa hai nhát.

Bỗng một Thần-ưng từ xa bay lại, kêu lên một tiếng rồi từ từ đáp xuống trước ngựa Phương-Dung. Bên chân nó, có mang một ống nhỏ. Nàng mở ống ra, thấy tờ thư. Trong tờ thư viết vỏn vẹn mấy chữ:

 Sún Lé bị bắt. Chúng ta đuổi theo cứu, bị bao vây. 

Dưới vẽ bông cúc. Phương-Dung biết đó là hiệu của Hoàng Thiều-Hoa. Nàng cùng mọi người phi ngựa đuổi theo. Lạ một điều, cả bọn ruổi ngựa trên trăm dặm, mà vẫn thấy đoàn Thần-ưng nhào lộn tấn công xa xa.

Đặng Đường-Hoàn nói:

– Có lẽ Thiều-Hoa cùng mọi người chạy trước. Địch thủ đuổi theo, nên nàng cho Thần-ưng đánh cản hậu, v́ thế nên chúng ta đuổi ḥai mà không gặp.

Phương-Dung phi ngựa thực mau. Đến quá Ngọ, th́ thấy đoàn Thần-ưng đang bay lượn ngay trên một ngọn đồi. Nàng nh́n một lúc rồi reo lên mừng rỡ:

– Chúng ta đă tới Nghi-dương. Núi kia là núi Dương-tiên đó.

Cả bọn tới gần. Trước mặt, một đoàn thiết kị trên năm trăm người, dàn ra bao vây núi Dương-tiên. Chúng định tiến lên, th́ bị đoàn Thần-ưng đánh như băo táp. Có mấy xác ngựa nằm trên sườn đồi. Một số kị binh đầu băng bó, rên la kêu khóc.

Đứng nh́n đoàn thiết kị hùng dũng, tiến lên núi có hàng lối chỉnh tề. Phương-Dung cảm thấy kính phục Hoài-nam vương Lưu Quang:

– Sau khi rời Quang-Vũ có một lúc, trong đêm, mà y đă điều động được một đoàn thiết kị lên đường ngay. Y xứng đáng làm Tướng-quốc triều Hán. Với tài ấy, y mới dám chống lại bọn ngoại thích.

Bốn người phi ngựa đến chân núi, th́ một viên tướng vọt ngựa ra hỏi:

– Các vị Thị-vệ thuộc cơ đội nào? Đến đây có việc ǵ?

Phương-Dung đă hóa trang thành một người da hơi ngăm đen. Nàng làm bộ hách dịch, móc túi lấy thẻ bài đưa ra. Viên tướng chỉ huy trông thấy con phượng trên thẻ bài, có chữ biệt khúm núm:

– Th́ ra Nguyễn vũ vệ. Chẳng hay Vũ vệ cùng ba vị nhân huynh kia đi đâu đây?

Phương-Dung giả tiếng ồm ồm nói:

– Tôi từ Lạc-dương đi Giao-chỉ. Qua đây thấy thiết kị vây giặc nên chúng tôi muốn giúp một tay. Chẳng hay ai chỉ huy đoàn thiết kị này?

Viên tướng nói:

– Tiểu tướng Bạch Sùng, Lữ trưởng thiết kị. Tiểu tướng mang thiết kị đặt dưới quyền điều động của Bô-lỗ đại tướng quân, tổng trấn Lạc-dương.

Phương-Dung biết Bô-lỗ đại tướng quân là chức của Mă Vũ, một trong Tương-dương cửu hùng. Đêm qua mới được Quang-Vũ phong làm Dương-hư hầu. Nàng đưa mắt cho mọi người đề pḥng, v́ sợï Mă-Vũ nhận được mặt.

Bốn người đứng nh́n: Giữa đỉnh núi, Ngũ Sún đang đứng trên các ngọn cây thổi tù và điều khiển Thần-ưng tấn công vào đội Thiết-kị. Có nhiều Thiết-kị bị thương, kẻ mù mắt, người rách mặt v́ Thần-ưng. Trên đồi có mấy xác Thần-ưng trúng tên rơi ở sườn.

Từ ngày tham chiến ở Trung-nguyên, lần đầu tiên các Sún điều khiển Thần-ưng đánh nhịp nhàng như vậy. Phương-Dung than:

– Hồi trước ḿnh ở thế thắng, nên các Sún không trổ hết được thần oai. Lần này v́ nguy cơ trước mắt, Thần-ưng trở thành lực lượng pḥng vệ chính. Các Sún có dịp tỏ khả năng.

Đội Thần-ưng cứ từng đợt bay lượn trên không. Khi thấy đội kị mă tiến lên lại lao ngay xuống. Trên trời, đoàn Thần-ưng khác bay đe dọa. Một số Thần-ưng nữa đậu ở trên cây xa xa nghỉ ngơi.

Khi khởi hành tham chiến từ Lĩnh Nam, Lục Sún chưa có khả năng dùng binh, chia ra lực lượng pḥng vệ, lực lượng tấn công, lực lượng dưỡng sức như bây giờ. Có ai ngờ, Lục Sún đă tiến bộ rất nhiều, bề ngoài chỉ thấy chúng đùa cợt, phá phách. Th́ ra trong những lần dự họp hành quân, chúng nghe nhiều, hiểu rơ thuật dùng binh, rồi áp dụng vào chỉ huy Thần-ưng.

