Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ

CẨM KHÊ DI HẬN

HỒI 89

 

Quyển I

Quyển II

Quyển III

Quyển IV

 

In ra

 HỒI THỨ TÁM MƯƠI CHÍN

Uy danh động đến bắc phương
(Đại-Nam quốc sử diễn ca)

 

Sau khi chôn cất tử sĩ. Phật-Nguyệt đánh trống, truyền các tướng sĩ vào họp. Bà ban lệnh phủ tuất gia đ́nh tử sĩ. Cứ như luật Lĩnh-Nam. Tử sĩ tuẫn quốc đương nhiên được thăng lên một cấp. Lương bổng tử sĩ vẫn tiếp tục phát cho quả phụ, cô nhi. Tử sĩ có mẹ già, lạc hầu, lạc tướng phải cử người nuôi dưỡng, chu cấp đầy đủ.

Bà mời tướng soái vào họp, định công thăng thưởng. Cuộc họp vừa bắt đầu, có Thần-ưng ré lên trên không. Mọi người đưa mắt nh́n Cu Ḅ. Nó lắng tai nghe tiếng Thần-ưng, rồi trả lời bằng cái lắc đầu:

– Không hiểu sao Thần-ưng đang tuần pḥng, kêu ré lên báo hiệu có khách tới thăm rồi mất tích. Hay chúng bị người bắn chết cũng nên.

Mọi người theo Cu Ḅ ra sân xem: Tất cả Thần-ưng đồn trú trên hồ Động-đ́nh đều cất cánh bay về phương Nam. Chúng dàn ra thành từng tốt trăm con một, lượn ṿng tṛn, giống như tập trận. Chúng đồng cất tiếng kêu, vui vẻ nhộn nhịp, ḥa nhă. Các tướng soái đă được nghe chúng kêu như vậy hai lần. Lần thứ nhất trong khi bay lượn trên bàn thờ Quốc-tổ, hôm đại hội hồ Động-đ́nh và hôm cử hoàng-đế Lĩnh-Nam.

Đào Phương-Dung nói với Đào vương-phi:

– Thưa bác, hồi đánh Long-biên trở về Thần-ưng thấy hai bác cùng đạo binh Cửu-chân từ xa đến, cũng bay lượn, reo lên vui vẻ như vậy. Không lẽ bác trai c̣n sống trên thế gian này ư?

Tây-vu tiên tử lắc đầu:

– Không phải thế đâu cháu ơi! Thần-ưng là loài chim có linh tính ở Tây-vu. Khi chúng thấy vị thánh nhân, hoặc chúa tướng tối cao, th́ kêu lên báo hiệu cho nhau, bay lượn chào đón. Ta đoán, dường như có nhân vật quan trọng sắp tới Trường-sa. Không phải vua Trưng, ắt Bắc-b́nh vương Đào Kỳ hoặc công chúa Hồ Đề.

Sún Hô nhảy nhót mấy cái, chàng đă lên đến cành cao chót vót của cây cổ thụ, phóng mắt nh́n về hướng Nam. Chàng nói vọng xuống:

– Đúng rồi, Hoàng-đế giá lâm. Xa xa em thấy một đoàn người ngựa. Đi đầu có con voi trắng, hai cái ngà chéo nhau.

Trưng-đế dùng đức cai trị Lĩnh-Nam hơn năm qua. Dân chúng, nhà nhà đều cảm thấy thanh nhàn. Đêm ngủ không cần đóng cửa. Của rơi không có người nhặt. Trẻ kính già. Già dạy trẻ. Liên tiếp ba mùa đều trúng. Dân chúng ấm no, ca ngợi công đức ngày đêm. Họ nói với nhau: Đến vua Hùng sống dậy cũng không làm họ sung sướng hơn.

V́ vậy các tướng nghe Trưng hoàng-đế giá lâm, đều nhảy nhót vui mừng. Phật-Nguyệt truyền dàn giáp sĩ từ trong thành ra đến ngoài mười dậm chào đón hoàng-đế.

Trần Quốc-Dũng can:

– Sư tỷ! Không nên biểu lộ quân khí hùng mạnh. E hoàng-đế nghi ngờ chăng? Sư tỷ có nhớ xưa Hàn Tín cầm quân, tranh thiên hạ cho Lưu Bang. Lưu Bang du Vân-mộng. Hàn Tín dàn giáp sĩ, biểu lộ quân khí hùng mạnh. Lưu Bang nghi ngờ rồi truyền bắt giam Hàn Tín, giáng tước từ Sở vương, xuống làm Hoài-âm hầu.

Phật-Nguyệt cười:

– Sư đệ biết một mà không biết hai. Lưu Bang xuất thân từ một tên đ́nh trưởng. Không tài không đức. May mà được thiên hạ. V́ vậy y nghi ngờ tất cả mọi người. C̣n Trưng-đế xuất thân hiệp nghĩa. Tài trí thiên hạ không ai bằng. V́ vậy hoàng-đế không nghi ngờ ai. Hàn Tín có tài dùng binh bậc nhất thời Tây-Hán. Cho nên Lưu Bang nghi ngờ. C̣n ta, tài dùng binh thua xa Trưng Nhị, Đào Kỳ, Phương-Dung, Vĩnh-Hoa, Thánh-Thiên, Đinh Đại, Đô Dương. Làm sao Trưng-đế nghi ta được? Vả xưa, thời b́nh rồi, mà Hàn Tín muốn tỏ cái tài, cố gắng luyện sĩ tốt, làm Lưu Bang nghi ngờ. C̣n đây, trong lúc chiến tranh, Trưng-đế lo sợ ta đương không nổi Hán, mới tới vi hành. Ta cần tỏ ra mạnh, để người yên tâm.

Các tướng đều phục Phật-Nguyệt minh mẫn. Bà lên ngựa, xuất thành, dẫn Chu Tái-Kênh, Đào vương-phi cùng các tướng đi đón. Từ xa xa, thấy bầy voi, cùng người ngựa tiến đến. Phật-Nguyệt ra lệnh cho mọi người xuống ngựa, đứng chờ ven đường. Chu Tái-Kênh chỉ đoàn người ngựa:

– Hoàng-đếá Lĩnh-Nam xuất chinh chưa tới hai trăm người ngựa tháp tùng. Trong khi hoàng-đế Trung-nguyên đi đâu, phải tiền hô hậu ủng hàng ngàn, hàng vạn giáp sĩ.

Cu Ḅ cười lớn:

– Hoàng-đếá Lĩnh-Nam được dân yêu, đâu sợ người ám sát, mà cần giáp sĩ? Hoàng-đế của ḿnh có vơ công cao, dễ ǵ ai đến gần được?

Trưng hoàng-đế tới gần, Phật-Nguyệt hô lớn:

– Các tướng sĩ Trường-sa, giáp trụ trên người, không hành đại lễ. Mong hoàng-đế miễn tội.

Hoàng-đếá nhảy vội xuống nói lớn:

– Chúng ta là sư huynh, sư muội một nhà. Không nên dùng đại lễ. Miễn lễ. Miễn lễ.

Ngài ra lệnh cho voi của Phật-Nguyệt, Tái-Kênh cùng đi ngang với voi của ngài và Trưng Nhị. Dân chúng trong thành, nhà nhà kéo nhau ra chào mừng hoàng-đế giá lâm.

Trưng hoàng-đế nói với Phật-Nguyệt:

– Ta bất thần thăm mặt trận Động-đ́nh. Sư muội bắt dân chúng đón rước chi cho mệt mỏi?

Phật-Nguyệt chưa kỵp trả lời, Cu Ḅ cỡi ngựa đi phía sau. Nó xen vào:

– Thưa "chị" hoàng-đế. Chị Phật-Nguyệt đâu có bảo họ đón. Họ nghe hoàng-đế đến, tự bảo nhau, kết hoa, đốt pháo mừng, kéo nhau đi đón đấy chứ.

Hoàng-đế nh́n Cu Ḅ. Người nó dơ dáy kinh khiếp. Ngài liếc nh́n Hồ Đề ư muốn hỏi lư lịch. Hồ Đề vội đáp:

– Sư tỷ! Em có Tây-vu thiên ưng lục tướng, Thập-ngưu. Nó là một trong mười thằng trâu. Cứng đầu như trâu. Tên nó là Trâu Vàng. V́ không có Trâu Vàng, nên gọi là Cu Ḅ. Nó giữ chức sư trưởng Thần-ưng đạo Giao-chỉ, dưới trướng sư muội Đào Phương-Dung.

Vua Trưng nh́n Cu Ḅ, Trâu Xanh, Trâu Trắng mỉm cười nói:

– Cách đây năm, sáu năm, là thời của Tây-vu thiên ưng lục tướng. Lục Sún lớn th́ có mười cu trâu kế nghiệp. Tre già, măng phải mọc.

Đào Ngũ-Gia, tức Sún Hô tŕnh:

– Sư tỷ thứ lỗi. Thằng Cu Ḅ cực thông minh, lanh lợi, chỉ phải cái tội tham ăn và ở dơ. Trận đánh vừa qua, nó lập công đầu trong các tướng lĩnh Tây-vu, thứ đến Vi Lan, Trâu Đen. Không may Trâu Đen tuẫn quốc.

Hoàng-đế cảm thán, nói với Hồ Đề:

– Bàn tay của em là bàn tay tiên, chứ không phải bàn tay người thường nữa. Dù ta, dù Đào vương-phi, dù bất cứ người nào cũng không bằng em. Từ tiền cổ đến giờ, chỉ có Quốc-mẫu, sinh trăm con, mới hơn được em. Trẻ mồ côi quá nhiều, em đi lượm về nuôi nấng, dạy dỗ chúng trở thành anh hùng Lĩnh-Nam. Bề ngoài, ai cũng tưởng em đùa nghịch, phá phách. Chỉ có thái thượng hoàng Tự-Sơn với ta biết em: Tính đùa nghịch đó, phát xuất từ trong ḷng hồn nhiên, vui vẻ. Chính tính vui vẻ của em, em đă đào tạo được nhiều thiếu niên anh hùng.

Voi đă vào trong thành. Vua Trưng thấy dân chúng đứng đón đông quá, ngài xuống voi, cùng tể tướng, tam công, triều thần, đi khắp thành, ân cần hỏi thăm từng người một.

Lạ một điều, người già bu quanh hoàng-đế, đ̣n trẻ con bu quanh Hồ Đề, mỗi câu, mỗi lời bà nói. Dân chúng lại cười ầm lên.

Chính lời khen ngợi Hồ Đề của vua Trưng, mà sau này, tại các đền thờ, đều đắp tượng bà ngồi giữa, xung quanh có bảy đứa trẻ, trong bảy tư thế khác nhau. Một đứa đấm lưng, một đứa bắt chí, một đứa bóp vai, một đứa đấm chân, một đứa dâng trái cây, một đứa quạt nước, và một đứa ngồi để "c̣" ra ngoài, tay ôm trái dưa. Nhiều nơi c̣n vẽ h́nh bà với bảy đứa trẻ, làm tranh tết. Tết đến đua nhau mua tranh treo ở nhà, mong trẻ con hay ăn, chóng lớn. Có người không biết, gọi là tranh Hồ tiên cô và bảy đồng tử, diễn tả tài nuôi dạy người của Hồ Đề thời Lĩnh-Nam.

Ủy lạo dân chúng đến chiều, hoàng-đế lên ngựa đến bờ hồ Động-đ́nh thăm thương binh đang điều trị tại đây. Ngài đến từng dăy nhà của thương binh thăm hỏi, ban thưởng. Nhiều người cảm động bật lên tiếng khóc.

Từ hồ Động-đ́nh, ngài trở về Trường-sa, họp với các tướng sĩ, định công, tưởng thưởng. Ngài truyền tất cả binh tướng dù lớn, dù nhỏ, công nhiều, công ít, đều được thăng lên một cấp. Phàm những người có chiến công hiển hách, công chúa Phật-Nguyệt đạt giấy về trang ấp. Lạc hầu, lạc tướng sẽ thay Trưng hoàng-đế ban thưởng cho cha mẹ, sư phụ, có công dạy dỗ con em. Các tướng sĩ anh dũng tử trận, trang ấp quê hương của họ được đổi tên. Dùng tên của họ thay cho tên trang ấp cũ. Dùng tên đặt cho trang ấp, chỉ Lĩnh-Nam mới có. Chứ người Trung-Hoa ngược lại, kiêng, không được nhắc đến húy của danh nhân.

Trước 1945 khắp vùng Bắc Việt-Nam, và các tỉnh Quảng-đông, Quảng-tây, Vân-nam bên Trung-hoa, có nhiều trang ấp mang tên danh nhân như: Xóm Ả-Tắc, Ả-Dị, xóm ông Ba, cḥm ông Mănh v.v. đó là tên những chiến sĩ anh dũng tuẫn quốc được dùng đặt tên trang ấp từ thời Lĩnh-Nam c̣n sót lại.

Sau khi tuyên thưởng tất cả chiến sĩ. Ngài đứng dậy, ân cần nói với Chu Tái-Kênh:

– Thái sư thẩm lần đầu tiên tham chiến, gặp trận giặc lớn. Nếu không có người ra tay, e Lưu Long, Tô Định, Ngô Anh đánh tan đạo quân Tam-sơn của Lĩnh-Nam. Đất Lĩnh-Nam c̣n phải nhờ đến uy vũ của thái sư thẩm nhiều. Trẫm xin tôn dâng Thái-sư thẩm tước:

Thiên-đạo hoàng thái hậu.

