Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ

GƯƠM THIÊNG HÀM TỬ

HỐI 54

 

Quyển I

Quyển II

Quyển III

Quyển IV

Quyển V

 

In ra

 

 HỒI THỨ NĂM MƯƠI BỐN


ÁNH MẮT NHƯ GƯƠM TREO

 

Bốn người về đến trại th́ đă sang canh ba (nửa đêm). Cả trại vẫn c̣n thức, đang chờ. Thấy Thanh Ngoan b́nh yên trở về, bốn cô gái mừng chi siết kể, người người hỏi thăm sự t́nh. Vương phi vẫy tay ra hiệu:

– Khoan! Không nên nhiều lời, đợi vào trong lều rồi sẽ hỏi.

Mọi người tề tựu. Tạ hầu bảo Thanh Ngoan:

– Con hăy thuật chi tiết những ǵ đă xẩy ra từ qua đến giờ, đừng bỏ một chi tiết nào. Như vậy thầy mới hiểu rơ mọi sự.

Thanh Ngoan chớp chớp mắt rồi thuật.

Sau khi ăn hết hai bát bún ốc, Thanh Ngoan cảm thấy bụng sôi lọc ọc, rồi quặn đau, nàng nói với chị em:

– Oái , em đau bụng quá, em trở về trại trước nhá!

Nói rồi nàng trở gót, khi qua khúc quẹo, có một thanh niên cao lớn, tuổi trung niên, tay cầm cái túi vải, mặc quần áo nâu như nông dân Việt đi ngược chiều hỏi:

– Cô ơi, cô cho tôi hỏi thăm tí nào!

Tha hương gặp người Việt, Thanh Ngoan không e ngại, nàng dừng bước:

– Anh hỏi thăm việc ǵ?

Thanh niên xẹt tới chĩa ngón tay điểm một chỉ, người nàng cứng đơ. Nàng định hét lên, y lại diểm một chỉ nữa, nàng không mở miệng ra được. Y tung cái túi vải lên, nàng bị chụp vào trong. Thanh niên vác cái túi vải lên vai, rồi phi thân chạy. Khoảng nửa giờ sau th́ nàng được thả ra khỏi cái túi vải. Mở mắt nh́n quanh, thấy ḿnh đang ở trong một căn pḥng cực lớn, trang trí hoa lệ. Thanh niên chĩa ngón tay điểm một cái, chân tay Thanh Ngoan cử động dược, nàng nghĩ rất nhanh:

– Gă này vơ công tuyệt cao. Y bắt ḿnh th́ y không tử tế ǵ, ḿnh có chửi bới, la hét cũng vô ích. Nhất định y phải ḷng ḿnh y mới làm việc này. Dù ǵ chăng nữa y cũng là người yêu ḿnh. Phải b́nh tĩnh. Phải thi hành ba bảo bối của Tây Viễn vương.

Gă thanh niên mỉm cười hỏi:

– Cô nương có biết tôi là ai không?

– ?!?!?!

– Tôi tên là Ngột A Đa, hiện là đại quan Mông Cổ.

– Tôi thấy vơ công anh không tầm thường, lại là quan chức Mông Cổ, tại sao anh lại bắt cóc tôi!

– Tôi không bắt cóc cô, mà v́ quốc gia đại sự tôi mời cô về đây.

Thanh Ngoan chưng hửng, v́ nàng những tưởng y bắt nàng về đây v́ nhan sắc của nàng. Nàng thắc mắc:

– Th́ ra điểm huyệt, lấy túi chụp người ta là cung cách mời của Mông Cổ đấy.

– Xin lỗi cô, tôi đă mời cô bằng cách này. Thôi để tôi nói rơ chủ ư của tôi cho cô nghe. Tôi hiện lĩnh Tham tri chính sự tại triều Mông Cổ. Cô có biết Tham tri chính sự là chức ǵ không?

– Áy à, ngài là Phó Tể tướng, xin lỗi tôi đă nặng lời. Tôi hỏi ngài...

– Cô đang gọi tôi là anh sao lại đổi anh thành ngài mau như vậy?Cái tiếng ngài nghe chẳng thân mật chút nào.

Những lời của Tây Viễn vương lại văng vẳng bên tai, Thanh Ngoan nhủ thầm: Ḿnh cần biến gă Mông Cổ này thành con nai, dễ sai khiến, hơn là khăng khăng coi y như cừu thù.

– Thôi được rồi, em lại gọi ngài là anh. Này anh, tại sao anh lại nói tiếng Việt lưu loát như vậy?

– Tại sao lại có người Việt nói tiếng Hán, tiếng Mông lưu loát?

– Vậy anh mời em để làm ǵ?

– Tôi từ Hoa lâm tới đây muốn liên lạc với Vũ Uy vương, nhưng không tiện xuất hiện, v́ sợ bọn Đại lư, bọn Ngột Lương Hợp Thai biết, nên phải mời cô. Thấy cô mất tích, Vũ Uy vương sẽ suất lĩnh thủ hạ đi t́m cô. Thế là tôi được gặp người của vương.

– À th́ ra thế.