Trên đỉnh đồi, bọn Trần Công-Minh, Cao Cảnh-Sơn, Tiên-yên nữ hiệp, Giao-long nữ, Hoàng Thiều-Hoa ngồi có vẻ mệt mỏi. Trần Công-Minh, Cao Cảnh-Sơn th́ băng bó ở tay, chắc là bị thương.

Đặng Đường-Hoàn hỏi:

– Giao-Chi đâu mất, không thấy?

Trần Năng nói theo:

– Hay Giao-Chi bị giết? Bị bắt rồi?

Mă Vũ cỡi ngựa, đứng ở sườn đồi. Cạnh y, Sún Lé, bị treo trên cành cây. Y cầm roi bảo nó:

– Này thằng nhỏ kia, mi bảo đồng bọn cho Thần-ưng ngừng tấn công chúng ta, nếu không ta giết ngươi.

Sún Lé nói:

– Được, ngươi đưa cho ta cái loa để ta nói truyện với anh em.

Một tên đội trưởng đưa cho Sún Lé cái loa. Sún Lé cầm lấy ghé miệng nói bằng tiếng Việt:

– Tao là Lé đây. Các anh em có nghe tiếng không? Tao bị bắt, chúng mày coi như tao chết rồi. Đừng nể ǵ hết, cứ cho Thần-ưng tấn công bọn thiết kị đi.

Mă Vũ không hiểu ǵ. Song thấy Thần-ưng nhào xuống tấn công, th́ y biết Sún Lé không tuân lời. Y cầm roi đánh nó túi bụi. Nó cắn răng chịu đau, không nói một tiếng.

Đánh một lúc, Mă Vũ hỏi:

– Mày có chịu đầu hàng không?

Sún Lé bị đánh đau. Nó tự kiêu là con cháu Phù-Đổng thiên vương, hàng ngày ngồi với Hoàng sư tỷ, mưu kế thắng được Phương-Dung. Nó cắn răng chịu đau. Nó trả lời:

– Đầu hàng cái con c. lơ ông đây này. Ông là anh hùng Lĩnh Nam, phản Hán phục Việt. Chúng mày v́ Hán, ông v́ Lĩnh Nam. Muốn ông đầu hàng ư? Mày hăy về bảo Quang-Vũ mút con c. ông một ngàn lần, ông cũng không đầu hàng.

Mă Vũ ra lệnh cho lính đánh nữa. Sún Lé cười ha hả chịu đ̣n. Tên quân đánh một lúc. Quần Sún-Lé bị tụt mất, nó trở thành trần truồng.

Mă Vũ bảo tên quân:

– Ngươi ngừng tay, nếu không nó chết mất.

Vừa lúc đó, một tia nước bắn vọt vào mặt Mă Vũ. Th́ ra Sún Lé mất quần, nó bị treo trên cao, giăy dụa cho c̣ hướng vào Mă Vũ rồi đái xuống. Trong lúc không đề pḥng, y bị nước đái trúng đầu. Y cầm roi chỉ:

– Đánh chết nó đi.

Áp lực Sún Lé không xong. Mă Vũ vận khí vào đơn điền nói:

– Ta muốn nói truyện với người thủ lĩnh.

Một ḿnh y tiến lên. Trên đỉnh đồi Cao Cảnh-Sơn dương cung bắn. Bốn mũi tên xé gió bay xuống. Mă Vũ rút kiếm gạt, nhưng y gạt hụt, v́ tên bay đến trước ngựa y th́ hết lực rơi xuống. Y biết Cao Cảnh-Sơn muốn bảo y không được lên đồi, dừng lại. Trên đồi, Tiên-yên nữ hiệp, cùng Cao Cảnh-Sơn cỡi ngựa đi xuống. Khi c̣n cách Mă Vũ một lằn tên, ông dừng lại.

Mă Vũ nói:

– Các ngươi là anh hùng Lĩnh Nam, tài trí không phải tầm thường. Ta với các ngươi đă có phen ở cùng nhau. Ta không muốn dùng thiết kị giết các ngươi. Vậy ở đây ta có Lâu-thuyền tướng quân Đoàn Chí, Chinh-viễn tướng quân Lưu Long với ta. Nếu các ngươi thắng được hai trong ba chúng ta. Ta để các ngươi đi. C̣n các ngươi bại hai trận. Các ngươi phải theo ta về Lạc-dương.

Phương-Dung thấy phía sau bọn Mă Vũ, Lưu Long c̣n hai kị mă, trông sau lưng rất quen. Song chúng quay lưng lại, nàng không nhận ra lai lịch chúng.

Tiên-Yên nữ hiệp tự biết, trong năm người bên ḿnh th́ Trần Công-Minh đă đấu với Đoàn Chí, bị thương ở tay. Hoàng Thiều-Hoa tuy vơ công cao, nhưng vẫn chưa phải là đối thủ của Mă Vũ. Giao-long nữ Trần Quốc, Ngũ Sún đều không phải đối thủ của bất cứ tên nào bên Hán.

Phương-Dung nghĩ:

– Mă Vũ xuất thân từ danh môn chính phái. Vơ công y cao ngang với Phùng Dị, Sầm Bành, Lê Đạo-Sinh. Tuy Tiên-yên nữ hiệp đă học Thiền-công với Tăng-Giả Nan-Đà, không biết có địch lại y không?