Tam công, tể tướng, cùng các tướng sĩ đồng hành đại lễ với Chu Tái-Kênh. Bà vui vẻ, uống rượu, múa kiếm ca hát bài ca chiến thắng hồ Động-đ́nh do Phùng Vĩnh-Hoa sáng tác. Đám trẻ cũng hát theo. Vua Trưng bị cảm ứng, ngài cũng hát.

Từ sau trận hồ Động-đ́nh. Chu Tái-Kênh trổ thần oai giết giặc. Nhất là gặp đạo quân thiện chiến, liều mạng Lưu Long, bà được xử dụng hết tài thao lược, thắng giặc. Cái uất hận từ bốn mươi năm do đó mất đi. Bà trở lại với bản tính nhu nhă thuở nào.

Trưng hoàng-đế nói với Vi Lan:

– Nhờ mưu trí của em, mà chúng ta cướp được kho lương thảo khổng lồ, đủ nuôi mười vạn quân trong ṿng hơn một năm. Công này không nhỏ. Ta quyết định phong cho em làm:

Chí nhu Thiên tắc công chúa.

Chu Tái-Kênh tiến lên, ghé tai Trưng hoàng-đế nói nhỏ mấy câu. Trưng hoàng-đế nh́n Trần Quốc-Dũng, ngài mỉm cười phán:

– Trong trận này, em với Vi Lan đều vào sinh ra tử. Ta thăng em lên làm Quân-sơn hầu, lĩnh ấn Đại tướng quân. Ta truyền gả Vi Lan cho em, kể từ hôm nay, để cả hai thành vợ chồng, cùng lo gánh vác sơn hà với chúng ta.

Hai người cùng lạy tạ. Cu Ḅ thấy Vi Lan lấy chồng. Nó diễu:

– Ôi! Từ nay chúng ḿnh phải gọi là Chí nhu thiên tắc công chúa. Tên dài quá. Thôi ḿnh gọi là Ả Tắc cho nó gọn.

Từ đấy trong bạn hữu Tây-vu gọi nàng là Ả Tắc.

Hoàng-đế truyền gọi Hắc Phong quận chúa, dạy:

– Trước em có công đánh thành Xuyên-khẩu, Bạch-đế, sau đánh thành Trường-an, lại có công trong trận Long-biên, Luy-lâu. Ta đă phong cho chức tước cùng trang ấp cho các em rồi. Bây giờ em lại lập công lớn trong hồ Động-đ́nh, em mới hai mươi tuổi, xung phá vào hàng vạn mũi tên Hán. Em chỉ huy đội ong bầu đánh với sáu vạn thủy quân Mă Viện, gặp cường địch không lùi, bị thương đến ba lần vẫn tiến. Trong đời sống, nêu cao tài Lĩnh-Nam. Ta phong em làm: Chí nhu dị tài công chúa

Cu Ḅ nói nhỏ vào tai Trâu Xanh:

– Tên dài quá. Bọn ḿnh cứ gọi bằng tên Ả Dị cho tiện.

Từ đấy, trong quân gọi Vi Lan bằng tước hiệu Thiên-tắc công chúa. Hắc Phong là Dị-tài công chúa. Song bạn bè gọi nàng là Ả-Dị. Hiện nay ở Mê-linh c̣n có miếu thờ Ả-Dị, Ả-Tắc.

Vua Trưng cùng cùng quần thần nghe Cu Ḅ nói đều cười ồ lên. Ngài lại truyền phong cho Trâu Đen được mang họ Trưng, đặt cho tên Trưng Dũng. Sắc phong làm:

Tam-sơn trung dũng đại tướng quân

Ngài phong cho tất cả các sư trưởng Tây-vu thuộc đạo Giao-chỉ, Hán-trung lĩnh ấn đại tướng quân, tước Liệt-hầu.

Cu Ḅ lắc đầu, không chịu nhận tước Liệt-hầu. Đào vương-phi hỏi:

– Con chê tước hầu nhỏ hay sao? Con mới mười lăm tuổi, làm đại tướng, tước phong hầu là lớn lắm rồi.

Nó găi đầu nói:

– Không phải vậy. Con gọi chị Phật-Nguyệt bằng chị. Chị Phật-Nguyệt gọi hoàng-đế bằng chị, v́ vậy con cũng gọi chị hoàng-đế. Như vậy là con chỉ dưới chị hoàng-đế chút xíu. Bây giờ phong con làm tước hầu, bé xíu xíu. Con không chịu đâu.

Bọn Trâu Xanh, Trâu Trắng nhao nhao theo Cu Ḅ. Đào Phương-Dung làm chúa tướng của bọn phá trời đă quen. Bà bảo chúng:

– Hoàng-đế phong hầu cho các em, để các em có trang ấp. Có trang ấp, tha hồ mà ăn. Ăn găy răng cũng không hết. C̣n nếu các em không muốn nhận tước hầu, th́ thôi vậy, hết hành quân, đánh giặc, trở về Tây-vu vẫn phải ăn cơm lính hoài. Ăn cho đến già.

Cu Ḅ nói lớn:

– Ê ! Bọn Trâu chúng ḿnh cứ nhận sắc phong, nhưng bổng lộc th́ giữ lấy, đem cho người nghèo.

Cả bọn lạy tạ ơn.

Trưng hoàng-đế nghĩ một lúc rồi quay lại nói với lạc vương Lương Hồng-Châu:

– Trận hồ Động-đ́nh diễn ra trên đất Quế-lâm. Cu Ḅ được phong hầu, không lẽ cứ dùng tên Cu Ḅ, Trâu xanh, Trâu Trắng măi coi không được. Vậy trẫm phiền Lạc-vương nhận ba cháu làm con nuôi, cho chúng mang họ Lương.

Lương Hồng-Châu bái mệnh. Ngài nói với Cu Ḅ:

– Cháu ngoan. Ta nhận các cháu làm con. Ta đặt cho Cu Ḅ là Lương Tùng. Trâu Trắng là Lương Bạch. Trâu Xanh là Lương Thanh. Ḅ đă được thu làm đệ tử Cửu-chân rồi, th́ thôi. C̣n Trâu Trắng, Trâu Xanh sẽ được thu làm đệ tử phái Quế-lâm.

Bọn Trâu mừng lắm, chúng đến trước Lương Hồng-Châu lạy tám lạy, gọi ông là sư phụ.

Hai hôm sau hoàng-đế cùng quần thần nghị sự. Chỉ các tướng cấp sư trở lên mới được dự. Bọn Cu Ḅ tuy ít tuổi, song chúng lĩnh ấn đại tướng quân, tước phong hầu. Cũng được tham dự.

Công-chúa Bát-Nàn Vũ Trinh-Thục tŕnh bày tin tức:

– Về mặt trận Thục, Công-tôn Tư đầu hàng Hán. Quang-Vũ truyền Ngô Hán đem quân đi sau yểm trợ cho Tư. Để Tư dẫn bản bộ quân mă cùng đám Lê Đạo-Sinh đánh với Vương Nguyên. Vương Nguyên ít quân, phải lui về cố thủ ở Hán-nguyên. Dân chúng Thục một phần theo Hán, phần c̣n lại một nửa theo Công-tôn Thi, một nửa theo Vương Nguyên. Hiện Vương Nguyên vẫn cố thủ mười quận phía Nam Ích-châu. Vương Nguyên được đạo binh Tượng-quận của Đào Hiển-Hiệu trợ giúp. Ngô Hán, Công-tôn Thi không sao đánh được. Song nam Ích-châu, dân chúng nghèo khó, Vương Nguyên chỉ có thể cố thủ trong ṿng một năm nữa là cùng.

Tể-tướng Phương-Dung hỏi Phùng Vĩnh-Hoa :

– Sư tỷ vốn có thâm t́nh với Thục. Em vẫn lo cho sư-bá Vương Nguyên. Vậy sư-tỷ đừng quản ngại, hăy đi Tượng-quận, vào Ích-châu giúp sư-bá Vương Nguyên với sư đệ Hiển-Hiệu.

Trưng hoàng-đế hỏi Đào Kỳ:

– Sư đệ Đào Quí-Minh bị Liêu-đông tứ ma bắt đến hồ Động-đ́nh, được Xích Hầu, Cu Ḅ cứu thoát, do vậy được dự trận đánh lớn. Ta cho rằng đó là trời định. Vậy nên cử người khác làm phó tướng cho Đào Hiển-Hiệu.

Đại tư mă, Bắc-b́nh vương Đào Kỳ nói:

– Nếu hoàng thượng thuận cho sư-tỷ Vĩnh-Hoa trợ chiến đất Thục, th́ không cần để Hiển-Hiệu ở đó nữa. Thần xin đề cử Đào Chiêu-Hiển thống lĩnh đạo Tượng-quận, Đào Đô-Thống làm phó tướng. Đào Tam-Lang trấn thủ Độ-khẩu. Sư đệ Quách Lăng tuẫn quốc, thần xin để Hiển-Hiệu thế Quách Lăng thống lĩnh đạo Hán-trung. Đạo Hán-trung tổn thất mất một phần ba quân số trong trận vừa qua, xin cho rút về Linh-lăng làm trừ bị, để bổ xung, huấn luyện lại. Đạo Giao-chỉ của Đào Phương-Dung tinh lực hùng mạnh, đưa lên trấn thủ hồ Động-đ́nh thay thế đạo Hán-trung.

Công-chúa Bát-Nàn Vũ Trinh-Thục lại tường tŕnh về khu Nam-hải:

– Đối diện với Nam-hải có hai đạo quân. Đạo Hạ-khẩu của Phù-Lạc hầu Lưu Long. Đạo Thượng-ngô của Lâu-thuyền tướng quân Đoàn Chí. Đạo Lưu Long thống lĩnh binh mă vùng Hạ-khẩu, uy hiếp Kinh-châu, Nam-hải, Quế-lâm. Giáp sĩ trên dưới ba mươi vạn. Vừa rồi y đem quân vào hồ Động-đ́nh. Bị Phật-Nguyệt đánh tan ră hoàn toàn lực lượng Thủy quân. Tuy vậy y cũng c̣n trên mười lăm vạn binh. Đoàn Chí thống lĩnh binh mă Thượng-ngô, Uất-lâm. Mấy năm nay ra sức đóng chiến thuyền, tập luyện thủy quân. Mục đích đánh xuống Nam-hải. Binh lực của y trên hai mươi vạn giáp sĩ. Tuy vậy mặt Nam-hải chúng ta không lo sợ. V́ tài dùng binh cả Lưu Long, Đoàn Chí không phải là đối thủ của Vương Phúc, Thánh-Thiên. Về vơ công, chúng càng không phải đối thủ của Khúc-Giang ngũ hùng. Về thủy chiến, chúng chưa đáng bậc đệ tử của Trần Quốc. Nếu chúng đánh xuống, không khác ǵ tự tử.

Trưng-đế hỏi Trưng vương:

– Em nghĩ sao?

Trưng vương đáp:

– Em nghĩ nên chọc cho Đoàn Chí đánh xuống Nam-hải, để Thánh-Thiên, Vương Phúc, Trần Quốc tiêu diệt khả năng thủy quân của chúng. Vừa rồi chúng bị trận hồ Động-đ́nh, Trung-nguyên rung động. Nếu xảy ra trận Nam-hải nữa th́ Thủy quân chúng mất hết tiềm lực. Ít ra phải ba năm mới phục hồi. Bấy giờ, chúng ta không c̣n sợ Hán nữa.

Trưng hoàng-đế hỏi Phương-Dung:

– Sư muội biết nhiều về triều Hán, có thể nào, chúng ta chọc cho Đoàn Chí đánh xuống Nam-hải không?

Phương-Dung ngẫm nghĩ một lúc rồi tâu:

– Em nghĩ: Quang-Vũ có tài đế vương. Y biết nhận xét thời cuộc không thua ǵ Thái thượng hoàng Trần Tự-Sơn. Chắc chắn sau trận hồ Động-đ́nh y sẽ ra lệnh chiếm nốt các quận Kinh-châu, Ích-châu. Y không dại ǵ chọc tay vào tổ ong bầu Nam-hải. Tuy vậy, Mă thái-hậu có thể dùng áp lực, bắt quần thần tâu với Quang-Vũ cho Đoàn Chí đánh xuống Nam-hải.

Bà ngưng lại một lúc, tiếp:

– Muốn cho Mă thái-hậu làm như vậy cũng dễ thôi. Mụ đang cần nhiều vàng bạc châu báu, mua chuộc quần thần. Bởi vậy mụ mới sai vợ chồng Nghi-Gia cầm đầu một đội Thị vệ xuống hồ Động-đ́nh t́m kho tàng. Trong khi đó bản đồ kho tàng nằm trong tay chúng ta.

Phùng Vĩnh-Hoa, nổi tiếng nhiều mưu lắm mẹo. Bà góp ư:

– Vậy th́ thế này. Chúng ta đem Ngọc-tỷ truyền quốc của Trung-nguyên, cùng bản đồ kho tàng giao cho Công-chúa Vĩnh-Ḥa. Công-chúa thượng biểu về triều trước rồi sau đó mang Ngọc-tỷ dâng cho Quang-Vũ. Được Ngọc-tỷ nhất định Quang-Vũ sẽ hài ḷng. Trong khi đó, chúng ta phao ngôn khắp triều Hán rằng bí mật bản đồ kho tàng để ở đáy hộp Ngọc-tỷ. Mă thái-hậu nghe vậy, ắt cạy đáy hộp ra lấy bản đồ. Chúng ta phải làm một bản đồ giả, đặt trong đáy hộp Ngọc-tỷ sẵn. Mă thái-hậu được bản đồ đó, tất ép quần thần tâu Quang-Vũ đánh Nam-hải, để mụ cho người theo quân đào kho tàng.