Ngột A Đa sai thị nữ dẫn nàng đi tắm, lấy y phục Đại lư cho nàng thay. Bữa cơm chiều hôm đó y ngồi ăn với nàng. Bũa ăn khá thịnh soạn. Y hỏi thăm nàng về chiến cuộc Mông Cổ. Nàng nghĩ thầm: y là phó Tể tướng th́ t́nh h́nh hai bên y phải biết rơ. Ta chẳng nên dấu. Nghĩ vậy nàng cứ sự thực thuật lại.

Ăn xong, Thanh Ngoan đi dạo một ḿnh trong hoa viên, hy vọng Thần ưng đi t́m nàng bay qua, nàng sẽ gọi chúng xuống, gửi tín vật về báo cho La An. Nhưng trời đă chập choạng tối, thấy chim ưng bay qua, tuy nàng vẫy gọi, mà nó không nh́n thấy. Nàng lo nghĩ:

– Mông Cổ là bọn quỷ sứ, tên Ngột A Đa tuy tử tế, nhưng c̣n hằng trăm tên khác. Liệu đêm nay chúng có để cho ta yên không? Ta quyết định: ta đă dành tất cả cho Dă Tượng, nếu chúng làm nhục, ta sẽ tự tử để bảo toàn danh tiết với chàng.

Bất giác nàng cất tiếng hát:

Giang sơn một gánh, đôi vai,
Nhục nhằn xá kể, đêm dài tủi thân.

– Chà em hát hay thực. Em hát cho anh nghe một bài nữa được không?

Thấy A Đa đổi cách xưng hô, từ cô tôi sang anh em. Nàng nhủ thầm: Nai mắc lưới rồi. Nhưng gă Mông Cổ ơi! Bản cô nương là cháu vua Trưng, là con bà Triệu, không dễ ǵ mi thành công đâu:

– Dĩ nhiên là được. Nhưng anh phải hứa giúp em một việc.

– Việc ǵ?

– Thân gái giữa chốn hang hùm, liệu bọn binh lính của anh có để cho em yên đêm nay không?

– Ở đây, đại ca A Lan Đáp Nhi tuy đứng đầu nhưng người không phải là phường dâm đăng. Anh là người quyền hành đứng thứ nh́. Anh hứa với em rằng không có ǵ xẩy ra, bất cứ đứa nào hỗn với em, anh chặt đầu nó ngay.

– Em tin lời anh. Để em hát cho anh nghe.

Nàng cất tiếng hát một bài chầu văn, vừa hát nàng vừa nhảy, múa. Ngột A Đa ngây người ra nghe. Bài hát hết, y hỏi:

- Điệu hát vừa rồi là điệu ǵ vậy?

- Đó là hát chầu văn.

– À anh có nghe nói, nhưng bài hát là bài tụng vị thánh nào thế?

– Cô Đệ Tứ Khâm sai.

Thế rồi đêm đó qua thực êm ả. Sáng hôm sau nàng ra sân ngóng chim ưng. Quả nhiên chim ưng t́m được nàng. Nàng gọi nó xuống, lấy cây trâm bỏ vào ống thơ, rồi tung nó lên trời. Chim vừa bay lên trời th́ có tiếng Ngột A Đa khen:

– Em gửi trâm như vậy, liệu Vũ Uy vương có tin không?

Bị khám phá bí mật, Thanh Ngoan xấu hổ:

– Em không chắc cho lắm.

– Nhất định tối mai Vũ Uy vương sẽ theo chim ưng dẫn đường tới đây.

Trọn ngày hôm sau Ngột A Đa luôn ở cạnh Thanh Ngoan. Y dạy nàng cỡi ngựa. Nàng tập nói tiếng Mông Cổ với y. Thấy y say mê nghe hát, nàng hát cho y nghe các điệu Quan họ, Ả Đào, Trống quân, Xẩm, Lư. Nàng nghĩ thầm:

– Tại sao trong hàng ngũ Mông Cổ lại có người tử tế như Ngột A Đa! Rơ ràng y say ḿnh, dùng hết cái nhu nhă để chinh phục ḿnh. Y không phải là phường tham dâm hiếu sắc. Bằng không, th́ tấm hồng nhan của ḿnh đă hoen ố, tan nát.

Tuy trong tâm nàng đă có Dă Tượng, song trước cung cách của y nàng cũng cảm. Nhưng lời vương phi Ư Ninh lại vẳng bên tai: phải cứng bóng vía, bằng không th́ sẽ bị biến thành món đồ chơi của bọn tham dâm.

Sau khi thuật nàng nh́n Tạ Quốc Ninh:

– Thầy có tin mừng! Mừng lắm lắm!

– Mừng ǵ? Mừng con sắp làm phu nhân của Tham tri chính sự Mông Cổ ấy à?

– Không, của riêng thầy. Con hát cho thầy nghe này:

Nhớ ai dạ những bồi hồi,
Như đứng đống lửa, như ngồi đống rơm.
Nhớ ai ra ngẩn vào ngơ,
Nhớ ai, ai nhớ, bây giờ nhớ ai

Tạ hầu hỏi:

– Con nói ǵ thầy không hiểu.