Tiên-yên chưa biết trả lời sao, th́ Trần Quốc đến cạnh bà từ hồi nào. Nàng nói với Mă Vũ:

– Tiểu nữ họ Trần tên Quốc, gái Việt đất Lĩnh Nam, dám xin hỏi Đại tướng quân một câu được chăng?

Mă Vũ thấy một thiếu nữ xinh xắn, nói năng lễ phép, th́ vui ḷng gật đầu.

– Được cháu cứ hỏi.

Giao-long nữ nói:

– Tương-dương cửu hùng nổi tiếng khắp Trung-nguyên, không lẽ chỉ biết đấu chưởng ? Chẳng hay các vị có dám đấu những môn khác không?

Mă Vũ cho rằng bọn này muốn đấu kiếm, đấu vật chi đây. Y đáp:

– Được, chúng ta nhận đấu tất cả mọi môn. Nào bên đó các ngươi có tài ǵ cứ dở ra. Miễn các ngươi thắng được hai chúng ta, chúng ta để các ngươi xuống núi.

Giao-long nữ chỉ xuống sông Lạc-hà nói với Tiên-yên nữ hiệp:

– Sư bá thấy không? Tương-dương cửu hùng có khác, môn ǵ họ cũng giỏi cả. Sư bá cho phép cháu được lĩnh giáo vơ công của họ đi.

Nàng nói với Mă Vũ:

– Trận thứ nhất bên Lĩnh Nam, tiểu nữ xin được lĩnh giáo vơ công của bất cứ một vị nào trong các vị, nhưng đấu dưới sông Lạc-hà.

Mă Vũ nghe Giao-long nữ nói th́ ngẩn người ra nghĩ:

– Ḿnh ngu quá, thấy nó c̣n con nít ḿnh khinh thường, nhận lời bừa. Bây giờ một lời đă hứa th́ làm sao rút lại?

Mă Vũ từng làm việc chung với Trưng Nhị, Trần Năng tại đạo Kinh-châu. Sau đạo Kinh-châu được Trần Quốc đến trợ chiến. Y từng thấy nàng lội dưới nước như con rái cá. Bây giờ nàng thách đấu dưới nước, e bên y khó thành công.

Y nghĩ:

– Đến những đại cao thủ của nó ḿnh đánh một chưởng cũng mất mạng huống hồ con bé này. Chỉ cần đánh một chưởng lên mặt nước, nó long óc mà chết ngay, chứ có ǵ mà sợ.

Y nói:

– Được, tiểu cô nương, ta cử Lưu Long đấu với cô nương.

Y lùi ngựa lại nói nhỏ với tên kị binh đứng phía sau mấy câu. Tên kị binh này gật đầu. Lưu Long tiến ra bờ sông cùng với Giao-long nữ.

Giao-long nữ nói với Lưu Long:

– Lưu đại hiệp, vơ công ngươi cao đến độ sư bá của tiểu nữ chỉ đỡ có một chưởng, đă phun máu miệng. Vậy người cho tiểu nữ một ân huệ.

Lưu Long nói:

– Ta chỉ đánh cô ba chưởng. Nếu sau ba chưởng mà tiểu cô nương không chết, th́ coi như ta thua cuộc.

Giao-long nữ chắp tay bái tạ, rồi vọt ḿnh lên cao, nàng đá gió một cái, người đă rời bờ sông. Ở trên cao, nàng xoay ḿnh ba ṿng, rồi chúi đầu xuống nước mất tích. Lưu Long cũng phóng ḿnh lên cao đá gió một cái. Người y rơi ngay xuống chỗ Giao-long nữ. Y bơi ṿng ṿng, chờ nàng trồi lên th́ phóng chưởng đánh liền. Nhưng y bơi một lúc lâu, vẫn không thấy nàng đâu. Khỏang nhai dập miếng trầu, Mă Vũ, Đoàn Chí cùng đám kị binh trên bờ sông không thấy Giao-long nữ nổi lên, cũng nói lớn:

– Con bé chết ch́m rồi.

– Lâu vậy, không thấy nổi lên th́ chết rồi. Bên Lĩnh Nam thua.

Bỗng thấy Lưu Long kêu thét lên một tiếng kinh hoảng, rồi y phóng chưởng đánh xuống mặt nước phía trước, làm nước bắn tung tóe. Chưởng vừa dứt, th́ từ dưới nước, một vật vọt lên cao. Mọi người nh́n ra là Giao-long nữ. Ở trên cao, nàng xoay ḿnh một cái, lại chúi đầu xuống, rồi từ đáy sông nàng vọt lên cao như con cá vượt nước. Thân pháp đẹp vô cùng. Nàng vọt trên mười lần, rồi lặn mất tích.

Lưu Long dường như bị đau đớn lắm. Y nhăn nhó cực kỳ khổ sở. Mă Vũ, Đoàn Chí ở trên bờ, không hiểu Lưu Long bị thương thế nào. Th́ chợt thấy phía sau lưng y, một bàn tay nhô khỏi mặt nước, bàn tay rung động, một vật ǵ không rơ trúng vào đầu Lưu-Long bộp một cái. Lưu-Lọng đau quá thét lên lanh lảnh, y quay đầu lại th́ bàn tay đă mất tích.