Phương-Dung đồng ư:

– Chúng ta chế tạo bản đồ cũng phải bịa ra bài thơ, bài quyết bí mật. Để bọn Mă thái-hậu khó nhọc mới đoán ra. Mặt khác, bản đồ chỉ chỗ dấu kho tàng, phải thuận tiện cho chúng ta dùng binh. Nơi đó, làm mồ chôn quân Hán.

Trưng hoàng-đế giao việc này cho Trưng Nhị, Vĩnh-Hoa, Phương-Dung nghiên cứu làm với nhau.

Vũ Trinh-Thục tŕnh bày tiếp:

– Tại Kinh-châu, trong khi Mă Viện đánh xuống Nam. Th́ mặt Ích-châu, Công-tôn Thi đánh ra, mặt trước Phong-châu song quái đánh lại. Công-tôn Thiệu, Vũ Chu binh cô, thế cùng, bị đánh bại. Hai người bị bắt cầm tù. Kinh-châu thất thủ hoàn toàn.

Sún Hô tức Đào Ngũ-Gia nước mắt đầm đ́a. Chàng đến trước Trưng-đế phủ phục xuống khóc:

– Thần cả gan, dám xin Hoàng-thượng ban cho một đặc ân.

Trưng-đế phất tay một cái, ḱnh lực nhu ḥa đỡ chàng dậy. Ngài phán:

– Hiền đệ với ta tuy nghĩa vua tôi. Song t́nh khác chi ruột thịt. Hiền đệ có mối thương tâm ǵ, cứ nói ra. Ta sẵn sàng giúp hiền đệ.

Đào Ngũ-Gia tâu:

– Trước đây Tây-vu thiên ưng lục tướng đánh nhau với Trường-sa vương Công-tôn Thiệu, rồi kết huynh đệ, thề rằng có phúc cùng hưởng. Có họa cùng chịu. Từ sau vụ đó, đưa đến Thục, Việt ḥa hợp. Nay... Sún Cao tuẫn quốc. Ngũ Sún mỗi người trọng nhậm một nơi. Tiểu đệ trấn thủ ngay cạnh Kinh-châu, đă qua sông giúp Công-tôn Thiệu đại ca tái chiếm ba thành. Không ngờ quân ít, thế cô, đại ca bị giặc bắt. Ḷng tiểu đệ đau như dao cắt. Tiểu đệ dám cả gan xin Hoàng-thượng cho phép tiểu đệ vượt sông, đột nhập nhà tù cứu Công-tôn đại ca.

Trưng-đế gật đầu:

– Đào Ngũ-Gia nghĩa khí thực đáng khen. Song cần phải nghiên cứu kỹ. Lỡ ra hỏng việc, cứu người không được, mà ḿnh mất mạng vô ích.

Trưng hoàng-đế đưa mắt nh́n Đào Kỳ hỏi ư kiến. Đào Kỳ lắc đầu:

– Sau khi Công-tôn Thiệu, Vũ Chu bị bắt. Chúng đă giải cả gia quyến hai người về Lạc-dương. Đợi bắt được Vương Nguyên rồi mới giết một thể. Việc đem người đến Lạc-dương cứu Công-tôn Thiệu, e rất khó.

Cu Ḅ dơ tay xin nói. Hoàng-đế hỏi:

– Em có ư kiến ǵ muốn phát biểu?

Cu Ḅ cười:

– Muốn cứu Công-tôn Thiệu, Vũ Chu cùng các tướng Thục bị bắt, cũng dễ thôi. Nếu "chị" Hoàng-đế giao cho em. Cam đoan em cứu được hết. Cứu rất dễ dàng. Em hứa đem họ về đây không bị mất một sợi tóc.

Trưng-đế biết đệ tử Tây-vu có nhiều sáng kiến. Ư nghĩ của họ không biết đâu mà lường. Bà hỏi:

– Em thử nói cho chị nghe xem có hợp lư không?

Cu Ḅ cười:

– Các chị bàn giao Ngọc-tỷ cho Quang-Vũ. Y vốn ích kỷ. Tự nhiên được Ngọc-tỷ, chắc chắn y sẽ nghi ngờ. Vậy trước hết, có Công-chúa Vĩnh-Ḥa của triều Hán đây. Để Công-chúa thượng biểu về triều rằng Ngọc-tỷ hiện ở Lĩnh-Nam. Nếu Quang-Vũ thuận, Công-chúa đứng trung gian, thuyết phục Lĩnh-Nam trả Ngọc-tỷ cho Quang-Vũ. Ngược lại Quang-Vũ phải trao hết những tù binh của Thục. Tên tuổi do Lĩnh-Nam đưa ra.

Trưng hoàng-đế cùng quần thần kinh ngạc không ít về đề nghị của Cu Ḅ.

Phùng Vĩnh-Hoa ngẫm nghĩ một lúc rồi nói:

– Trước kia Ngô Hán phục kích bắt được Quí-Minh với Công-chúa Vĩnh-Ḥa. Chắc chắn y đă thượng biểu về triều nói xấu Công-chúa. Vậy trước khi Công-chúa thượng biểu cho Quang-Vũ. Chúng ta phải tạo cho Công-chúa nhiều uy tín đă. Hiện chúng ta bắt được gần mười vạn tù binh Hán. Trong đó có ba vạn thương binh. Chúng ta phải nuôi thương binh tốn lương, tốn thuốc. Chi bằng để Công-chúa vào nhà tù thăm họ. Người hứa xin ân xá cho họ về quê. Tất họ hoan hô. Người bảo họ muốn viết thư về cho gia đ́nh th́ viết. Thư đó, chúng ta phái người đưa cho Binh-bộ thượng-thư. Bộ binh chắc sẽ mở ra đọc, trước khi chuyển về gia đ́nh. Binh-bộ đương nhiên có sớ tâu tŕnh lên Quang-Vũ về việc làm của Công-chúa. Tự nhiên những lời tâu của Mă Viện không c̣n hiệu lực nữa.

Trưng hoàng-đế hỏi:

– Ai có ư kiến ǵ khác không?

Bắc-b́nh vương Đào Kỳ tâu:

– Trước đây Đô-đốc Thủy quân hồ Động-đ́nh là Đinh Bạch-Nương, Đinh Tĩnh-Nương. Nay hai sư muội đều tuẫn quốc cả rồi. Vậy xin cho Khâu-Ni Công-chúa Quách A thay thế.

Trưng-đế thuận, ngài phán:

– Vậy ngay hôm nay, sư muội Vĩnh-Ḥa lên đường đi Ích-châu. Phương-Dung ở lại Phiên-ngung cùng Bắc-b́nh vương điều khiển chiến trường. Trưng Nhị trở về Lĩnh-Nam, trấn thủ Giao-chỉ. Tây-vu tiên tử ở lại thay thế Cu Ḅ. Để Cu Ḅ theo Đào vương-phi với Hoàng thái-hậu Tái-Kênh đi Lạc-dương....

Đào vương-phi, Chu Tái-Kênh, Cu Ḅ cùng lấy ngựa, vượt Trường-giang đi Lạc-dương. Ba người phải tránh né, để không bị quân Mă Viện nhận diện được. Dọc đường qua Kinh-châu, họ bị kiểm soát gắt gao. Nhưng nhờ có binh phù của Mă Vũ, tướng sĩ không dám kiểm soát. V́ bây giờ Đặng Vũ làm Đại tư mă, Mă Vũ đang lĩnh Binh-bộ thượng-thư.

Ba người tới Lạc-dương. Chu Tái-Kênh đă từng đến Lạc-dương t́m Khất đại phu để trả thù. Bà thông thuộc đường lối. Bà dẫn ba người lên một tửu lầu thực lớn. Tửu bảo thấy ba người trang phục sang trọng, nhan sắc diễm lệ, cho rằng đó là những mệnh phụ phu nhân, từ xa về kinh triều kiến Thái-hậu, Hoàng-hậu.

Chợt Cu Ḅ lấy bàn tay khều Đào vương-phi:

– Sư bá dừng quay lại. Phía sau có người theo dơi ḿnh. Dường như họ hiểu được tiếng Việt. Phải cẩn thận.

Đào vương-phi nói nhỏ:

– Những người hiểu được tiếng Việt ở Lạc-dương có ba loại. Loại Tế tác của Bát-Nạn Công-chúa Vũ Trinh-Thục. Loại này thường đeo khăn trắng trên cổ. Loại thứ nh́ của Đào Kỳ, Phương-Dung liên lạc với Hàn thái-hậu, Chu Tường-Qui, chân bao giờ cũng đi giày vải xanh. C̣n lại thuộc Tế tác của Hán hoặc của đám Lê Đạo-Sinh. Con giả vờ đứng dậy, nh́n xem có thấy dấu hiệu ǵ khác không?

Cu Ḅ liếc mắt nh́n qua, rồi khẽ lắc đầu. Đào vương-phi nói;

– Như vậy y không phải người của Tế tác Hán, cũng là người của Lê Đạo-Sinh. Phải cẩn thận một chút.

Chu Tái-Kênh nói nhỏ:

– Chúng ta ăn xong, rồi xuống lầu. Vờ như không biết. Nếu y theo chúng ta. Bấy giờ ḿnh sẽ có cách.

Bà kêu tửu bảo, trả tiền, rồi cả bốn người cùng xuống lầu. Quả nhiên bọn người vừa lên ngựa đi, đă thấy tên đó xuống lầu, ẩn phía sau một hàng rong, nh́n theo. Cu Ḅ bàn:

– Bây giờ chúng ta kiếm chỗ đồng quang đăng mà đi. Hễ y theo dơi. Cháu cho Thần-ưng nhận mặt. Đêm nay Thần-ưng sẽ dẫn chúng ta đến chỗ ở của hắn.

Ba người đi về hướng cửa Đông thành, qua một cánh đồng. Quả nhiên xa xa thấy ngựa của tên đó đang đi theo. Y đă thay quần áo màu khác, lại dán lên bộ râu, nhưng Cu Ḅ vẫn nhận được mặt y. Nó gọi Thần-ưng từ trên trời đáp xuống, huưt sáo ra lệnh. Thần-ưng hướng tên Tế tác bay tới. Nó lượn trên đầu y. Y vẫn không biết ǵ. Đi ṿng vo một lúc, ba người t́m cách lẫn vào chỗ đông, băng qua chợ, ra roi cho ngựa chạy sang cửa Nam. Tên Tế tác đă mất tăm.

Như đă ước hẹn. Đào vương-phi viết một bức thư, sai Thần-ưng mang vào thành cho Chu Tường-Qui. Chỉ lát sau, Thần-ưng đem thư ra. Chu Tường-Qui cho người ra cửa Nam đón. Ba người tới cửa Nam, gặp một Thái-giám trẻ tuổi chào hỏi. Viên Thái-giám trao cho Cu Ḅ bộ quần áo Thái-giám, và trao cho Đào vương-phi hai bộ quần áo cung nga. Ba người thay quần áo, rồi ngang nhiên nhập Hoàng-thành. Qua cửa Thanh-tỏa, đến điện Gia-đức, rồi tới Tây-cung. Tây-cung lớn không kém ǵ điện Gia-đức.

Nguyên từ khi Chu Tường-Qui xuất lực dẹp tan cuộc phản loạn của đám ngoại thích họ Mă. Quang-Vũ rất sủng ái nàng, truyền xây một ngôi lầu năm tầng lớn, đẹp không thua ǵ lầu Thúy-Hoa... để tạ ơn về cuộc cứu giá.

Thái-giám ra hiệu cho ba người ngừng lại, đến trước cửa nói vọng vào:

– Tâu Quí-phi, có cung nữ, Thái-giám tân tuyển ở Lĩnh-Nam xin cầu kiến.

Tiếng Chu Tường-Qui đáp:

– Đỗ Lư đấy phải không? Ngươi hăy về nghỉ. C̣n tân cung nga với Thái-giám cho vào.

Trước mặt Cu Ḅ, th́ Trưng hoàng-đế lớn nhất thiên hạ, đẹp nhất thiên hạ, đạo đức, hiền hậu nhất thiên hạ. Nó c̣n dám gọi chị Hoàng-đế. V́ vậy nó không coi Tây-cung quí-phi triều Hán ra ǵ. Nó đẩy cửa bước vào. Chu Tái-Kênh vẫy Đào vương-phi, vào theo.

Chu Tường-Qui vội đóng cửa. Nàng trông thấy Đào vương-phi, lại nhớ ngày nào ra đảo, đă gặp bà. Cử chỉ từ ái của bà làm nàng nhớ măi. Tự nhiên nàng bật lên tiếng khóc.

Chu Tái-Kênh hỏi:

– Tên Thái-giám vừa qua có tin được không?