– Lúc thầy ŕnh ở khu bên trái, th́ khu bên phải này Ngột A Đa nói truyện với cái ông mặc y phục Tống. Ông ta là người Việt. Ông thuộc trang động nào đó, mà động chủ đang muốn được Mông Cổ phong cho làm An Nam Quốc vương. C̣n ông ta, ông ta muốn làm Tể tướng. Trong câu truyện ông ta tiết lộ rằng Ngột Lương Hợp Thai bắt Tô lịch thất tiên gửi giam trong động của ông ta. Hiện Ngột Lương Hợp Thai đang sai người đem cống cho Hốt Tất Liệt để chạy tội bại binh ở Đại Việt.

Nghe Thanh Ngoan nói, chân tay Tạ Quốc Ninh run lẩy bẩy. Hầu chắp tay vái lên trời:

– Đa tạ Trời, Phật, nàng vẫn c̣n tại thế.

Qua cơn xúc động, Tạ Quốc Ninh hỏi Thanh Ngoan:

– Tại sao khi về, con lấy môi in lên chiếc khăn, rồi tặng cho Ngột A Đa?

Thanh Ngoan cười hóm hỉnh:

– Ngay lúc đầu gặp hắn, nh́n con mắt của hắn, con biết hắn say con rồi. V́ vậy con tỏ cử chỉ thân thiện, đốt lên ngọn lửa trong ḷng hắn để hắn nhớ cái kỷ niệm bắt cóc con. Con thi hành bảo bối của Tây Viễn vương, làm cho y say mê con, tương lai con có thể sai y như con nai, con chó.

Nàng liếc nh́n Dă Tượng rồi nghĩ thầm:

– Tạ hầu đâu có hiểu ḷng ta? Ta nguyện trọn đời ta, ta chỉ yêu thương có cái anh voi đồng quê kia mà thôi.

Vương phi bẹo má Thanh Ngoan:

– Em đă thành công, nhưng phải cứng bóng vía, không nên đùa với ái t́nh. Đùa với ái t́nh có hai điều nguy hại. Thứ nhất em dễ bị lưới t́nh làm hỏng đại sự. Em mà đùa nữa, th́ chính em vướng vào lưới t́nh rồi gỡ không nổi đâu. Em phải tỉnh táo mới bắt được con nai này. Thứ nh́ nếu ḷng dạ em sắt đá quá, Ngột A Đa say mê em, y sẽ dùng tất cả quyền hành, vơ công, mưu trí đọat em cho bằng được, cái tai hại của sứ đoàn không tránh được. Em phải luôn cho y nụ cười, khóe mắt.

Vương phất tay:

– Thôi khuya rồi. Đi ngủ thôi.

Mọi người về lều riêng. Vương hỏi vương phi:

– Em thấy Ngột A Đa là người thế nào?

– Y là con của Tây Viễn vương. Anh với y đă nhận được nhau. Ta cần gặp riêng y để định kế sách.

Vương hỏi phi:

– Em nghĩ sao về vụ xuất hiện của A Lan Đáp Nhi với A Ngột Đa?

– Anh em Mông Ca, Hốt Tất Liệt đang có sự chia rẽ.

– Em thử kiến giải xem có giống anh không?

– Này nhé, Hốt Tất Liệt đang thắng như chẻ tre, lại là em ruột Mông Ca, thế mà Mông Ca sai A Lan Đáp Nhi, Lưu Thái B́nh với Ngột A Đa đi điều tra, th́ rơ ràng là y muốn hạ bệ Hốt Tất Liệt rồi.

– Hay! Đúng ư anh.

– Xưa nay một thân vương có tài hơn nhà vua th́ thế nào y cũng nghĩ tới đoạt ngôi. Dù y không có manh tâm th́ bọn cận thần cũng dèm pha cho nhà vua giết thân vương đó đi để tránh hậu họa.

– Đúng!

– Lại nữa khi một bầy tôi cầm đại quân đang thắng như chẻ tre, ắt bọn cận thần sẽ dèm pha. Nếu nhà vua tin, th́ sẽ giết bầy tôi có công, hoặc ít ra cũng nghi ngờ. Đời Hán, công lao, uy tín Hàn Tín vượt quá Hán Cao tổ mà bị giết cả ba họ. Thời Đông Hán, Nghiêm Tử Lăng cầm quân nghiêng nước, uy quán sơn hà mà bị vua Quang Vũ bắt giam. Ngay thời gian gần đây, tổ của chúng ta là Trần Thủ Huy, tài trí vượt xa Thái tử Long Xưởng, lại cầm đại quân, nên bị Long Xưởng hạ bệ. Đại phàm vua nghi ngờ th́ bầy tôi chỉ có hai con đường, một là bầy tôi phản vua, hai là bầy tôi bị vua giết. Hốt Tất Liệt là người em tài trí vượt xa anh, đó là một đầu mối khiến Mông Ca nghi ngờ. Hốt Tất Liệt đang cầm đại quân, quyền nghiêng thiên hạ, đó là hai đầu mối khiến Mông Ca nghi ngờ. Hiện binh lực đang nằm trong tay Hốt Tất Liệt, Mông Ca không thể giải trừ binh quyền của em. Y phải kiếm cớ. V́ vậy y mới sai bầy tôi đi điều tra. A Lan Đáp Nhi sẽ t́m cái xương trong qủa trứng gà, chẻ sợi tóc làm tư, tạo ra tội Hốt Tất Liệt. Binh tướng dưới quyền Hốt Tất Liệt đâu có thể ngồi yên nh́n chúa tướng bị hại? Chúa tướng bị hại, họ cũng khó bảo toàn tính mạng. Họ sẽ xui Hốt Tất Liệt phản Mông Ca.