Y biết Giao-long nữ lấy đá liệng ḿnh. Y quan sát trước sau, thấy nàng đang bơi phía xa. Y bơi lại định kết liễu tính mệnh nàng, th́ nàng cứ bơi dần ra giữa sông. Th́nh ĺnh nàng hụp xuống nước biến mất.

Lưu Long đă bị đau khổ v́ nàng, nên y bơi ṿng tṛn đề pḥng. Bơi một lúc y mệt nhoài, phải để cho người nổi lềnh bềnh trên mặt nước.

Th́nh ĺnh người y ch́m xuống đáy sông. Ai cũng cho rằng y lặn xuống đuổi Giao-long nữ. Nhưng chờ một lúc lâu cũng không thấy y nổi lên. Mă Vũ cảm thấy có ǵ bất tường. Th́ bên bờ sông, Giao-long nữ vác Lưu Long vọt lên bờ, chạy về phía đỉnh đồi.

Mă Vũ nh́n Lưu Long bị bắt sống, y định phi ngựa lên núi cứu bạn. Th́ Cao Cảnh-Sơn buông liền ba phát. Tổng cộng mười lăm mũi tên xé gió bay xuống. Phía trên từng đoàn Thần-ưng lao xuống, cản y lại.

Giao-Long nữ trao Lưu Long cho Hoàng Thiều-Hoa, rồi chạy xuống núi cười:

– Tiểu nữ mời Lưu đại tướng quân lên núi chơi, đă có Hoàng sư tỷ tiếp đăi. Các vị đừng sợ. Lưu tướng quân bất quá tước mới đến Thận-hầu, mà Hoàng sư tỷ là Lĩnh-nam Vương phi, địa vị cao quí biết mấy. Được Hoàng sư tỷ tiếp kiến, hân hạnh lắm chứ?

Nguyên Lưu Long đă mệt, th́nh ĺnh Trần-Quốc túm lấy chân y lôi xuống đáy sông. Y ôm lấy nàng, định bóp cổ cho chết. Song Trần Quốc kinh nghiệm thủy chiến, nàng buông y ra. Y vừa định trồi lên, nàng lại túm chân y lôi xuống đáy sông, đánh một quyền vào đầu y. Y bị ngạt hơi, uống nước đầy bụng. Nàng lặn dưới nước, kéo y đến bờ sông, rồi vác chạy lên núi.

Mă Vũ hỏi Tiên-Yên nữ hiệp:

– Ta nghe nói, ngươi tên Trần-thị Phương-Chi, có biệt hiệu Tiên-yên nữ hiệp. Ngươi gọi Trần Đại-Sinh bằng chú. Vơ công phái Sài-sơn của ngươi nổi danh thiên hạ. Vậy ngươi có dám đấu với Lâu-thuyền đại tướng quân Đoàn Chí của ta không?

Cao Cảnh-Sơn bàn với Hoàng Thiều-Hoa:

– Vơ công của cháu thuộc phái Cửu-chân, khắc chế với vơ công Trung-nguyên. Vậy cháu thử đấu với bọn chúng xem sao. Bất cứ giá nào, chúng ta cũng không để nhục cho Lĩnh Nam.

Hoàng Thiều-Hoa thủng thẳng xuống đồi. Nàng nói với Mă Vũ:

– Dương-hư hầu. Ta sẵn sàng đấu với Nam-dương hầu.

Đoàn Chí không coi Hoàng Thiều-Hoa vào đâu. Y nói:

– Vương phi là phận gái, Đoàn mỗ dành cho Vương-phi một cơ hội. Nếu Vương-phi đỡ được ba chưởng của Đoàn mỗ, coi như Đoàn mỗ thua.

Hoàng Thiều-Hoa gật đầu:

– Đa tạ Đoàn tướng quân. Ta phát chưởng đây.

Nàng tiến lên một bước, phát chiêu Thiết ḱnh phi thiên của Cửu-chân.

Đoàn Chí thấy thế chưởng hung hiểm, vội vận khí chống trả. B́nh một tiếng. Hoàng Thiều-Hoa cảm thấy như trời long đất lở, khí huyết chạy nhốn nháo trong người. Nàng bật lui hai bước để ḥa giải ḱnh lực của y. Trong khi đó Đoàn Chí cũng cảm thấy cánh tay tê dại. Y khám phá ra chiêu thức của Thiều-Hoa hung hiểm, khắc chế với vơ công của y.

Hoàng Thiều-Hoa hít một hơi chân khí, nàng phát chiêu Hải Triều lăng lăng lớp thứ nhất. Đoàn Chí thấy chưởng pháp hung dữ kinh khiếp. Y vận đủ mười thành công lực đỡ. B́nh một tiếng. Cả hai cùng lui lại ba bước. Hoàng Thiều-Hoa phát lớp thứ nh́. Lớp này mạnh gấp đôi lớp trước. Đoàn Chí vận hết sức, hai chưởng của y cùng đẩy ra một lúc. B́nh một tiếng, Hoàng Thiều-Hoa bay vọt về sau hơn hai trượng, đứng trước mặt Tiên-yên nữ hiệp.