Chu Tường-Qui gật đầu:

– Y là sư đệ của cháu. Hồi trước thân mẫu cháu sang Lạc-dương có mang theo hai đệ tử nhỏ tuổi. Một tên Đỗ Lư, một tên Chiêu Trung. Cả hai đều họ Chu. Cháu cho hai người giả làm Thái-giám. Bây giờ chúng đă lớn. Cháu cho cải sang làm Thị vệ. Vơ công hai sư đệ cũng vào loại khá. Sáng nay Chiêu Trung theo dơi các vị ngoài phố. Sau bị các vị đánh lạc mất.

Đào vương-phi giới thiệu Cu Ḅ với Chu Tường-Qui. Sau đó bà chỉ Chu Tái-Kênh nói:

– Người này đối với cháu có nhiều liên hệ. Thứ nhất người là phu nhân của Thái sư phụ Khất đại phu. Thứ nh́, người là bà cô của cháu.

Đào vương-phi kể sơ lược truyện Chu Tái-Kênh cho Chu Tường-Qui nghe. Cuối cùng bà tường thuật tỷ mỉ mọi biến cố, kế hoạch Trưng hoàng-đế quyết định tại hồ Động-đ́nh.

Chu Tường-Qui nghe xong, kính cẩn nói:

– Thưa sư-bá, hiện Hoàng-thượng vẫn sủng ái cháu hơn tất cả các phi tần khác. Trước, mẹ cháu qua đời. Kế tiếp Tần vương, Hoài-nam vương bị hại. Hoàng tộc bị ngoại thích kiềm chế. Hoàng-thượng cũng đang lo lắng. Hiện chỉ có ba người dám chống lại Mă thái-hậu là Mă Vũ, Phùng Tuấn với Chu Hựu. Ba người này cùng liên kết với cháu. Nếu chúng ta t́m cách tỉa vây cánh ngoại thích, ắt Hoàng-thượng c̣n vui ḷng hơn nữa. C̣n Hàn thái-hậu, th́ người ôn nhu văn nhă, không lư đến việc triều chính. Hôm trước Hoàng sư-tỷ với Nghiêm đại-ca có ghé Lạc-dương vấn an người, rồi đi ngao du sơn thủy. Không rơ hiện giờ ở đâu. Bây giờ cháu được Trưng sư-tỷ cử Tổ-cô và sư-bá, thêm Cu Ḅ đến giúp cháu. Cháu dễ xoay sở hơn.

Ngưng một lúc nàng tiếp:

– Cháu sẽ nói với mọi người rằng sư-bá là nhũ mẫu cháu hồi xưa. Bây giờ cháu mời sang báo hiếu, sớm hôm gần nhau. C̣n Tổ-cô, cháu vẫn nói thực. Cháu mời người sang dậy vơ công cho cháu. Cu Ḅ, mới mười lăm tuổi. Cháu bảo nó là Thái-giám tân tuyển. Hiện Hoàng-thượng bí mật đi Kinh-châu xem xét t́nh h́nh. Có lẽ hơn tháng mới về.

Đinh Xuân-Hoa hỏi:

– Giữa Hàn thái-hậu với Mă thái-hậu có đụng chạm nhau không?

Chu Tường-Qui đáp ngay:

– Hàn thái-hậu vốn tính ôn nhu. Người không lư ǵ đến truyện triều chính, truyện ở trong cung. Một tháng hai lần người tới cung Huệ-đức thăm Mă thái-hậu, ở lại ăn một bữa cơm với nhau. Mă thái-hậu cũng biết điều lắm. Sau mỗi lần Hàn thái-hậu viếng thăm. Mụ lại tới cung Tuyên-từ thăm Hàn thái-hậu. C̣n hai Thái hậu đối với cháu thực trái ngược.

Chu Tái-Kênh cười khúc khích:

– Dĩ nhiên! Hàn thái-hậu v́ cảm t́nh với Lĩnh-Nam, với Trần Tự-Sơn, người thương cháu hơn con đẻ. Lại nữa cháu có công cứu giá hồi bọn ngoại thích và Mao Đông-Các làm phản. Ngược lại, Mă thái-hậu thù ghét cháu. Song mụ vẫn ớn cháu có phải thế không?

Chu Tường-Qui gật đầu:

– Tuy Hoài-nam vương, Tần vương với mẹ cháu qua đời, mà Mă thái-hậu vẫm tưởng trong Tây-cung có nhiều cao thủ lắm. Mụ sợ cháu quá sợ cọp. Tuy vậy một tháng hai lần, cháu vẫn tới cung Huệ-đức chầu mụ. Mỗi dịp như vậy, mụ chiều đăi cháu lắm. Cháu càng tỏ ra ḿnh là gái Việt. Cháu thân vào điều khiển ngự trù, nấu các món ăn Lĩnh-Nam cho mụ ăn. Mụ thích lắm. Tuy vậy bề trong mụ vẫn ngầm lo hại cháu.

– Nghĩa là???

– Mụ kết đảng với Quách hoàng-hậu. Phe đảng Quách-hậu khá hơn. Ư mụ định cho cháu với Quách-hậu tranh dành. Mụ đứng giữa hưởng lợi. C̣n Quách-hậu, hồi xưa bị cháu ra oai một lần, mụ mất vía. Sau này chính mụ được chứng kiến cháu đánh bại Trần Nghi-Gia. Cho nên mụ chưa dám ra mặt. Vả lại Hoàng-thượng sủng ái cháu. Mụ cũng ngại.

Cu Ḅ xen vào:

– Phe đảng của Quách-hậu có lớn lắm không? Nếu nhỏ th́ thôi. C̣n lớn, sẵn có hai vị tiền bối với em ở đây. Chúng ta trừ phắt mụ đi cho rồi.

Chu Tường-Qui lắc đầu:

– Khổ lắm em ơi! Phe đảng mụ không tầm thường đâu. Nguyên nàng tên là Quách Thanh-Thông, người đất Chân-định. Niên hiệu Cảnh-Thủy thứ nh́ (24 sau Tây lịch). Hoàng-thượng cầm quân đánh Vương Măng thu nạp thị. Niên hiệu Kiến-Vũ nguyên niên (25 sau Tây lịch) thị sinh Hoàng-tử Cương. Anh của mụ tên Quách Hương, có văn tài, vơ công cao, giỏi dụng binh. Tính t́nh của y cẩn trọng, khiêm cung. Hoàng-thượng tin dùng, phong làm Hoàng môn thị lang. Niên hiệu Kiến-Vũ thứ nh́, Quách-thị được phong làm Hoàng-hậu. Hoàng-tử Cương được phong Thái-tử. Quách Hương được phong hầu. Hương khéo chiêu hiền nạp sĩ. Trong nhà có nhiều tân khách giỏi, y tiến cử lên Hoàng-thượng. V́ vậy tại triều vây cánh y rất nhiều. Sau khi xảy ra vụ đụng độ giữa cháu với Quách-hậu. Y tuyển mộ nhiều cao thủ. Song cháu không rơ trong đám Thị vệ Hoàng-hậu có bao nhiêu người?

Chu Tường-Qui thở dài;

– Gần đây Mă thái-hậu thường triệu Quách Hương vào triều kiến. Hai bên kết hợp với nhau. Mă hậu mưu đồ ǵ cháu không rơ. C̣n Quách Hương chỉ muốn giữ ngôi Hoàng-hậu của em. Cả hai phe đều muốn tiêu diệt Lĩnh-Nam. Dường như Quách Hương mới chiêu mộ được sư thúc của Sầm Bành, Phùng Dị, vơ công cao không biết đâu mà kể được. Chúng định xuống Lĩnh-Nam giết Đào tam ca phục thù.

Nàng ngưng lại, mỉm cười tiếp:

– Tuy cháu đă làm cho Mă thái-hậu, Quách hoàng-hậu một phen nghiêng ngửa, mà họ không coi cháu là cái đinh. Họ cho rằng cháu chỉ được Hoàng-thượng sủng ái. Họ đợi một mai nhan sắc cháu tàn phai, sẽ t́m mỹ nhân khác đưa vào, cháu mất sủng ái ngay. Trước đây giữa Hoàng-hậu với các phi tần tranh đấu quyết liệt v́ muốn chiếm được ḷng quân vương. Bây giờ, họ đều lớn tuổi rồi. Cuộc tranh đấu xoay sang vấn đề khác. Cu Ḅ ngạc nhiên:

– C̣n vấn đề ǵ nữa?

Chu Tường-Qui mỉm cười:

– Vấn đề các bà tranh dành là mong đưa con ḿnh vào địa vị Thái-tử, để sau này Hoàng-thượng băng hà, con các bà trở thành Thiên-tử. Cháu xuất thân từ Lĩnh-Nam, cha là ngướ Phản Hán phục Việt không thuộc gịng dơi trung lương. Cho đến bây giờ cũng chưa có con. Cháu lại có chồng trước khi vào cung. Bằng ấy vấn đề, khiến các bà không muốn động chạm tới cháu. V́ cháu không phải đối thủ của các bà. Chính Hàn thái-hậu, Hoàng-thượng đều nói: Giữa Hoàng-hậu, phi tần, người nào cũng có ư tranh dành hết. Chỉ một ḿnh Tây-cung là không. Tây-cung dù làm ǵ chăng nữa, cũng chỉ để bảo vệ triều Hán.

Chu Tái-Kênh gật đầu:

– Ta nghe Công-chúa Bát-Nạn Vũ Trinh-Thục nói: Hiện giữa Quách-hậu với Nam cung quí-phi Âm Lệ-Hoa tranh đấu quyết liệt. Âm Lệ-Hoa xinh đẹp, nhu ḿ hơn. Mụ lại có đến ba con trai, một con gái. Con trai mụ rất thông minh, mẫn tiệp. Mụ định lật Quách-hậu. Khi Quách-hậu bị lật, tất Thái-tử Cương cũng mất vị. Quách-hậu bị lật, mụ sẽ được lên làm Hoàng-hậu. Con mụ đương nhiên thành Thái-tử. Không biết mụ đối với Lĩnh-Nam như thế nào?

Chu Tường-Qui đáp:

– Âm thị với cháu rất thân. Hồi Hoàng-thượng đánh Tân-dă gặp Âm thị. Cảnh-Thủy nguyên niên (23 sau Tây lịch), Hoàng-thượng nạp làm Quí-phi, bấy giờ Âm-thị đă 19 tuổi. V́ anh em đều thuộc đại công thần, tính t́nh bà nhu thuận, nên triều thần rất nể. Năm Kiến-Vũ nguyên niên (25 sau Tây lịch) sinh Hoàng-tử Trang. Hoàng-tử Trang với Thái-tử Cương cùng tuổi. Cương sinh tháng hai lớn hơn Trang chín tháng. Năm sau bà sinh công chúa Đoan-Nhu. Từ hôm xảy ra cuộc đụng độ giữa Quách-hậu với cháu, Âm Quí-phi kết thân với cháu. Bà gửi Hoàng-tử Trang với Công-chúa Đoan-Nhu nhờ cháu dạy vơ công. Trên luật lệ, chúng coi cháu như mẹ. Trên t́nh nghĩa chúng là đệ tử của cháu.

Đinh Xuân-Hoa cười:

– Giữa hai đứa trẻ con Âm thị với cháu có t́nh sư mẫu, đệ tử. Chắc ư cháu cũng muốn giúp đệ tử ḿnh tranh đoạt ngôi Thái-tử.

Chu Tái-Kênh quyết định:

– Gặp dịp thuận tiện, chúng ta giúp Âm thị. Nếu Âm thị được làm Hoàng-hậu, Thái-tử Trang trở thành Hoàng-đế, sau này có lợi cho Lĩnh-Nam. Song phải thực khéo léo, tránh biến đám bà con nhà Quách-hậu thành kẻ thù. Chúng ta phải t́m một mưu kế ǵ tuyệt hảo, hại Quách-hậu, cho mụ mất ngôi Hoàng-hậu, chứ đừng làm mụ chết.

Cu Ḅ xen vào:

– A, cháu hiểu rồi! Ư bà muốn rằng: Ḿnh hại Quách-hậu mất ngôi Hoàng-hậu, là làm giảm vây cánh Mă thái-hậu. C̣n không làm Quách-hậu chết, cần Quách-hậu cho Âm Quí-phi có kẻ thù. Nếu Quách-hậu chết, Âm Quí-phi sẽ quay ra đối phó với Chu sư-tỷ. Ngược lại Quách-hậu c̣n sống, chỉ mất ngôi Hoàng-hậu, Âm Quí-phi lúc nào cũng phải lụy Chu sư-tỷ, hầu có vây cánh.

Đinh Xuân-Hoa nh́n Cu Ḅ mỉm cười, v́ với tuổi của nó, đă kiến giải sự việc minh mẫn như vậy, thực hiếm có.

Tường-Qui gọi một cung nga thân tín đến, truyền hướng dẫn hai bà Chu, Đinh với Cu Ḅ lễ nghĩa triều Hán.

Tính Cu Ḅ cũng như các đệ tử Tây-vu khác, hiếu động, chạy nhảy suốt ngày. Bây giờ bị bó cẳng trong cung cấm, nó khổ sở vô cùng. Chỉ một điều duy nhất, khiến nó bằng ḷng, là tha hồ ăn uống. Trong Tây-cung, có hẳn một đám ngự trù, biết nấu nướng đủ mọi thức ngon vật lạ trong thiên hạ. Nó được Tường-Qui cưng chiều, muốn ăn cứ vào bếp lục, không úy kỵ ǵ hết. Khi mặt trời lặn, th́ Đào vương-phi luyện vơ cho nó. Chu Tái-Kênh luyện vơ cho Tường-Qui, Chiêu Trung, Đỗ Lư.