– Hay! Mông Cổ sắp có nội chiến đến nơi rồi. Ta cố t́m cách xen vào cho họ chém giết nhau thực kinh khủng. Như vậy, sau trận chiến dù phe nào thắng th́ tinh lực cũng kiệt quệ. Đại Việt ta nhờ vậy mới được yên.

Vừa lúc đó Dă Tượng cầm con dao vào tŕnh với vương:

– Có người tới ngoài trại, trao cho cháu con dao này, nói rằng y muốn yết kiến chú.

Phi nh́n chồng:

– Ngột A Đa đấy. Chúng ta phải đối xử với y ra sao? Xưng hô thế nào? Nếu theo đúng vai vế trong họ th́ ḿnh phải gọi y bằng chú. C̣n theo tuổi th́ y ngang với anh.

– Điều này trong tộc Đông A đă định rồi. Nếu trong ṿng bốn đời th́ xưng hô theo vai vế. C̣n trên bốn đời th́ theo tuổi. Vậy ta cứ coi như ngang hàng với y.

– C̣n đối xử? V́ y hiện giữ chức Tham tri chính sự của Mông Ca. Liệu y có c̣n nhớ đến cố quốc nhỏ bé không? Hay y thiết tha với chức quan lớn của một đại quốc?

Vương hỏi phi:

– Em định sao?

– Ḿnh cứ đưa đẩy câu truyện, rồi sẽ tính. Qua lời Thanh Ngoan, th́ y say mê con bé nhà ḿnh. Y làm tới Tham tri chính sự, không thiếu ǵ những mỹ nhân xinh đẹp người Hán, người Kim, người Mông. Thế nhưng gặp Thanh Ngoan y say mê đến điên đảo thần hồn. C̣n cái con Thanh Ngoan nhà ḿnh cũng không vừa, nó đă quyết gửi thân cho Dă Tượng, nhưng nhớ lời Tây Viễn vương, nó quyết bắt A Đa, để làm lợi cho ḿnh. Nóù đốt lên ngọn lửa ḷng với A Đa. Em nghĩ: Y yêu Thanh Ngoan v́ tiếng hát, v́ cái duyên của cô gái Việt. Để em cho cả năm con bé Đông hoa xuất hiện bắt hồn y luôn, th́ tự nhiên con người thực của y sẽ hiện ra. Nếu y thực ḷng hướng về cố quốc, y say mê con bé nào, ta gả cho y.

– Ư kiến em thực sâu sắc. Kể ra y là con của Tây Viễn vương, th́ bất cứ con bé nào của ḿnh làm vợ y cũng đáng hănh diện.

– Anh tiếp y, để em ra ngoài sắp xếp bọn Đông hoa. Em sẽ mời thầy Tạ Quốc Ninh ngồi sau lều theo dơi câu truyện, thầy sẽ giúp ta ư kiến.

Vương truyền lệnh cho Dă Tượng:

– Dẫn người ấy vào đây.

Ngột A Đa vào lều. Lễ nghi tất. Vương bảo Dă Tượng:

– Con dùng Ngao binh canh pḥng quanh lều của chú. Bất cứ ai cũng không cho vào.

Vương lấy con dao của Trần Tử An ra trao cho Ngột A Đa:

– Báo cho A Đa biết, phụ thân của anh khi về Đại Việt lập công lớn, được Nguyên Phong hoàng đế phong tước Tây Viễn vương, lĩnh Phiêu kị đại tướng quân. Trước khi tôi lên đường người cho tôi con dao này để làm tín vật khi gặp huynh. Huynh có tin tôi không?

– Dĩ nhiên tôi tin anh th́ tôi mới tới đây.

– Tôi muốn hỏi anh tin tức...

– Của Thanh Ngoan?

– Vâng!

– Thanh Ngoan nói với tôi rằng anh là bố cô ấy? Tôi nghĩ các thiếu nữ đều lí lắc, chứ bà vợ anh tuổi cao nhất th́ hai mươi là cùng, làm sao có thể có con lớn như Thanh Ngoan.

– Đúng vậy! Thanh Ngoan là em kết nghĩa của tôi.

Th́nh ĺnh tiếng Tạ Quốc Ninh dùng lăng không truyền ngữ rót vào tai hầu:

� Qua vài câu nói, thần nhận thấy con người A Đa ít nhất là một đấng trượng phu đa t́nh. Y yêu thương Thanh Ngoan thực t́nh. Như vậy có thể tin y được. Suốt trong lịch sử chiến cuộc giữa các nước với Mông Cổ, chưa từng có việc dụng mỹ nhân kế. A Đa không biết mà đề pḥng đâu. Xin vương gia cũng tỏ ra thực thà, thuật lại cuộc gặp gỡ giữa vương gia với Thanh Ngoan cho A Đa nghe�.