Đoàn Chí thấy thắng thế. Y vọt theo đánh liền hai chưởng. Công lực Hoàng Thiều-Hoa gần bị tuyệt. Song nàng nghiến răng phát lớp thứ ba, thứ tư đỡ chưởng của y. Nhưng công lực của nàng đă cạn, chưởng không ra. Nàng phát chưởng đúng lúc Tiên-yên nữ hiệp đưa tay đỡ vào lưng nàng. Bà vận khí theo Tăng-Giả Nan-Đà dạy Vô ngă giả tướng. Thiều-Hoa cảm thấy trên lưng ḿnh có một luồng nội lực nhu ḥa mạnh đến long trời lở đất truyền vào cơ thể. Chưởng của nàng phát ra mạnh như thác đổ. B́nh, b́nh. Đoàn Chí bật lùi lại sau đến hai trượng. Y bị lộn hai ṿng, miệng ứa máu ra.

Mă Vũ chạy lại đỡ y lên. Y chỉ c̣n thoi thóp thở.

Bây giờ Tiên-Yên nữ hiệp mới biết Thiền-công Tăng-Giả Nan-Đà dạy ḿnh mạnh đến khủng khiếp. Bà cảm thấy tự hào, yên tâm. Bà nói với Mă Vũ:

– Các vị thua hai trận. Không biết các vị có giữ lời hứa không?

Mă Vũ thấy Đoàn Chí thua trong trường hợp kỳ lạ. Y định biện luận, song không biết căi theo lẽ nào.

Mă Vũ quay lại nói với hai viên kị binh đứng cạnh mấy câu. Hai tên này gật đầu tỏ vẻ đồng ư. Mă Vũ nói:

– Được, ta tha cho các ngươi xuống núi. Vậy các ngươi hăy buông tha người của chúng ta đi.

Tiên-yên nữ hiệp cười:

– Bên các vị giữ lời hứa, bên tôi cũng phải giữ lời hứa. Khi chúng tôi xuống núi, th́ sẽ thả Lưu tướng quân ra ngay chứ giữ làm ǵ? Xin Mă tướng quân vui ḷng tha Sún Lé trước đi.

Mă Vũ vẫy tay, đoàn thiết kị lui xuống chân đồi, để đám Lĩnh-nam đi. Tới chân núi, Tiên-Yên nữ hiệp sai mở trói cho Lưu-Long để hắn về bên Hán. Mă Vũ thả Sún Lé ra.

Giữa lúc bà cùng đám anh hùng Lĩnh-nam chuẩn bị lên đường, th́ từ phía trước một đoàn người ngựa đi tới. Bất giác bà reo lên, vui mừng. Đi đầu là Lê Đạo-Sinh, cỡi ngựa rất oai nghiêm. Phía sau, là một cỗ kiệu. Hai bên kiệu, có ba thiếu nữ xinh đẹp cỡi ngựa đi kèm. Bên cạnh c̣n có Đức-Hiệp, Hoàng Đức... tất cả sáu đệ tử của Lê Đạo-Sinh. Lạ một điều c̣n Phật-Nguyệt đi theo nữa.

Hoàng Thiều-Hoa vẫy tay cho bọn ḿnh tránh sang một bên quan sát.

Lê Đạo-Sinh hỏi lớn:

– Đạo thiết kị nào đó? Ai là người cầm đầu, xin lại tương kiến.

Lưu Long tuy bị Giao-long nữ nhận ch́m dưới nước, song y không bị thương nặng. Y tiến lên nói:

– Bô-lỗ đại tướng quân, Lâu-thuyền tướng quân, Chinh-viễn đại tướng quân vâng thánh chỉ cung nghinh thánh giá Hàn thái-hậu.

Lê Đạo-Sinh nói lớn:

– Quảng-châu Thứ sử Lê Đạo-Sinh, lĩnh Trấn-viễn đại tướng quân cùng các Thái thú Nam-hải, Tượng-quận, Quế-lâm, Cửu-chân, Nhật-nam, Giao-chỉ hộ giá Thái-hậu về triều.

Mă Vũ hô lên một tiếng, tất cả đám thiết kị cùng qú gối tung hô lớn:

– Bọn hạ thần vâng thánh chỉ cung nghinh thánh giá Thái-hậu.

Trên kiệu, màn mở ra, một thiếu phụ tuyệt sắc nói nhỏ nhẹ:

– Miễn lễ!

Mă Vũ ra lệnh, tất cả cùng đứng dậy. Hàn Tú-Anh hỏi:

– Hoàng thượng đă tới chưa?

Mă Vũ cúi đầu tâu:

– Hoàng thượng cho bọn thần tới đây cung nghinh trước. Hoàng-thượng sẽ cùng tam công và đại thần đến sau. Xin Thái-hậu đ́nh giá lại nghĩ mệt, chờ Hoàng-thượng.

Phía bên này, Phật-Nguyệt truyện tṛ với Thiều-Hoa. Hoàng Thiều-Hoa kể sơ mọi truyện cho Phật-Nguyệt nghe.

Hoàng Thiều-Hoa gặp lại Hàn Tú-Anh, hai người nắm tay nhau truyện tṛ. Hai người khóc khóc cười cười. Họ đều là đệ nhất mỹ nhân. Một người là Thái-hậu, một người là Vương phi. Thái-hậu làm mẹ của đại thù Lĩnh Nam. C̣n Vương phi là người phản Hán phục Việt. Thái-hậu là mẹ chồng Vương-phi. Hai người tạm thời quên đi tất cả những ǵ phức tạp. Họ chỉ c̣n con tim đầy t́nh thương mà thôi. Hàn Tú-Anh đầy thương cảm Trần Tự-Sơn. Thiều-Hoa là vợ Sơn, t́nh yêu man mác như gió xuân, kể sao cho xiết.