Năm trước, khi rời Lạc-dương, Sún Rỗă để lại cho Chu Tường-Qui một cặp Thần-ưng. Bây giờ Cu Ḅ mang theo hai cặp nữa. Thành ra Tây-cung có tới ba cặp. Hàng ngày Đào vương-phi thu nhặt tin tức, sai Cu Ḅ nhờ Thần-ưng mang thẳng về hồ Động-đ́nh. Tại đây Tây-vu tiên tử tŕnh Phật-Nguyệt đọc qua, rồi dùng Thần-ưng chuyển từ hồ Động-đ́nh về Phiên-ngung. Tại Phiên-ngung Đào Kỳ đọc, xong nhờ Sún Lé, sai Thần-ưng chuyển về Giao-chỉ hầu Vũ Trinh-Thục khai thác.

Một hôm Thái-giám tâu với Chu Tường-Qui biết Quang-Vũ đi Kinh-châu đă về tới Lạc-dương. Quang-Vũ báo cho nàng biết trước, đêm nay y sẽ tới ngự ở Tây-cung. Chu Tường-Qui truyền ngự trù chuẩn bị yến tiệc. Gọi nhạc công, cung nữ sẵn sàng tấu nhạc.

Trời chập choạng tối, Quang-Vũ đến Tây-cung. Chu Tường-Qui xuống lầu rước y lên. Sau khi tung hô vạn tuế. Nàng hỏi:

– Hoàng-thượng vi hành Kinh-châu, không biết t́nh h́nh ra sao?

Quang-Vũ lắc đầu:

– Trước đây trẫm rút Đặng Vũ về, sai Mă Viện trấn thủ Nam-dương. Ư trẫm muốn mượn tay Thục, Lĩnh-Nam trừ bớt vây cánh họ Mă. Không ngờ trời chiều chúng. Thục xảy ra biến cố. Ông ngoại khanh giúp Công-tôn Thi giết Công-tôn Thuật, phá nát giang sơn Thục. Mă Viện nhân đó chiếm được Kinh-châu. Y thừa thắng cùng Lưu Long đánh Lĩnh-Nam. Không ngờ bị Phật-Nguyệt đánh một trận, tổn thất trên ba mươi vạn nhân mă. Trẫm vi hành qua Kinh-châu, Mă Viện tâu rằng Công-chúa Vĩnh-Ḥa phản trẫm, lấy chồng phản tặc Đào Quí-Minh. Song y không có chứng cớ.

Quang-Vũ bật cười:

– Giữa lúc đó trẫm nhận được biểu của Binh-bộ thượng-thư Mă Vũ tâu rằng hiện có khoảng ba vạn binh sĩ Hán bị thương. Lĩnh-Nam định đem giết hết. Công-chúa Vĩnh-Ḥa lợi dụng quen thân với Lĩnh-Nam. Nàng vào nhà tù thăm thương binh. Thương binh viết thư, nhờ nàng gửi về báo cho gia đ́nh biết rằng họ c̣n sống. Nàng thuyết phục Trưng Trắc tha cho ba vạn tù nhân. Trẫm được tin mừng quá. Sai sứ, cùng chiến thuyền đón về. Công-chúa Vĩnh-Ḥa nhân đó, xin yết kiến trẫm, báo cho trẫm biết một tin mừng.

Chu Tường-Qui đă biết tin mừng đó liên quan tới Ngọc-tỷ. Nàng vờ không biết, nói thêm ít lời có lợi cho Công-chúa Vĩnh-Ḥa:

– Muôn đời, người ta ở đâu cũng nghĩ đến huyết tộc. Mă thái-hậu chỉ biết Mă Viện. C̣n Công-chúa Vĩnh-Ḥa chỉ biết có Bệ hạ, chỉ biết có triều Hán. Dù Công-chúa lấy chồng Lĩnh-Nam đi chăng nữa, mà chỉ nói một lời, cứu hơn ba vạn người Hán. Đủ tỏ nàng nhất tâm, nhất dạ với xă tắc. Hèn chi Mă Viện không ghét nàng.

Tiếng Chu Tường-Qui ngọt như cam-thảo. Lần đầu tiên Đào Kỳ nghe tiếng nàng nói, đă ngây ngất, si mê, cho đến nay Vương cũng chưa quên, huống hồ Quang-Vũ được nàng liếc mắt tống t́nh, lại đem lư lẽ xác thực ra tâu. Y gật đầu liên tiếp, công nhận:

– Quí-phi nói đúng. Từ khi Vương Măng cướp ngôi, Ngọc-tỷ truyền quốc bị thất lạc. Bây giờ Công-chúa thấy Ngọc-tỷ ở trong tay Trưng Trắc. Công-chúa thuyết Trưng Trắc rằng Ngọc-tỷ đó của Trung-nguyên. Lĩnh-Nam giữ làm ǵ? Giữa Lĩnh-Nam với Thục có t́nh kết nghĩa. Vậy sao không đem Ngọc-tỷ đổi lấy đám phản tặc Thục? Bọn Trưng Trắc tự cao ḿnh người nghĩa hiệp. Chúng nghe lời Công-chúa. Công-chúa xin đứng trung gian lo việc này.

Tường-Qui gật đầu:

– Trung-nguyên lấy Ngọc-tỷ truyền quốc làm bảo vật tượng trưng uy quyền Thiên-tử. Nếu Bệ hạ lấy lại được Ngọc-tỷ thực đại phúc vậy. Không biết Bệ hạ định thưởng ǵ cho Công-chúa Vĩnh-Ḥa?

Quang-Vũ cười:

– Công-chúa vốn đức độ. Người chẳng thích một thứ ǵ cả. Mấy hôm trước đây, trẫm truyền đem bảy mươi hai tên phản tặc Thục cùng vợ con chúng đến Kinh-châu, giao cho Công-chúa. Công-chúa sẽ đem Ngọc-tỷ về cho trẫm. Hừ! Công-chúa thực được việc. Từ khi nhà Đại-Hán lập ra đến giờ, mới có một vị Công-chúa gánh vác việc xă tắc như thế.

Chu Tường-Qui lo lắng:

– Không biết có ai hộ tống Ngọc-tỷ với Công-chúa không? Sợ bọn Mă Viện đón đường cướp th́ sao?

Quang-Vũ cười:

– Trẫm đă liệu điều đó. Trẫm cử ông ngoại khanh thân hộ tống. Bên Lĩnh-Nam cũng cử Trần Năng đi theo. Với bản lĩnh hai người ấy, e trên thế gian này, không ai cướp nổi. Có lẽ nội đêm nay Ngọc-tỷ về đến đây.

Chu Tường-Qui hỏi:

– Thiếp nghe nói. Dường như trong hộp đựng Ngọc-tỷ c̣n cất dấu một bản đồ kho tàng lớn lắm th́ phải.

Quang-Vũ gật đầu:

– Đúng thế. Để Ngọc-tỷ về đây, chúng ta sẽ lấy ra xem có đúng thế không?

Quang-Vũ truyền bày yến. Y cùng Tường-Qui vừa ăn yến, vừa nghe hát. Ăn vừa xong, Thái-giám tâu:

– Muôn tâu Bệ hạ. Có Tể-tướng xin yết kiến Bệ hạ khẩn cấp.

Quang-Vũ gật đầu:

– Mời Tể-tướng vào.

Lát sau, Giao-đông hầu Giả Phục bước vào tung hô vạn tuế. Giả Phục tâu:

– Thứ sử Giao-châu Lê Đạo-Sinh hộ tống Ngọc-tỷ đă về tới. Thần cho thiết triều, bá quan văn vơ được chiêm ngưỡng Ngọc-tỷ.

Quang-Vũ gật đầu đồng ư. Các quan thứ tự lên lầu. Lầu của Tây-cung lớn không thua điện Gia-đức. Các quan chia nhau đứng làm hai hàng văn, vơ.

Một lát, Thái-giám xướng:

– Thử sử Giao-châu Lê Đạo-Sinh, và Y tiên Công-chúa Trần Năng, hộ tống Ngọc-tỷ truyền quốc đă về tới, đang đứng ngoài chờ chỉ dụ.

Nguyên hồi Trần Năng cùng Khất đại phu đến Lạc-dương trị Huyền-âm độc chưởng cho Quang-Vũ, Mă Vũ, Chu Hựu... Bà dùng Lĩnh-nam chỉ điều trị. Mỗi chiêu phóng ra, thân pháp đẹp vô cùng. Quang-Vũ buột miệng khen Đúng là tay tiên. Không ngờ đất Lĩnh-Nam có một Y tiên, vơ công cao như thế. Từ ngày ấy, triều Hán gọi bà là Y tiên.

Quang-Vũ truyền cho lên.

Lê Đạo-Sinh đi trước. Phía sau Trần Năng. Bà ôm một cái hộp bọc ngoài bằng chiếc khăn gấm. Lê Đạo-Sinh, Trần Năng cùng qú xuống. Lê Đạo-Sinh hô :

– Thần Lê Đạo-Sinh, và Trần Năng bảo giá Ngọc-tỷ về dâng Thánh hoàng.

Quang-Vũ cầm lấy hộp Ngọc-tỷ, phán:

– Cho các khanh b́nh thân.

Y cầm hộp mở ra: Ngọc-tỷ bằng ngọc xanh biếc. Một góc bị bể, đă được nạm vàng lại. Thái-giám dâng hộp đựng son. Quang-Vũ ấn Ngọc-tỷ vào hộp son, in thử xuống tập giấy. Trên tập giấy hiện ra chữ:

Thụ Mệnh Vu Thiên,

Thọ Kư Vĩnh Xương.

Quang-Vũ truyền cho quần thần đều được xem qua. Y nói với Trần Năng:

– Y tiên Công-chúa. Trước đây Công-chúa xuất mă giúp trẫm, trước chiếm Xuyên-khẩu, sau đánh Bạch-đếá. Y tiên là một trong các tướng đánh tới Bạch-đếâ. Lại nữa trong trận đồi Nghi-dương. Y tiên ra tay đánh bại bọn Văn Thanh-Hoa, Tiêu Hồng-Hoa, giết chết bọn phản tặc Mao Đông-Các, Tạ Thanh-Minh, Trần Lữ... ngoài ra c̣n đến Lạc-dương trị bệnh cho trẫm và đại thần. Trẫm không bao giờ quên ơn. Nay Y tiên lại thân hộ tống Ngọc-tỷ đến đây, công ấy không nhỏ.

Trần Năng cũng như Hồ Đề, tính t́nh vui nhộn, ngay thẳng như nam nhi. Trên đời bà chỉ nể có ba người: Trưng Trắc, Trưng Nhị và sư phụ. Đối với sư phụ. Bà ỷ ḿnh nhỏ tuổi, như cháu nội, cháu ngoại của ngài, nên trêu cả sư phụ. Đối với Quang-Vũ, bà phục y ở điểm: Có chí lớn, có hùng tài như Trưng Trắc. Song bà không sợ hăi y. Bà đáp:

– Đa tạ Bệ hạ quá khen tặng. Song phàm làm người hiệp nghĩa, ân oán phải phân minh. Đánh Xuyên-khẩu, Bạch-đếá, thần cũng như anh hùng Lĩnh-Nam, chỉ v́ muốn lập công, xin phục hồi Lĩnh-Nam. C̣n trận đánh Nghi-dương, thần xuất thân thầy thuốc, muốn trừ bọn Mao Đông-Các như trừ mấy con trùng hại người, chứ không phải v́ Bệ hạ. Duy có việc đến Lạc-dương trị Huyền-âm độc hưởng cho Bệ hạ với các đại thần th́ đúng. Song y đạo Lĩnh-Nam dạy rằng: Dù kẻ thù, dù người nghèo khó bị bệnh hoạn, cũng phải cứu chữa. C̣n hôm nay, thần hộ giá Ngọc-tỷ, do chỉ dụ của Hoàng-đế Lĩnh-Nam.

Quang-Vũ than:

– Lĩnh-Nam thực là đất linh, nảy sinh không biết bao nhiêu anh hùng. Khắp triều Hán, trẫm không có lấy một anh hùng hào sảng, lỗi lạc như Y tiên. Y tiên sang đây, để trẫm nhờ Tây-cung Quí-phi thù tiếp dùm.

Quang-Vũ sai cung nga dẫn Trần Năng vào Tây-cung cùng Chu Tường-Qui đàm đạo. Y đâu ngờ, phía trong, Chu Tái-Kênh, Đào vương-phi, Tường-Qui đang lắng nghe mọi diễn biến triều Hán.

Quang-Vũ nói với Lê Đạo-Sinh:

– Thứ sử Giao-châu thực tài giỏi. Có công lớn. Trước đă giúp trẫm đánh Thục. Nay lại bảo giá Ngọc-tỷ về đây. Trẫm phong cho khanh tước Lĩnh-nam công, ăn lộc sáu quận vùng Lĩnh-Nam. Từ nay mỗi năm khanh chỉ phải về triều chầu một lần mà thôi.

Lê Đạo-Sinh qú xuống tạ ơn.

Quang-Vũ phán:

– Lê quốc-công hăy gấp đi Ích-châu, gặp Ngô Hán. Y sẽ giúp Quốc-công quân mă, đánh Lĩnh-Nam, dành lại đất của bọn phỉ đồ Trưng Trắc. Thôi Quốc-công lui.