Vũ Uy vương khoan thai thuật lại kỷ niệm gặp Thanh Ngoan tại quán văn Thiên Thư cho A Đa nghe.

Đến đó vương phi vào:

– Anh em nói truyện măi! Bây giờ khuya rồi, chúng ta cùng đói. Hăy ăn đă.

Cửa lều vén lên. Thúy Trinh bưng chiếc khay có hai đĩa, một đĩa đựng mươi xâu bún chả Thăng long bốc lên thơm nực, một đựng đĩa rau muống chẻ cong queo với kinh giới. Thúy Ngần bưng khay đựng bát, đũa, muỗm, muôi, nước chấm. Hồng Ngát bưng khay có nậm rượu với mấy cái chén. Thúy Hường bưng một liễn lớn đựng riêu cua. Nhanh nhẹn, bốn nàng bầy ra bàn, cùng nh́n A Đa liếc mắt nghiêng ḿnh chào.

A Đa gặp Thanh Ngoan, sắc đẹp thiếu nữ dậy th́ như hoa nở khiến y ngây ngất, nàng lại hát cho y nghe, y đă bị hấp mất hồn, rồi lúc về nàng c̣n in môi lên chiếc khăn tặng. Từ lúc ấy y cảm thấy như người say rượu. Bây giờ trước mặt y lại xuất hiện bốn thiếu nữ tuyệt sắc, đang độ nở hoa như Thanh Ngoan. Y ngây người ra nh́n.

Vương phi đưa mắt cho Thúy Trinh, Thúy Hường:

– Các em mời ngài Tham tri đi chứ,

Thúy Trinh dùng đũa gỡ thịt ra khỏi que xiên, gắp rau muống chẻ vào một cái bát, múc nước mắm chấm đổ lên trên rồi nghiêng ḿnh để trước mặt A Đa. Tấm thân nàng uốn lượn, chạm vào người y. Hương thơm trinh nữ làm y ngây ngất. Thúy Hường rót một chén rượu, bưng lên, nàng cất tiếng hát: 

Rượu thơm, thơm cả tay tiên,
Chén quỳnh xin cạn, làm duyên hẹn ḥø.

Cả bốn nàng cùng lui lại, Thúy Hường kéo nhị, Thúy Trinh thổi sáo, Thúy Ngần gơ trống mảnh, Hồng Ngát vỗ trống cơm. Bốn nàng thay nhau hát những bài t́nh ca dân gian. Ngột A Đa từng nghe các ca nhi Tây vực, Mông Cổ, Trung nguyên tấu nhạc, ca hát. Nhưng lời ca cũng như nhạc cụ không làm y cảm động bằng hôm nay, v́ bốn nàng mặc y phục Việt, ca bằng tiếng Việt, làm hồn phách A Đa phiêu phiêu như đi trên mây. Y muốn hỏi Thanh Ngoan đâu, mà ngượng ngùng không dám mở miệng.

Bữa ăn vừa tàn, bốn nàng dọn bát đũa đi. Vương phi ho lên một tiếng, Thanh Ngoan bước vào. Phi nháy mắt cho Thanh Ngoan. Nàng cầm nậm rót hết rượu ra một cái chén lớn, đến trước mặt A Đa, một tay bưng chén, một tay vén tay áo, nàng nghiêng ḿnh trao cho y. Nàng cất tiếng hát:

Tay tiên rót chén rượu đào,
Đổ đi th́ tiếc, uống vào th́ say.

A Đa ngây ngất, một tay đỡ chén rượu, một tay cầm lấy tay Thanh Ngoan. Thanh Ngoan để cho A Đa cầm tay, nàng mỉm cười, đầu nghiêng nghiêng, rồi từ từ gỡ tay y ra.

Vương phi thấy như vậy cũng đủ bắt hồn phách Ngột A Đa rồi, phi đưa mắt, năm nàng chào A Đa, liếc mắt đưa t́nh, chân lướt trên đất rời lều.

Vũ Uy vương nắm tay Ngột A Đa:

– Nào bây giờ chúng ta bàn quốc sự. Này huynh, triều đ́nh Đại Việt đang muốn biết rơ t́nh h́nh Mông Cổ ra sao. Huynh có thể cho tôi nghe được không?

– Được chứ! Tôi t́m đến đây cũng chỉ v́ muốn cung cấp đầy đủ tin tức cho Đại Việt mà thôi, rồi chúng ta định kế sách sao cho Đại Việt tránh khỏi tai ách chiến tranh.

Ngột A Đa tŕnh bầy:

Năm Tân Hợi (1251), bên Đại Việt là niên hiệu Nguyên Phong nguyên niên đời vua Trần Thái tông, Mông Cổ tổ chức đại hội các Hăn, bầu Mông Ca, con trưởng của Đà Lôi lên làm Đại hăn. Sau khi lên ngôi, Mông Ca thi hành di chiếu của Thành Cát Tư Hăn phải diệt cho bằng được nước lớn nhất thiên hạ là Tống. Lănh thổ phía Đông Nam đối với Mông Cổ là Liêu, Kim, Cao ly, Hoa Bắc, cả vùng rộng lớn này bị Mông Cổ chiếm từ thời Thành Cát Tư Hăn. Chính Thành Cát Tư Hăn để di chiếu cho Hốt Tất Liệt làm vua vùng này.