Bọn Mă Vũ, Lưu Long, Đoàn Chí mới mấy giờ trước đây c̣n lo vây bắt nhóm người Lĩnh Nam. Bây giờ phải qú gối răm rắp trước Hàn Tú-Anh. C̣n Hàn Tú-Anh lại tỏ thân thiết với nhóm Lĩnh Nam. Trên ngọn núi nhỏ, t́nh yêu, thù hận, lẫn lộn khó tả.

Hàn thái-hậu bảo Lê Đạo-Sinh:

– Trấn-viễn đại tướng quân, hăy ra lệnh cho chư quân tuyệt đối không được gây sự với anh hùng Lĩnh Nam tại đây.

Mă Vũ ra lệnh cho đoàn thiết kị đóng dưới chân đồi. Trên đồi Hàn thái-hậu cùng với nhóm Lê Đạo-Sinh, nhóm anh hùng Lĩnh Nam nghỉ chân. Hoàng Thiều-Hoa thân với Hàn Tú-Anh nhất. V́ họ là mẹ chồng nàng dâu. Hai người ngồi kể lể hết những ǵ xảy ra trong khi xa cách. Trước đây Mă thái-hậu định gả công chúa Vĩnh-Ḥa cho Nghiêm-Sơn. Nhưng sau nghe Nghiêm lấy vợ Việt, bà mới bỏ ư định ấy. Vĩnh-Ḥa, Lư Lan-Anh và Chu Thúy-Phượng đều cho rằng Thiều-Hoa không thể nào đẹp bằng công chúa. Bây giờ thấy nàng đẹp một cách huyền ảo, lại khỏe mạnh, đi đứng nhẹ nhàng, tiếng nói thanh tao, nhu nhă. Họ biết nhan sắc đă thua nàng rồi, huống hồ nàng c̣n có bản lĩnh vô địch. Một đại tướng quân.

Thiều-Hoa làm Vương-phi lâu ngày. Nàng biết cung cách xưng hô, đối xử với Công chúa Vĩnh-Ḥa hết sức lễ phép. Đối với Lư Lan-Anh, Chu Thúy-Phượng thân ái, niềm nở. Nên chẳng mấy chốc, nàng đă chiếm được cảm t́nh của họ.

Lục Sún ngồi điều khiển đoàn Thần-ưng bay lượn trên cao thao diễn trông rất đẹp mắt. Trước nay đám Tương-dương thấy bên Lĩnh Nam có đoàn Thần-ưng tham chiến trận Xuyên-khẩu, Bạch-đế, họ tưởng rằng khả năng chúng chỉ có vậy thôi. Bây giờ họ mới được thấy Lục Sún chỉ huy phát xuất hết khả năng. Với sáu trăm Thần-ưng, vừa rồi đă làm cho năm trăm Thiết-kị không sao lên núi được. Trước sau hơn hai trăm Thiết-kị vừa bị chết vừa bị thương. Mà Thần-ưng chỉ chết có hai mạng.

Lưu Long nói:

– Lĩnh Nam nhiều người tài như vậy, không trách họ đánh đâu thắng đó.

Bọn Phương-Dung giả làm thị vệ, di chuyển giữa đoàn thiết kị dễ dàng. Nàng đă biết tất cả mưu kế của Quang-Vũ trong đêm trước. Nàng lẳng lặng chờ đợi biến cố sắp diễn ra. V́ vậy, nàng bảo mọi người không nên ra mặt vội, chờ xem sao. Bọn nàng leo lên đỉnh núi, tuyệt không ai nghi ngờ. Duy có Tiên-yên nữ hiệp thắc mắc mà thôi. Bà thấy bốn tên thị vệ đi dưới mấy cây, trên có đoàn Thần-ưng đậu, mà chúng không kêu lên như thường lệ.

Nguyên đoàn Thần-ưng, mỗi khi đậu đâu, có người lạ đến gần, chúng ré lên đánh đuổi. Bây giờ chúng thấy bọn Phương-Dung, chúng biết họ là người nhà. Chúng im lặng.

Tiên-Yên nữ hiệp vẫy tay gọi Sún Rỗ tới nói nhỏ:

– Coi chừng bốn tên thị vệ kia, chúng đang đi vào giữa trận của Thần-ưng đậu. Có thể có biến cố xảy ra.

Sún Rỗ ghé sát miệng vào tai bà nói nhỏ:

– Bốn người đó là sư bá Cao Cảnh-Minh, Đặng Đường-Hoàn, sư tỷ Trần Năng, Phương-Dung chứ ai đâu lạ.

Tiên-Yên nữ hiệp kinh ngạc:

– Sao cháu biết?

Sún Rỗ cười:

– Bọn cháu nghe tiếng bước chân đi của họ, th́ nhận ra ngay.

Nguyên Lục Sún tính tinh nghịch, ưa phá. V́ vậy khi cùng nghịch ngợm ǵ, chúng lắng tai nghe bước chân của những người tiến lại phía chúng, để c̣n đề pḥng. V́ nghe lâu ngày, môn nghe bước chân trở thành tuyệt kỹ vơ công của chúng. Cho nên khi chúng nằm dài trên băi cỏ, thấy bọn thị vệ đi lên, chúng có ư nghi ngờ. Chúng định ra lệnh cho Thần-ưng tấn công. Sau thấy bước đi của họ quen thuộc, chúng nhận bước đi từng người một. Chúng ra hiệu cho nhau.