Trong màn, Trần Năng nh́n Chu Tái-Kênh, Đinh Xuân-Hoa, Chu Tường-Qui. Bà thở dài:

– Trưng hoàng-đế đă chỉ dụ: Người Hán ảnh hưởng bởi sách vở từ thời Xuân Thu, Chiến Quốc, tự cho ḿnh ở trung tâm thiên hạ. Dân tứ phương phải qui phục. Họ không muốn bất cứ dân tộc nào đứng ngoài uy quyền họ. Muốn họ nể phục, chỉ có cách tạo cho ḿnh sức mạnh, khiến cho chồn tay mà thôi. Cứ xét như Quang-Vũ, dù y có chết đi, sẽ có muôn ngàn Quang-Vũ khác. Y hứa với chúng ta tại điện Vị-ương rồi nuốt lời. Trên đồi Nghi-dương. Y ban đại cáo thiên hạ. Sau đó lại dùng Lê Đạo-Sinh cùng Tô Định chống Lĩnh-Nam. Tô, Lê bại. Mới đây sau trận hồ Động-đ́nh, Hán mất ba mươi vạn quân, mà y cũng không sờn. Bây giờ Lĩnh-Nam trao Ngọc-tỷ cho y, lại thả tù binh, thế mà y vẫn chỉ dụ Lê Đạo-Sinh vào Thục với Ngô Hán, để đánh về Lĩnh-Nam. V́ vậy, chúng ta có khuất phục, kết bạn với tất cả triều thần nhà Hán cũng vô ích. Sư nương, cùng Chu Tường-Qui chẳng cần kết thân với quần thần Hán chi cho mệt. Chúng ta thu lượm tin tức cũng đủ rồi.

Nhắc lại những hồi trước để độc giả khỏi moi trí nhớ :

Trước đây ngày đêm Lê Đạo-Sinh mơ màng chức Thái thú Giao-chỉ. Ước mơ cao sang, quyền quí, đă làm y mờ mắt. Y bỏ địa vị đạo đức, bỏ danh hiệu Lục-trúc tiên sinh vơ lâm Lĩnh-Nam tặng cho y. Y lao đầu vào khống chế các phái vơ. Đến độ bắt giam cả hai người sư điệt, lúc nào cũng kính cẩn, cúi đầu tuân phục y là Nguyễn Thành-Công, Đặng Thi-Kế. Y dùng tiền bạc mua chuộc, đe dọa bọn Lê Nghĩa-Nam, Hoàng Đức-Tiết, Mai Huyền-Sương, hầu khống chế phái Long-biên. Được Trần Tự-Sơn ủy nhiệm tổ chức đại hội hồ Tây, mục đích tuyển cao nhân sang Trung-nguyên cầu phong, xin hủy bỏ Ngũ pháp. Y định biến đại hội thành dịp giết anh hùng Lĩnh-Nam. Mưu kế của y bị Đào Kỳ, Trần Tự-Sơn phá vỡ. Y bỏ sang Trung-nguyên, nhập Thục định phế trưởng, lập thứ, kiếm chức Thái thú, cũng thất bại. Y đến Lạc-dương theo Mă thái-hậu, được phong chức tước giả. Khi biết rơ như vậy, y phản Mă thái-hậu, theo Hàn Tú-Anh. Y được Quang-Vũ phong chức Thứ sử Giao-châu. Trong khi khắp vùng Lĩnh-Nam không c̣n trong tay người Hán. Y cùng đệ tử trở về giúp Tô Định chống Lĩnh-Nam bị thất bại. Y suưt mất mạng. Giữa lúc đó Tăng-Giả Nan-Đà xuất hiện. Y vờ sám hối theo ngài. Được ngài truyền Thiền công. Y bỏ ngài, trở về Hán. Quang-Vũ sai y nhập Thục, xúi Công-tôn Thi giết cha, giết sư thúc, làm Thục tan nát. Thục, Kinh-châu thuộc về Hán. Quang-Vũ không phong cho y trấn thủ Ích-châu hay Kinh-châu, mà lại phong cho y làm Lĩnh-nam công, như ông vua Lĩnh-Nam, với chỉ dụ y t́m Ngô Hán. Ngô sẽ cho mượn quân về đánh Lĩnh-Nam. Quang-Vũ quả thực có bản lĩnh. Y chỉ mất một tờ giấy, mà gây cho Lĩnh-Nam rối loạn. Lê Đạo-Sinh không biết lẽ đó. Y nghĩ: Trước đây Nghiêm-Sơn vơ công kém y. Thân cô, thế cô, thế mà một người, một ngựa, kinh lược được Lĩnh-Nam. Huống hồ y có vơ công vô địch thiên hạ, bên cạnh thêm năm đệ tử bản lĩnh nghiêng trời... y cho rằng đoạt lại Lĩnh-Nam không khó. Song y quên một điều, Nghiêm-Sơn được Lĩnh-Nam, v́ các Thái-thú đều là người Hán, lúc nào cũng sẵn sàng qui phục Quang-Vũ. C̣n đây Lĩnh-Nam đang độc lập. Từ Lạc công tới dân chúng, một ḷng chống Hán.

Sau bức màn, ở trong trướng, Chu Tái-Kênh, Đào vương-phi Chu Tường-Qui nh́n nhau ngán ngẩm. Chu Tường-Qui nước mắt đầm đ́a. Nàng nghĩ lại mà thương cho mẹ. Thủa bé, nàng kính trọng ông ngoại biết bao nhiêu. Bây giờ, ông ngoại nàng như thế... hỏi nàng không đau đớn sao được.

Đào vương-phi hiểu được tâm trạng của Chu Tường-Qui. Bà an ủi:

– Lục-trúc tiên sinh suốt đời theo đuổi công danh. Thành ra, những ai làm ngược với tiên sinh. Tiên sinh đều coi họ như kẻ thù, như đạo tặc. Chúng ta chịu vậy. Chúng ta có khuyên tiên sinh, cũng bị tiên sinh coi là kẻ thù.

Bên ngoài Tể-tướng Giả Phục cầm Ngọc-tỷ trao cho các đại thần coi.

Th́nh ĺnh binh một tiếng. Hai người từ cửa sổ nhảy vào. Một người mặc quần áo xám phóng chưởng tấn công Quang-Vũ. Mă Vũ quát lên một tiếng đỡ chưởng, cứu chúa. Trong khi đó một người mặc áo xanh, chĩa hai ngón tay vào mặt Tể-tướng Giả Phục. Giả Phục không viết vơ. Ông lui lại. Người đó cướp chiếc hộp đựng Ngọc-tỷ cho vào túi. Y vung tay đỡ chưởng của Chu Hựu đánh vào lưng. Bùng một tiếng. Chu Hựu lui lại ba bước.

Quần thần náo loạn lên. Các văn quan vội lui vào một góc.

Theo luật lệ nhà Hán, Hoàng-hậu, Quí-phi không được để quần thần thấy mặt, ngoại trừ trường hợp đặc biệt, gọi là Thất miễn tức bảy điều miễn:1. Khi thấy Hoàng-đế thiết triều. 2. Khi đau yếu, phải triệu Thái y vào chữa. 3.Khi phải xuất bôn. 4. Khi phải chống giặc. 5. Khi ở trong căn nhà bị cháy. 6. Khi thuyền bị ch́m. 7. Khi phải lễ ở Thái-miếu. Bây giờ giữa lúc quần thần chầu Hoàng-đế. Vơ quan chỉ có hai người, gặp thích khách vào tập kích. Chu Tường-Qui lạng người ra đứng trước Quang-Vũ, vận khí vào đơn điền, sẵn sàng ra tay đối phó với thích khách.

Nội giám thống lĩnh cấm quân An Đức-Huy dẫn Thị vệ bao vây Tây-cung như thành đồng vách sắt. Đám Thị vệ riêng của Chu Tường-Qui bao vây phía ngoài hành lang.

Đào vương-phi đứng trong rèm nh́n ra. Bà thấy lưng Mă Vũ quen quen, song nhất thời không t́m ra đă gặp y ở đâu.

Cách đây mấy năm, hồi Đào Thế-Kiệt, Đặng Thi-Sách đi Trung-nguyên. Hai người đă gặp Mă Vũ trong trận đánh đồi Nghi-dương. Với con mắt tinh đời, kinh nghiệm của hai người. Đào Thế-Kiệt t́m thấy ở Mă Vũ như ẩn hiện một điều ǵ bí mật vô cùng. Ông cùng Đặng Thi-Sách chỉ nh́n con mắt, cũng đoán được Mă Vũ có cảm t́nh với Lĩnh-Nam. Đào Thế-Kiệt được Trưng Nhị thuật cho biết vơ công Mă Vũ rất kỳ lạ. Thông minh như Phương-Dung, Trưng Nhị mà không t́m ra được nguồn gốc. Tuy cùng chiến đấu ở đạo Kinh-châu với nhau, mà không bao giờ Mă Vũ hiển lộ vơ công trước hai người, nên hai người không biết vơ công y cao đến đâu.

Phương-Dung nhận thấy, hồi Đào Kỳ, Khất đại phu, Đô Dương với nàng đại náo điện Vị-ương, Trường-an, Mă Vũ chỉ đánh cầm chừng, bằng chiêu thức rời rạc, không chuyên dùng một thứ vơ công nào khác. Đào Thế-Kiệt đă kết luận: Thân thế Mă Vũ có điều ǵ rất bí mật, cho nên y tránh không xử dụng vơ công trước mặt anh hùng Lĩnh-Nam. Y là người có cảm t́nh với Lĩnh-Nam giống như Hoài-nam vương.

Đào vương-phi dặn Trần Năng:

– Mă Vũ muốn che dấu vơ công trước anh hùng Lĩnh-Nam chỉ có hai điều xảy ra: Một là y muốn giữ kín môn hộ, để sau này hại Lĩnh-Nam. Điều này không phải. V́ Mă Vũ cảm t́nh với Lĩnh-Nam. Hai là Mă dấu môn hộ, v́ vơ công của Mă, có liên quan đến Lĩnh-Nam. Điều này có thể xảy ra. Vậy ta nhất định không xuất hiện, để biết vơ công của Mă.

Từ lúc Chu Tái-Kênh thấy Mă Vũ, trong người bà nảy sinh ra một t́nh cảm khó hiểu: Thương cảm cũng không phải. Buồn rầu cũng không phải. Bà thấy ở Mă có cái ǵ rất quen thuộc, rất thân ái với bà. Mà bà t́m không ra.

Đào vương-phi kể hết những ǵ liên quan đến Mă Vũ cho Chu Tái-Kênh nghe. Ngược lại Chu Tái-Kênh cũng diễn tả t́nh cảm trong bà cho Đào vương-phi nghe.

Thích khách mặc áo xanh, quát lên một tiếng, đánh ra ba chưởng rất thô kệch. Các vơ quan có mặt đều la hoảng lên. V́ đó là Chu-sa chưởng. Chu Hựu nghiến răng đỡ. Binh một tiếng, y lui lại hai bước. Thích khách áo xanh hú lên, cùng thích khách áo xám vọt khỏi lầu, đáp xuống dưới.

Quang-Vũ hô lớn:

– Phải bắt lấy chúng.

Thị vệ vây hai người kín như thành đồng vách sắt. Mỗi lần hai người vung chưởng lên có hai, ba tên thị vệ bị đánh ngă. An Đức-Huy đứng trên ḥn giả sơn, cầm kiếm chỉ huy thị vệ bao vây thích khách. Hai thích khách vẫn b́nh tĩnh, tả xung hữu đột.

Đèn đuốc thắp lên sáng rực như ban ngày. Quang-Vũ cùng Tây-cung Quí-phi Chu Tường-Qui đă xuống dưới lầu. Đào vương-phi, Chu Tái-Kênh trong bộ quần áo cung nữ, theo sát phía sau Chu Tường-Qui. Cạnh đó, Cu Ḅ Lương Tùng đứng bên Trần Năng lược trận.

Bỗng từ xa, hai con ngựa phi tới. Một đôi thiếu niên nam nữ, tuổi khoảng mười lăm, mười sáu nhảy xuống ngựa. Lưng hai người đều đeo bảo kiếm. Cả hai người đến trước Quang-Vũ, Chu Tường-Qui hành lễ. Nam nói:

– Chúng con nghe thích khách phạm giá phụ hoàng với sư mẫu. Chúng con tới hộ giá.

Cu Ḅ đứng cạnh nghe vậy, nó biết đây là Hoàng-tử Trang với Công-chúa Đoan-Nhu. Hai người đứng cạnh Quang-Vũ, Tường-Qui, tay cầm chắc dốc kiếm, tỏ ra cương quyết bảo vệ. Cu Ḅ nghĩ thầm:

– Thực là hai người con có hiếu. Hai đứa này tuy con vua mặc ḷng. Song ta là sư đệ của chị Hoàng-đế Lĩnh-Nam. Ta có thể chơi ngang vai với bọn chúng. Dẫu ǵ chúng cũng là đệ tử của Chị Chu Tường-Qui. Đúng ra, ta là vai sư thúc của chúng.

Công-chúa Đoan-Nhu thấy cạnh ḿnh c̣n một thiếu niên khỏe mạnh, mắt tinh anh, lưng đeo bảo kiếm. Tuy nàng không biết là ai, nhưng cũng thấy vui vui, v́ có người ngang tuổi ḿnh.