Từ nhỏ Hốt Tất Liệt đă từ chối học văn hóa, văn tự các nước vùng Tây vực, mà thiết tha học chữ Hán. Khi đến 13 tuổi, được phong tước thân vương, Hốt Tất Liệt chủ trương dùng Hán pháp. Hán pháp để chỉ dùng phương sách cai trị, luật pháp, văn minh của Hoa hạ. Các quan trong vương phủ của Hốt Tất Liệt toàn là những nho sĩ tài ba. Khắp lănh thổ của Hốt Tất Liệt phồn thịnh, dân chúng yên vui, binh lực hùng mạnh. Dân chúng, sĩ phu cảm thấy cuộc sống an ninh, hạnh phúc hơn dưới quyền cai trị của Tống. Hoa Bắc, Liêu, Kim như một lănh thổ Hán, chứ không phải bị rợ Thát đát cai trị.

V́ vậy Mông Ca sai Hốt Tất Liệt lĩnh đại binh đánh Tống. Hốt Tất Liệt chia binh làm hai mũi (1252, bên Đại Việt là Nguyên Phong nguyên thứ nh́ đời vua Trần Thái tông)

– Mũi chính trực diện dánh từ Bắc xuống Nam qua sông Trường giang. Mũi này quân sĩ là quân hỗn hợp người Hán, Mông.

– Mũi thứ nh́ chính Hốt Tất Liệt đánh ṿng qua phía Tây, rồi tiến về phía Đông, đánh bọc hậu Tống.

Hốt Tất Liệt định rơ sách lược: muốn đánh bọc phía Nam của Tống gồm Tứ xuyên, Quư châu, Quảng Tây th́ phải bắt đầu từ Cam túc, tiến đánh Tây tạng. Tuy đường xá vất vả, nhưng đạo binh này thành công dễ dàng.

Từ Tây tạng Hốt Tất Liệt biết rằng phải tiến đánh Đại lư, Đại Việt, sau đó dùng tù hàng binh, lương thảo hai nước nhỏ, chĩa mũi dùi đánh vào Tứ xuyên, Quảng Tây, nằm ở phía Nam của Tống.

Trước hết đánh Đại lư.

Đại lư là một nước được thành lập đă trên ngh́n năm, lănh thổ gồm Vân Nam và một phần Tứ xuyên, Quảng Đông ngày nay. Nhờ tài nguyên phong phú, địa thế phía Tây, Nam biệt lập với Tây tạng, Đại Việt bằng những dẫy núi hiểm trở. Lại được con sông Kim sa giang ngăn cách với Tống, v́ vậy họ không chịu tổ chức binh bị đề pḥng.

Hốt Tất Liệt chia binh làm ba mũi:

– Mũi thứ nhất đánh từ phía Đông, do Sao Hợp làm chánh tướng, phó tướng là Giả Chỉ Liệt.

– Mũi thứ nh́ đánh từ phía Tây do Ngột Lương Hợp Thai, Hoài Đô, A Truật, A Tan.

– Chính Hốt Tất Liệt chỉ huy trung quân.

Vua quan Đại lư bị bất ngờ, v́ phía Đông, phía Bắc là lănh thố Tống. Tống đang dồn hết lực chống Mông Cổ ở phía Đông và Bắc. Nào ngờ th́nh ĺnh Mông Cổ xuất hiện. Toàn quốc náo loạn. Hốt Tất Liệt sai sứ vào thuyết phục: nếu đầu hàng sẽ cho tồn tại. Vua Đại lư là Đoàn Hưng Trí xin đầu hàng (Tháng 12 năm 1253, bên Đại Việt là niên hiệu Nguyên Phong thứ 3, đời vua Trần Thái tông).

Hốt Tất Liệt, định vượt biên đánh Đại Việt, nhưng các tham tướng can rằng: không nên. V́ ba lư do.

– Thứ nhất Đại Việt vốn là nơi rồng nằm hổ phục, từ xưa Nam Hán, Tống bao phen đánh đều thất bại. Nếu có đánh chưa chắc thành công.

Thứ nh́, mục đích của Mông Ca là đánh Tống. Nay đă chiếm dược Đại lư rồi, ta đánh từ Nam vào Tứ xuyên, để bắt tay với đạo quân từ Bắc đánh xuống. Sau khi chiếm được Tứ xuyên, ta tiến về Đông, đánh Quư châu, Trường sa, th́ Tống sẽ mất.

Thứ ba, quân của ta trải quá rộng từ Cam túc, xuống Tây tạng, Đại lư. Bây giờ phải quay lên Bắc đánh Tống, như vậy e không đủ.

Hốt Tất Liệt nghe theo. Y để Ngột Lương Hợp Thai trấn Đại lư. Y đem quân hướng lên Bắc đánh vào Tứ xuyên. Tứ xuyên bị tấn công ba mũi: phía Bắc từ Dương b́nh quan, phía Tây từ Cam túc, phía Nam từ Đại lư. Cho đến giữa năm (1255 Đinh Tỵ, bên Đại Việt là niên hiệu Nguyên Phong thứ 5, đời vua Trần Thái tông) th́ Tứ xuyên bị chiếm hết quá nửa. Hốt Tất Liệt muốn tiến chiếm Hồ Nam, Quư châu, Quảng Đông, Quảng Tây. Nhưng gặp phải sức chống cự mănh liệt của quân Tống.