Chúng biết Phương-Dung ưa hành sự bí mật, thấy nàng hóa trang, chúng cũng lờ đi như không biết ǵ.

Sún Lùn lại bên Hoàng Thiều-Hoa, nó ôm cổ nàng cúi xuống. Ghé miệng vào tai nàng nói nhỏ:

– Bốn người kia là sư bá Đặng Đường-Hoàn, Cao Cảnh-Minh, sư tỷ Trần Năng, Phương-Dung. Sư tỷ có muốn nói ǵ với họ không?

Hoàng Thiều-Hoa mừng quá, bảo nó:

– Em làm bộ theo họ lên đỉnh đồi, hỏi sư tỷ Phương-Dung xem chúng ta phải làm ǵ?

Sún Lùn vâng lệnh, tiến lên đỉnh núi, chỗ bọn Phương-Dung ngồi. Tính tinh nghịch, nó tiến lại trước mặt Phương-Dung hỏi:

– Thái hậu ban chỉ dụ phải bắt hết Thị-vệ đem cho Thần-ưng ăn thịt. Vậy phiền đại ca ra kia ngồi, để tôi kêu Thần-ưng đến xơi thịt đại ca.

Phương-Dung biết đă bị Lục Sún khám phá ra. Nàng cốc lên đầu nó một cái, hỏi:

– T́nh h́nh thế nào? Tại sao lại bị bọn Mă Vũ đuổi bắt?

Sún Lùn kể:

– Sún Lé coi ngựa ở Lạc-dương, th́ gặp đoàn thiết kị với Mă Vũ, Lưu Long, Đoàn Chí đi tới. Lưu Long nhận được mặt Lé. Nó bắt sống Lé. Lé bị bắt, song vẫn điều khiển Thần-ưng về báo tin cho bọn em. Sư bá Tiên-Yên truyền lệnh đuổi theo Mă Vũ cứu Sún Lé. V́ vậy có cuộc giao chiến. Bảo rằng thắng th́ ḿnh không thắng, c̣n bại th́ ḿnh không bại. Có điều sư tỷ Giao-chi được phái vào Lạc-dương thám thính tin tức đại ca Trần Tự-Sơn, nay không rơ ra sao. Chắc khi sư tỷ trở về đến Mang-sơn không thấy bọn ḿnh... th́ lo lắng lắm đấy.

Phương-Dung dặn:

– Em nói cho tất cả bọn ḿnh biết. Bất cứ trường hợp nào cũng không được động vơ. Để bọn Lê Đạo-Sinh với Tương-dương tam hùng xuất thủ.

Sún Lùn giả vờ nói truyện với Phương-Dung mấy câu rồi nó đi xuống, ghé tai nói với mọi người. Mọi người nghe biết mấy Thị-vệ là bọn Phương-Dung th́ mừng vô hạn, họ an tâm chờ đợi.

Trời đă về chiều. Thần-ưng vẫn bay lơ lửng trên trời tuần pḥng. Trong Lục Sún, lúc nào cũng có một Sún trên cây, điều khiển Thần-ưng. Thiều-Hoa cảm thấy yên tâm phần nào:

– Lục Sún trưởng thành rồi. Ḿnh không cắt cử, chúng cũng biết chia phiên điều khiển Thần-ưng tuần pḥng.

Nàng nh́n lên cây, người đang đứng trên ngọn cao vút là Sún Cao.

Không biết nó đă t́m thấy ǵ, nó hướng xuống dưới châu mỏ huưt sáo mấy tiếng. Bọn Sún có thói quen: Bất cứ việc ǵ cũng do Phương-Dung điều động hết. C̣n bây giờ ở đây chúng không biết ai tổng chỉ huy? Chúng được Thiều-Hoa cưng chiều, trong ḷng chúng cho Thiều-Hoa làm thủ lĩnh. V́ vậy Sún Lé thấy Sún Cao thổi sáo, nó chạy lại ôm cổ Thiều-Hoa, ghé miệng vào tai nàng nói nhỏ:

– Sư tỷ, phía sau núi có năm người đang đi tới. Dường như người phe ḿnh, v́ vậy Thần-ưng báo cho biết.

Thiều-Hoa truyền miệng cho tất cả mọi người Lĩnh-nam biết.

Bỗng Sún Cao lại chỉa mỏ huưt sáo một tràng dài. Sún Lé hoảng hốt chạy lại bên Thiều-Hoa nói nhỏ:

– Sư tỷ, có nhiều binh mă từ Lạc-dương đang tiến tới đây.

Thiều-Hoa khẽ nói nhỏ với Hàn thái-hậu:

– Má má, có nhiều binh sĩ từ Lạc-dương sắp tới. Xin má má ra lệnh đề pḥng v́ có thể gặp biến cố bất ngờ.

Hàn Tú-Anh gọi Lê Đạo-Sinh:

– Trấn-viễn tướng quân hăy cẩn thận, có nhiều binh mă từ Lạc-dương tới.

Lê Đạo-Sinh cúi rạp người xuống:

– Thần xin tuân chỉ thái hậu.

Y quay lại nói với đệ tử:

– Các ngươi giữ ṿng ngoài. Ṿng trong do phía Lĩnh-nam vương phi pḥng vệ.