Quang-Vũ vẫy tay gọi Mă Vũ, Chu Hựu:

– Các người hăy mau ra sức bắt thích khách cho ta.

Mă Vũ nhảy vào tấn công thích khách áo xám. Chu Hựu tấn công thích khách áo xanh. Hai bên thi diễn cuộc đấu được hơn năm mươi hiệp, thích khách áo xanh lại phát Chu sa chưởng. Mỗi chưởng của y phát ra, đều có hơi nóng, khiến Chu Hựu cứ phải lùi dần.

Đào vương-phi nói nhỏ với Chu Tái-Kênh:

– Bản lĩnh tên thích khách áo xanh này có lẽ cao hơn Lê Đạo-Sinh một bậc. Chưởng lực y ngang với Chu Long, tên đứng đầu Liêu-đông tứ ma chứ không ít. Chu Hựu thua đến nơi rồi.

Quả nhiên, Chu Hựu đỡ được đến chưởng thứ mười, y thở hồng hộc. An Đức-Huy đứng ngoài nhảy vào, giúp Chu Hựu. Thích khách áo xanh tỏ ra coi thường mọi sự. Y phải đấu với hai đại cao thủ, mà vẫn b́nh tĩnh.

Th́nh ĺnh thích khách áo xanh đổi hẳn cách đánh. Chưởng của y một bên phát ra hơi nóng, một bên phát ra hơi lạnh. Chỉ ba chưởng, đánh An Đức-Huy bay ra xa, y dồn hai chưởng, đánh Chu Hựu. B́nh một một tiếng. Chu Hựu bay vọt về sau. Chu oẹ một tiếng, miệng phun máu tươi.

Thích khách áo xanh vọt người về phía Quang-Vũ. Y tấn công một chưởng mạnh đến long trời lở đất. Quang-Vũ cùng quần thần thét lên kinh hoàng. Chu Tường-Qui đứng cạnh, nàng hít hơi, phát chiêu Ác ngưu nan độ trong Phục ngưu thần chưởng đỡ. Một tay nàng cắp Quang-Vũ vào nách, nhảy lùi lại, để hóa giải ḱnh lực của thích khách.

Thích khách áo xanh, đánh một chưởng, tưởng kết liễu tính mệnh Quang-Vũ. Y tuyệt không ngờ một thiếu phụ, trong quần áo phi tần, lại đỡ được chưởng của y. Y nh́n lại, bật lên tiếng kêu, v́ Tường-Qui đẹp như một thiên tiên.

Trong khi đó, cuộc giao chiến giữa Mă Vũ với thích khách áo xám đă biến đổi. Mă Vũ bị thích khách dồn đến chân ḥn giả sơn. Th́nh ĺnh y phát một chiêu chưởng mạnh đến long trời lở đất, định kết liễu tính mệnh Mă Vũ. Ai cũng tưởng Mă sẽ bỏ mạng. Không ngờ Mă quát lên, phát một chưởng hùng mạnh vô cùng, đỡ vào giữa chưởng của thích khách áo xám. Binh một tiếng. Thích khách áo xám bật lùi lại đến bốn bước. Người lảo đảo.

Chu Tái-Kênh, Đào vương-phi, thích khách cùng bật lên tiếng kêu:

– Úi cha!

Tiếng úi cha của thích khách, v́ chưởng Mă Vũ khắc chế với chưởng của y. Tiếng úi cha của Chu Tái-Kênh với Đào vương-phi v́, Mă Vũ xử dụng chưởng pháp Cửu-chân, đó là chiêu Loa thành nguyệt chiếu.

Đào vương-phi, Chu Tái-Kênh, mặt nh́n mặt ngẩn ngơ. Chu Tái-Kênh đă đoán ra nguồn gốc Mă Vũ. C̣n Đào vương-phi nhận cũng ra Mă Vũ.

Thích khách áo xám cười nhạt:

– Không ngờ Bô lỗ đại tướng quân Mă Vũ lại là người Lĩnh-Nam. Người chẳng xử dụng vơ công của phải Cửu-chân đó ư?

Mă Vũ cười nhạt:

– Ta tuân chỉ đi sứ Lĩnh-Nam. Do vậy ta học được một số tinh hoa vơ học Cửu-chân, cũng chẳng có ǵ lạ.

Lời nói chỉ qua mặt được Quang-Vũ. Chứ c̣n đối với Đào vương-phi, bà biết: Chưởng của Mă Vũ tinh diệu, đến Đào Thế-Kiệt, Đinh Đại với bà cũng c̣n thua xa, đâu phải của người mới học?

H́nh ảnh cũ hiện về với Đào vương-phi:

Ngày nọ Mă Vũ đột nhập bản doanh của Công-chúa Bát-Nạn Vũ-trinh-Thục, báo cho bà biết nhiều tin tức của Hán. Sau Mă Vũ, lại xuất hiện ở cổng Bắc thành Luy-lâu, giết bọn tướng Hán, đánh lui Lê Đạo-Sinh, giữa lúc bọn chúng vừa ám sát Đặng Thi-Sách. Cũng chính Mă Vũ xuất hiện tại thành Phiên-ngung hiến kế cho Trưng-đế, cùng đấu vơ ngang tay với Đào Kỳ. Rồi trong trận hồ Động-đ́nh, Mă Vũ xuất hiện bắt sống Chu Long. Hôm ấy ông cho Phật-Nguyệt nh́n mặt ông. Phật-Nguyệt kinh ngạc đến ngẩn người ra. Song bà giữ đúng lời hứa, không nói với ai, ngay cả Đào vương-phi.

Hôm nay Mă Vũ ra chiêu Loa thành nguyệt chiếu. Mối thắc mắc của Đào vương-phi đă được giải. Bà gật đầu:

– Th́ ra trong phái Cửu-chân có một cao nhân, ẩn thân làm quan với người Hán, mưu phục hồi Lĩnh-Nam như Trần Tự-Sơn, dưới tên Mă Vũ. Song ông kín đáo hơn Trần Tự-Sơn, cho đến hôm nay, không ai biết rơ thân thế ông. Song ông là ai?

C̣n Chu Tái-Kênh, nh́n Mă Vũ, nước mắt bà chảy ṛng ṛng. Quá khứ bốn mươi năm cũ trở về : Bà cùng người anh ruột tên Chu Kim-Hựu, phất cờ khởi nghĩa. Cuộc khởi nghĩa bị Thái thú Tích Quang dẹp tan. Trong trận đánh cuối cùng, bà mải ôm cháu là Chu Bá, bảo vệ chị dâu chạy. Bà bị thương, mê man không biết ǵ. Sau khi được Khất đại phu cứu thoát, chữa tỉnh. Bà ḍ hỏi tin tức, biết anh ḿnh bị giết, đầu đem về Luy-lâu bêu làm hiệu lệnh. C̣n việc Chu Bá không chết, được người nhũ mẫu ôm đến Thái-hà trang ẩn thân nuôi dưỡng, được Lê Đạo-Sinh dạy cho bản lĩnh vô địch. Bà cũng không biết ǵ. Sau khi t́m được Chu Bá, trong lần đến Mê-linh, bà mừng vô kể. Bà cứ tưởng anh ḿnh chết rồi. Có ngờ đâu, ông thoát khỏi ṿng vây. Sợ bị truy lùng. Ông bỏ sang Trung-nguyên, đầu quân với Nghiêm Sơn. Dần dần trở thành Bô lỗ đại tướng, tước phong Dương-hư hầu.

Khi thấy Lĩnh-Nam phục hồi, ông xin Quang-Vũ cho đi sứ, sang Giao-chỉ. Giữa lúc ấy Lê Đạo-Sinh, Tô Định bày kế giết Thi-Sách. Ông xuất hiện, đánh bại Lê. Trong chiến cuộc Kinh-châu, hồ Động-đ́nh, ông xin Quang-Vũ cho ông bí mật thanh sát mặt trận. V́ vậy ông mới có dịp xuất hiện, nói rơ chủ tâm Quang-Vũ với Trưng-đế. Nhân tiện, ông muốn thử vơ công của hậu bối Đào Kỳ... Sau ông xuất hiện ở hồ Động-đ́nh, bắt Chu Long.

Chu Tái-Kênh nói nhỏ vào tai Đào vương-phi:

– Có một điều, ta dấu em từ lâu. Anh ta tên thực là Chu Kim-Hựu, cùng với Trần Kim-Hồ là hai đại cao thủ phải Cửu-chân. Khi hai người khởi nghĩa bị thất bại, Đào Thế-Kiệt, Đinh Đại với em hăy c̣n nhỏ. Trong môn phái cũng cấm không được nhắc đến truyện này, v́ bấy giờ Nhâm Diên truy lùng hai ông rất gắt.

Đào vương-phi gật đầu:

– Sư tỷ nói, em mới dám thố lộ. Hồi chồng em c̣n sống, đă có lần đề cập đến hai đại sư huynh. Hai người bỏ Cửu-chân ra Giao-chỉ khởi nghĩa, bị thất bại, tuẫn quốc. V́ vậy cho nên hôm trước đây, người xuất hiện đấu với Lê Đạo-Sinh em đă nghi... Không ngờ người vẫn c̣n sống trên thế gian này. Có điều em không hiểu, sao Chu đại sư huynh thuộc phái Cửu-chân, mà sư-tỷ lại thuộc phái Long-biên?

Chu Tái-Kênh nói:

– Có ǵ không hiểu. Song thân chúng ta bị người Hán giết chết. Ta được sư phụ nhận làm đệ tử. Ta là sư muội của Nguyễn Phan. C̣n anh ta trốn vào Cửu-chân được thu nhận vào phái này.

Giữa lúc đó, thích khách áo xanh, đă đấu với Chu Tường-Qui đến chiêu thứ tư. Nàng không đỡ nổi chưởng của y nữa.

Hoàng-tử Trang, Công-chúa Đoan-Nhu thấy phụ hoàng và sư mẫu bị uy hiếp. Hai người rút kiếm nhảy vào đâm thích khách. Thích khách quơ tay, bắt kiếm hai người, thuận thể búng một cái. Hai thanh kiếm găy đôi. Y phóng một chưởng vào Công-chúa Đoan-Nhu. Mọi người kêu thét lên. Nếu chưởng đó đánh xuống, ắt Công-chúa nát thây chết tại chỗ.

Cu Ḅ kinh hoàng. Nó quát lên một tiếng tay ôm lấy Công-chúa Đoan-Nhu, lăn tṛn hai ṿng. Chưởng của thích khách đánh hụt, trúng xuống đất sâu năm tấc. Y quát lên một tiếng, phóng chưởng thứ nh́ nhanh như chớp, định kết liễu tính mệnh Cu Ḅ, Đoan-Nhu, th́ choac, choac... Sáu Thần-ưng đậu trên nóc điện, thấy chúa tướng lâm nguy, đồng lao xuống tấn công thích khách áo xanh. Thích khách áo xanh vội thu chưởng về chống với Thần-ưng.

Th́nh ĺnh Chu Tái-Kênh hú lên một hồi dài liên miên bất tuyệt. Tiếng hú làm mọi người điếc tai. Bà nhảy véo đến tấn công thích khách áo xanh. Chưởng của bà là Phục ngưu thần chưởng. Binh, binh, binh, bà đánh ba chưởng, đẩy lui thích khách áo xanh.

Quang-Vũ cùng quần thần kinh ngạc đến ngẩn người ra. Quang-Vũ đă được Chu Tường-Qui tâu rằng Chu Tái-Kênh là bà cô của nàng, từ Lĩnh-Nam đến Lạc-dương dậy vơ cho nàng. Y không ngờ chưởng lực của bà mạnh đến kinh người. Chu Hựu tự cho rằng bản lĩnh của y chỉ thua có Sầm Bành, Phùng Dị. Nay hai người đó chết rồi, y thành anh hùng vô địch. Hôm nay cả y lẫn An Đức-Huy, đều bị thích khách đánh cho đến trọng thương. Rồi giữa lúc nguy cơ, một cung nữ già của Tây-cung xuất thủ, chưởng lực mạnh kinh người. Chu Hựu đă từng đấu với Lê Đạo-Sinh. Y thấy Chu Tái-Kênh xử dụng. Phục ngưu thần chưởng, công lực mạnh hơn Lê Đạo-Sinh nhiều. Y kinh ngạc đến đờ người ra.

Chu Tái-Kênh với thích khách áo xám đều xử dụng chưởng pháp dương cương. Mỗi khi chưởng chạm nhau, phát ra tiếng kêu lớn. Áp lực của chưởng phong, khiến đám thị vệ bị đẩy ra xa. Quang-Vũ được Chu Tường-Qui bảo vệ đứng lui lại, giữa đám thị vệ gươm đao tuốt trần.

Cu Ḅ ôm Công-chúa Đoan-Nhu nhảy ra xa. Hai người trông thực thảm thiết. Công-chúa vừa thoát khỏi nguy hiểm, đă quan tâm đến phụ hoàng và sư mẫu. Nàng sợ quá, miệng lắp bắp:

– Phụ hoàng! Sư mẫu!

Chu Tường-Qui an ủi nàng:

– Phụ hoàng với sư mẫu b́nh an. Con có sao không? Con mau đa tạ sư huynh Lương Tùng đi.