Một mưu sĩ hiến kế:

– Trước kia thần nghị với vương gia rằng không nên đánh Giao chỉ ngay, v́ Bắc phải đánh Tứ xuyên, Đông phải đánh Quảng tây, quân ta trải rộng khắp Cam túc, Tây tạng. Nay Bắc th́ Tứ xuyên ta chiếm được quá nửa, lực lượng Tống tại đây như ngọn nến dập dờ gặp băo. Cam túc, Tây tạng sau 6 năm, đă b́nh định yên ổn. Bây giờ là lúc ta cần đánh Giao chỉ. Giao chỉ tuy mạnh, nhưng là một nước nhỏ, vua quan Giao chỉ đă thấy ta chiếm Tây tạng, Đại lư, Tứ xuyên ắt ngày đêm lo sợ. Vậy ta chỉ cần dàn quân tại biên giới rồi sai sứ sang chiêu hàng, th́ vua quan Giao chỉ theo gió cuốn cờ chịu lệ thuộc. Được Giao chỉ, ta sẽ có ǵ? Binh tướng Giao chỉ can trường, thiện chiến. Từ ngàn xưa, truyền thống của Giao chỉ là khi đánh nhau với Tống th́ bao giờ họ cũng thắng. Người Giao chỉ rất giỏi thủy chiến. Họ có bốn hạm đội, với những chiến thuyền đi biển nhanh như tên bắn. Ta dùng Thủy quân của họ vượt biển đánh vào Quảng Đông, Phúc kiến, th́ Tống không thể chống nổi. Giao chỉ là đất bờ xôi giếng mật, họ có thể cung ứng lương thảo cho mặt trận Tứ xuyên, Quảng Tây của ta.

Hốt Tất Liệt đồng ư. Trước hết y sai sứ sang chiêu dụ Đại Việt đầu hàng, với lời hứa để cho triều Trần tồn tại. Mông Cổ chỉ đặt một vị quan cạnh triều đ́nh mà thôi. Đất nước được bảo vệ. C̣n như không chịu hàng, quân Mông Cổ tàn phá, toàn quốc chỉ c̣n lại băi đất hoang.

Nhưng sứ đi, sứ lại suốt hai năm khi th́ Đại Việt viện cớ này, khi th́ viện cớ khác không chịu quy hàng. Cuối cùng Đại Việt c̣n bắt giam ba sứ đoàn của Mông Cổ. Không đừng được, Hốt Tất Liệt ra lệnh cho Ngột Lương Hợp Thai đem 10 vạn Lôi kị, 10 vạn hàng binh Đại lư vượt biên tràn vào Đại Việt.

Ngột Lương Hợp Thai đại bại.

Truyền thống từ thời Thành Cát Tư Hăn là khi quân Mông Cổ đánh tới đâu phải toàn thắng. Nếu v́ lư do nào bị bại, th́ chúa tướng phải dùng toàn lực sang đánh trả thù để bảo toàn cái uy: Mông Cổ không đánh th́ thôi, c̣n đánh th́ phải thắng. Được tin Ngột Lương Hợp Thai đại bại, Hốt Tất Liệt bỏ mặt trận Quan trung đích thân đem đại binh xuống Đại lư quyết diệt Đại Việt.

Đúng lúc đó, Hốt Tất Liệt cảm thấy khắp lănh địa của ḿnh gồm Hoa Bắc, Tứ xuyên, Quan trung, Đông xuyên, Tây xuyên đang có ǵ khác lạ. Sứ thần của Mông Ca đến khắp nơi bắt giam, xử tử rất nhiều quan lại, tướng lănh, rồi thay thế bằng những người mới do Mông Ca cử đến. Kinh khủng hơn nữa Mông Ca c̣n thành lập một cơ quan là Câu Khảo Cục, chuyên điều tra Hốt Tất Liệt. Cơ quan này có toàn quyền xử tử, cách chức bất cứ quan chức, tướng lănh nào của Hốt Tất Liệt.

Hốt Tất Liệt thấy nguy, muốn bỏ ư định đánh Đại Việt. Nhưng bỏ ư định này th́ mất hết uy danh. Về phía Đại Việt, đang lúc chiến thắng, muốn tránh cuộc trả thù Mông Cổ, triều đ́nh nghị: nên vuốt ve ḷng tự ái của kẻ thù bằng cách thuận theo yêu sách trước cuộc chiến:

– Vua Đại Việt phải sang Hoa lâm chầu hoặc gửi trưởng nam sang làm con tin.

– Phải chịu binh dịch, khi Mông Cổ chinh chiến đâu, Đại Việt phải gửi quân tham chiến, cung ứng lương thảo.

– Trao trả tù hàng binh.

Đại Việt thuận điều một và ba. C̣n điều hai th́ lấy cớ, toàn quốc vừa trải qua cuộc chiến, dân chúng đói khổ không thể cung ứng lương thảo. Binh tướng th́ bị tử thương trong cuộc chiến, không c̣n tinh lực giúp Mông Cổ tham chiến.