Mặc dầu phân phối như vậy, song Lê Đạo-Sinh vẫn tự hỏi tại sao Hoàng Thiều-Hoa biết có nhiều binh mă sắp tới. Y c̣n đang phân vân, th́ từ đằng xa bụi bay mịt mờ, kị mă rầm rập kéo đến. Phía trước đoàn kị mă, có một cây cờ lớn đề chữ Vũ-vệ đại tướng quân. Lê Đạo-Sinh đến trước Hàn thái-hậu tâu:

– Tâu Thái hậu, kị binh của Vũ-vệ đại tướng quân Chu Hựu. Chắc Chu tướng quân đến tiếp xa giá Thái-hậu.

Hàn thái-hậu hỏi:

– Chu Hựu hiện giữ chức vụ ǵ trong triều?

Lê Đạo-Sinh đáp:

– Chu tướng quân là đại công thần. Người đă cùng Hoàng-thượng vào sinh ra tử chiến đấu suốt bao năm qua để gây dựng lại nghiệp Hán. Tướng quân được phong tước Nghi-dương hầu, ăn lộc bốn quận. Đây thuộc đất Nghi-dương, là địa phận trấn nhậm của Chu tướng quân.

Chức của Hoài-nam vương là tướng quốc. Nhưng bên cạnh ông c̣n có Đại tư mă Đặng Vũ.Theo quan chế nhà Hán, bên cạnh Hoàng-đế có nhiều vị tước vương, công chỉ phong cho con, em Hoàng-đế, thảng hoặc lắm mới phong cho người ngoài có đại công như Trần Tự-Sơn. Các vương, công này thường làm vua một nước nhỏ. Đôi khi họ về triều giữ một vài chức vụ tối cao, như trường hợp Hoài-nam vương Lưu Quang. Ông giữ chức vụ Tướng quốc. Ông đóng vai tṛ phụ tá an ninh cho Hoàng-đế. Những chức vụ như vậy không có trong luật định, chỉ do Hoàng đế đặt ra mà thôi.

Thông thường Hoàng đế có ba phụ tá gọi là Tam-công, tức Tư-đồ, Tư-không và Tư-mă. Tư-đồ lớn nhất rồi đến Tư-không, Tư-mă. Song trên thực tế, Tư-mă coi toàn bộ quân đội, thường lấn áp hai vị tư kia. Hiện, Đại-tư-đồ là Đậu Dung, Đại-tư không là Tống Hoằng, Đại-tư mă là Đặng Vũ.

Vũ vệ đại tướng quân Nghi-dương hầu Chu Hựu tuy thống lĩnh quân mă một miền Lạc-dương, nhưng y vẫn phải chịu dưới quyền Đại-tư mă Đặng Vũ.

Tổ chức quân sự hành chánh nhà Đông-hán rất chặt chẽ, v́ sợ cái nạn đảo chính như Vương Măng đă làm. Hoặc những vụ tương tự xảy ra như trường hợp Vương Lăng, Xích-Mi.

Trước hết, Vũ-vệ đại tướng quân coi Ngự-lâm quân. Ngự-lâm quân đời Đông-hán không phải là đội quân canh gác Hoàng-thành, mà là một đội quân trừ bị toàn quốc. Khi hoàng đế thân chinh đánh nhau, th́ mang theo Ngự-lâm quân đông tới hai mươi vạn. Chu Hựu hiện lĩnh chức này. Sau đó đến các chức hiệu úy chỉ huy đội thị vệ hay gọi là cấm quân. Nói rằng quân, chứ thực ra đoàn này gồm những vệ sĩ trong cung. Mỗi cung có một hiệu úy coi thị vệ. Đúng ra th́ Thị-vệ do nhà vua tuyển. Nhưng các bà Thái-hậu, Hoàng-hậu, Thứ-phi đều t́m cách đưa con em vào đội thị vệ của ḿnh, để sai phái riêng. Không có một chức vụ nào coi tất cả thị vệ. V́ vậy khi một đội thị vệ làm phản, sẽ bị các đội khác dẹp. Dù cả đoàn thị vệ làm phản th́ sẽ bị Ngự-lâm quân phản ứng. Nếu Ngự-lâm quân phản bội, lại vướng phải binh lực của Thái-thú Lạc-dương, tổng trấn kinh thành phản ứng. Ngoài ra Hoàng-đế c̣n có chức Điện-súy hiệu-úy, chỉ huy đội thị vệ canh nhà vua. Khi vua sai chém ai, giết ai c̣n ra tay.

Hoàng Thiều-Hoa thấy vậy nhăn mày suy nghĩ:

– Việc đón Hàn thái-hậu đă có Lê Đạo-Sinh, Tương-dương tam hùng với năm trăm thiết kị đă đủ. Tại sao c̣n có Chu Hựu mang quân tới? Có biến cố ǵ chứ không giản dị đâu. Nàng bảo Lê Đạo-Sinh:

– Trấn-viễn tướng quân xuống mời Chu-tướng quân lên triều kiến Thái-hậu.

Lê Đạo-Sinh cũng cảm thấy có điều ǵ không ổn. Y ngoắc tay cho Phong-châu song quái dẫn trăm kị binh đi xuống đồi. Y hô lớn:

– Hàn thái-hậu có chỉ dụ mời Chu tướng quân.

 

Hết Hồi 72