Công-chúa Đoan-Nhu hướng Cu Ḅ gật đầu nói mấy câu cảm tạ. Nàng thấy Cu Ḅ to lớn, ngang tuổi với ḿnh. Mà vừa rồi nó ôm nàng lăn đi mấy ṿng. Tự nhiên trong ḷng nàng thấy có một cảm giác kỳ lạ.

Mă Vũ đấu với thích khách áo xám, thắng thế rơ ràng. Bỗng ông quát lên một tiếng, râu tóc dựng đứng, phát chiêu Hải triều lăng lăng lớp thứ nhất. Binh một tiếng. Cả hai người cùng lui lại. Ông phát lớp thứ ba. Thích khách biết không chống được. Y nhảy vọt lên cao, tay cầm hộp Ngọc-tỷ đưa ra đỡ chưởng Mă Vũ. Mă Vũ sợ vỡ Ngọc-tỷ. Ông hướng chưởng vào ḥn núi non bộ. Binh một tiếng, ḥn núi to như vậy, vỡ tan tành. Nước bắn tung toé.

Thích khách áo xám cười gằn:

– Hăy ngừng tay. Nếu không, ta bóp vỡ Ngọc-tỷ tức khắc.

Mă Vũ quát hỏi:

– Cứ như thân pháp của ngươi, trong thế gian, hiếm ai thắng nổi. Tại sao ngươi lại phải bịt mặt? Vơ công ngươi đến dường này... dù ngươi có dấu tên, che mặt, song t́m đâu có khó.

Trong khi bên cạnh, Chu Tái-Kênh vận khí một tay cương, một tay nhu phát Phục ngưu thần chưởng đấu với thích khách áo xanh. Sau mười chiêu, thích khách áo xanh thở hồng hộc. Y ngẫm ra, thấy chiêu Dương cương, y có thể thắng nổi. C̣n chiêu Âm nhu, th́ gia số, nội lực đều khắc chế với y. Cứ mỗi khi hai chiêu đụng nhau. Công lực y yếu dần. Y lui lại hỏi:

– Lăo bà! Ta chịu thua ngươi. Ngươi có thể cho ta biết tên được không? Trọn đời, ta chưa từng thấy ai có vơ công kỳ lạ như của lăo bà.

Chu Tái-Kênh tự hào là cao nhân đương thời. Trưng hoàng-đế đối với bà cũng phải bằng một thái độ đặc biệt. Bà muốn tỏ cho y biết vơ đạo của ḿnh. Bà vỗ hai tay vào nhau, nói:

– Ngươi xử dụng hai chưởng pháp khác nhau, một bên Chu sa chưởng của Trung-nguyên. Một bên Hàn băng chưởng của Cao-ly. Trên đời này, ta e rằng không quá ba người thắng được ngươi. Trong ba người đó, ta là một.

Thích khách áo xanh giọng buồn thảm:

– Những ba người sao? C̣n hai người nữa là ai?

Chu Tái-Kênh đáp:

– Người thứ nhất chính thị trượng phu ta. Họ Trần tên Đại-Sinh.

Khất đại phu Trần-đại-Sinh danh vang thiên hạ. Cả triều Hán đều không ít th́ nhiều được ông chữa trị cho. Nay nghe Chu Tái-Kênh bảo ông là chồng của bà, th́ họ không ngạc nhiên, khi thấy vơ công bà cao.

Mă Vũ nghe Chu Tái-Kênh nói. Mặt ông nhăn lại, mắt mở lớn nh́n bà. Chu Tái-Kênh tiếp:

– Người thứ ba chính là Bắc-b́nh vương, lĩnh chức Đại tư mă Lĩnh-Nam. Họ Đào tên Kỳ.

Thích khách áo xanh nghe bà nói, thở dài:

– Ta thua ngươi, không phải vơ công ta kém. Mà v́ tổ tiên ta thua tổ tiên ngươi. Vơ công của ngươi khắc chế vơ công của ta. Thôi, ta thua ngươi rồi. Ngươi muốn giết, muốn băm vằm ta thế nào cũng được. Ta không oán than ǵ cả.

Trong khi đó thích khách áo xám đưa Ngọc-tỷ ra nói với Quang-Vũ:

– Bệ hạ hăy ra lệnh mở ṿng vây cho chúng tôi rời khỏi đây. Tôi sẽ trả Ngọc-tỷ cho Bệ hạ. Bằng không, chúng tôi chết, Ngọc-tỷ cũng không c̣n nữa.

Quang-Vũ nói với Mă Vũ, Chu Tái-Kênh:

– Các ngươi hăy tha cho chúng đi, đưa chúng ra khỏi Hoàng-thành, rồi lấy lại Ngọc-tỷ cho trẫm.

Hai thích khách đưa mắt lườm lườm nh́n Quang-Vũ, rồi cất bước. Th́nh ĺnh mấy sợi dây từ trên trời rơi xuống đầu hai thích khách. Hai người đưa tay lên gạt. Th́ hai sợi dây đă cuộn lấy người, và hai tay. Rồi ba, bốn, năm, sáu sợi nữa. Hai người kinh hoàng, v́ các sợi dây tanh hôi đến không thể tưởng tượng được, đó là những con trăn. Hai người vội hít hơi, vận hết sức, giật ra. Th́ một bóng nhỏ bé, xẹt ngang, bàn tay cầm Ngọc-tỷ của thích khách áo xám bị đau nhói. Y phải buông Ngọc-tỷ ra. Bóng nhỏ đó cướp lấy, nhảy vọt lại, ẩn sau lưng Đào vương-phi. Bóng đó là Cu Ḅ Lương Tùng.

Thích khách áo xám biết mất Ngọc-tỷ, tính mệnh khó an toàn. Y giật tay thực mạnh. Ba con trăn cuốn y bật tung ra. Y phóng đến chụp Cu Ḅ. Đào vương-phi phát chiêu Thiết ḱnh phi chưởng tấn công y. B́nh một tiếng. Cả hai người đều lui lại.

Đào vương-phi cảm thấy khí huyết nhộn nhạo. Song bà cũng kinh ngạc, v́ công lực ḿnh tiến mau đến tŕnh độ đó. Ngay hồi Đào Thế-Kiệt c̣n sống, chưa chắc đă đấu ngang tay với tên thích khách áo xám. Thế mà không ngờ, bà với y đấu một chưởng ngang tay.

Thích khách áo xám nói với Quang-Vũ:

– Bệ hạ là chúa tể thế gian. Một lời hứa cho chúng tôi ra đi, sao c̣n sai người ám toán?

Cu Ḅ chửi:

– Ám toán cái ǵ? Ta đường đường chính chính đánh mi. Mi bị thua rơ ràng. Sao gọi là ám toán. Mi thực vô liêm sĩ.

Nó nói tiếng Hán vùng Trường-sa, hơi khác với vùng Lạc-dương. Giọng rất khó nghe.

Thích khách thấy người tung trăn tấn công ḿnh, đoạt Ngọc-tỷ chỉ là một thiếu niên. Y muốn ăn tươi nuốt sống Cu Ḅ. Song Cu Ḅ đứng phía sau Đào vương-phi. Nó méo miệng, thè lưỡi ngạo thích khách.

Quang-Vũ thấy đoạt lại được Ngọc-tỷ, y mừng lắm, nói với Mă Vũ:

– Dương-hư hầu! Ngươi để cho chúng đi.

Hai thích khách hú lên một tiếng, biến ḿnh vào đêm tối. Quang-Vũ truyền quần thần giải tán. Y quay lại hỏi Chu Tường-Qui:

– Quí-phi mộ ở đâu được những phụ nữ vơ công vô địch thiên hạ như vậy?

Chu Tường-Qui đáp:

– Thiếp đă tâu với Bệ hạ. Vị lớn tuổi này họ Chu tên Tái-Kênh, Tổ-cô của thiếp. Người là phu nhân Khất đại phu. C̣n vị này họ Đinh tên Xuân-Hoa, dưỡng mẫu của thiếp hồi nhỏ.

Quang-Vũ vẫy tay gọi Cu Ḅ:

– Giỏi lắm. Ngươi tên ǵ? Làm Thái-giám ở đây lâu chưa? Không có ngươi, e Ngọc-tỷ lại bị mất.

Chu Tường-Qui nhắc Cu Ḅ:

– Ngươi qú xuống ra mắt Hoàng-thượng đi.

Cu Ḅ tuy đă ở trong Tây-cung lâu, được dậy lễ nghĩa. Song nó quên mất. Nghe Tường-Qui nhắc, nó đến trước mặt Quang-Vũ qú xuống:

– Ông có phải là vua Trung-nguyên tên Quang-Vũ đó không? Sao ông tử tế quá vậy? Tôi không có họ, cũng chẳng có tên. Người ta quen gọi tôi là Cu Ḅ. Gần đây một vị họ Lương nhận tôi làm con nuôi, đặt tên tôi là Lương Tùng.

Tường-Qui sợ lộ truyện. Nàng tâu với Quang-Vũ:

– Nó không phải Thái-giám. Nó là đệ tử của nhũ mẫu thiếp. Nhân nhũ mẫu sang thăm thiếp. Thiếp cho nó vào cung chơi. V́ thích khách làm lộng. Nó ra tay cứu giá. Nó không biết nói tiếng Hán. Mong Bệ hạ đại xá.

Đối với Lĩnh-Nam, Quang-Vũ là đại cừu nhân. C̣n đối với Trung-nguyên y là một đại anh hùng. Dù Tường-Qui đă tấu như vậy. Y cũng biết Tường-Qui đưa người vào Tây-cung gây thế lực. Y tâm miệm: Tường-Qui gây thế lực chỉ để chống bọn ngoại thích giúp ta. Vậy ta phải trọng đăi chúng. Y nói với Cu Ḅ:

– Cháu bé! Cháu đoạt lại được Ngọc-tỷ, lại cứu Công-chúa thoát chết. Công ấy của cháu không nhỏ. Cháu muốn ǵ, ta sẽ thưởng cho.

Cu Ḅ ngẫm nghĩ một lúc, nhớ lại cách xưng hô đă học. Nó nói:

– Nếu Bệ hạ thưởng cho thần, xin cho phép thần được tự do chạy chơi trong Hoàng-thành. Hoàng-thành đẹp thế này, mà thần bị cấm cản, đi đến đâu, cũng bị thị vệ, cung nga, thái giám đuổi đến đó. V́ vậy thần buồn quá.

Quang-Vũ cười:

– Được! Kể từ hôm nay, ta phong ngươi làm Vũ vệ hiệu úy, chỉ huy thị vệ ở Tây-cung. Sau này có công, ta sẽ phong thưởng nữa cho.

Cu Ḅ bị giam trong Hoàng-thành mấy tháng nay. Nó khổ sở vô cùng. Bây giờ gặp dịp, nó hỏi:

– Tôi có được ra ngoài thành chơi không?

Quang-Vũ gật đầu:

– Ngươi đă làm Vũ-vệ hiệu úy, được tự do đi lại. Ngươi c̣n trẻ, lễ nghĩa chưa biết, tất bị người ta bắt lỗi. Để trẫm cho ngươi một cái thẻ bài không ai dám bắt tội ngươi nữa.

Quang-Vũ móc túi đưa tấm thẻ bài cho Cu Ḅ. Nó qú xuống tạ ơn. Quang-Vũ phán rằng:

– Với tấm thẻ bài này, khi ngươi phạm bất cứ tội ǵ, dù Tể-tướng, dù Tam công cũng không được bắt tội. Lỡ ngươi phạm tội nặng quá, họ chỉ có thể đưa ngươi về cho trẫm trừng phạt mà thôi.

Quang-Vũ có tài biết người, có con mắt tinh đời, biết nhận xét giá trị từng loại người một. Y nói với Chu Tái-Kênh, Đào vương-phi:

– Các vị là đấng anh hùng trên thế gian không có hai. Xin các vị ở đây giúp Quí-phi, bảo vệ Hoàng-thành. Nếu các vị cần ǵ, trẫm sẵn sàng chu toàn.

Hai vị tạ ơn.

Mă Vũ liếc nh́n Chu Tái-Kênh, rồi tạ từ Quang-Vũ.

Trở về pḥng ngủ. Chu Tái-Kênh với Đào vương-phi trao đổi với nhau những nhận xét về Mă Vũ. Hai bà ngạc nhiên, không thấy Trần Năng đâu.

Đào vương-phi nói:

– Chu đại ca không ngờ bọn ḿnh ẩn ở Tây-cung, nên người mới xử dụng vơ công Cửu-chân. Người biết chúng ta ở đây, chắc thế nào cũng t́m cách liên lạc với chúng ta.

Chu Tái-Kênh lắc đầu:

– Ta không tin. Tính anh ta kín đáo lắm. Người biết chúng ta nhận ra chân tướng người. Người càng ẩn thân kín hơn. Ta phải đi gặp người mới được. Ta sẽ nói cho người biết con người là Chu Bá vẫn c̣n sống. Chu Tường-Qui là cháu nội người, để người đỡ tịch mịch.

Cu Ḅ góp ư kiến:

– Hai thích khách vừa rồi, cháu có cảm tưởng như do Mă thái-hậu sai đến. Vậy hai sư-bá thử đi thám thính điện Huệ-đức xem sự thể ra sao? Biết đâu chẳng t́m ra manh mối thích khách.

Chu Tái-Kênh gật đầu:

– Hôm nay thích khách đột nhập Hoàng cung, tất cả các nơi đều báo động. Vậy hăy đợi mười ngày sau đă.

 

Hết Hồi 89