Vương phi Ư Ninh hỏi:

– Như vậy những sứ đoàn sang Đại Việt đều là của Hốt Tất Liệt chứ khôn phải của Mông Ca?

– Đúng vậy, y mạo danh!

– Như thế chúng tôi không phải tới Hoa lâm làm con tin?

– Vâng.

– Trong Câu khảo cục, anh giữ nhiệm vụ ǵ?

– Điều tra về tài chánh. Phụ trách toàn quyền vùng Hà Bắc, Sơn Tây, Sơn Đông, Yên kinh.

– Ư của triều đ́nh Đại Việt là làm sao cho Mông Cổ chịu lui binh, và không trở lại báo thù. Vậy chúng ta phải làm những ǵ ?

– Trong hoàn cảnh hiện nay th́ không khó. Đưa ra điều kiện bắt Đại Việt phải tuân theo là Hốt Tất Liệt, chứ không phải là triều đ́nh Mông Cổ. Nếu bây giờ chúng ta làm thế nào để Mông Ca giải trừ binh quyền của Hốt Tất Liệt, tất cả bọn tướng sĩ vùng Đại lư, Tây tạng, Cam túc, Tứ xuyên phải theo về Mông Ca. Chúng như rắn mất đầu, bị Mông Ca nghi ngờ th́ yên.

Vũ Uy vương lắc đầu :

– Nếu như Hốt Tất Liệt bị giải trừ binh quyền, th́ di chúc của Thành Cát Tư Hăn vẫn c̣n đó. Mông Ca sẽ phải thân chinh đánh Tống, thay Hốt Tất Liệt. Mông Ca vẫn phải duy tŕ đạo binh từ Nam đánh vào Lưỡng quảng bằng bộ binh, kị binh và thủy binh. Mông Cổ vốn sống ở vùng Thảo nguyên, giỏi về Kị binh, mà dở về thủy binh. Y sẽ phải đánh Đại Việt để lấy thủy binh đánh vào ngang hông phía Đông của Tống.

Đến đó Thanh Ngoan vào với cái khay, trên đựng ba chén nước chè tươi. Nàng bưng một chén, nghiêng người trao tận tay A Đa :

– Em mời anh xơi chè tươi đất Việt.

Vương phi nháy Thanh Ngoan:

– Em không được vô phép. Đây là ngài Tham tri chính sự của đại quốc, em phải gọi là Ngài mới đúng. C̣n xưng hô theo b́nh dân th́ A Đa ngang vai với chúng ta, em được quyền gọi là anh.

Thanh Ngoan liếc mắt nh́n A Đa:

– Dạ, ngài A Đa bảo em gọi ngài bằng anh, th́ em gọi là anh cho thân mật. Vả lại một nam tử tuổi trẻ, khôi ngô thế này mà gọi là Ngài nghe không thân mật tư nào cả.

– Thôi được, em lui thôi.

Thanh Ngoan lại liếc mắt nh́n A Đa mỉm cười rồi lui ra ngoài. Thanh Ngoan ra rồi, A Đa c̣n rung động. Khi mới gặp Thanh Ngoan, vẻ đẹp tươi thắm, cử chỉ thanh nhă, lời nói ngọt ngào khiến hồn phách A Đa như bay bổng lên trời. Rồi hôm nay Thanh Ngoan như bóng tiên nga, thướt tha ra vào, một lần nữa y rung động mănh liệt. Quên mất đang ngồi đối diện với Vũ Uy vương, y ngơ ngẩn nh́n theo Thanh Ngoan. Một ước vọng kín đáo nổi lên trong thâm tâm y:

� Bất cứ Vũ Uy vương muốn ǵ ta cũng tuân theo. Như vậy ta xin vương gả Thanh Ngoan cho ta, th́ hạnh phúc biết bao!�

Vũ Uy vương biết con nai đă lọt lưới, vương nhắc:

– Đại hăn Mông Cổ thành lập Câu khảo cục chắc có mục đích sâu sa hơn là điều tra tội trạng Hốt Tất Liệt?

A Đa bừng tỉnh trở về với thực tại :

– Mông Ca sai A Lan Đáp Nhi, Lưu Thái B́nh và tôi vào Trung nguyên với mục đích điều tra Hốt Tất Liệt, tỉa vây cánh của y. Vậy thế này, ngày mai, hội với A Lan Đáp Nhi, anh cứ luôn miệng ca tụng Hốt Tất Liệt, khen Hốt Tất Liệt áp dụng Hán pháp thành công. Dân Hán, Kim, Liêu, Tây tạng, Đại lư coi Hốt Tất Liệt như một hiền vương. Trong câu truyện, anh như không biết có Mông Ca trên đời. Hoặc coi Mông Ca như phiên vương của Hốt Tất Liệt. À ngày mai A Lan Đáp Nhi sẽ hỏi anh chị về việc Hốt Tất Liệt đă đ̣i Đại Việt nộp những ǵ ? Lương thực ? Châu báu ? Chiến mă ?

Chợt tiếng Tạ hầu lọt vào tai vương phi : "Hăy nói theo tôi". Vương phi đưa mắt nh́n chồng, rồi nói theo Tạ hầu:

– Suốt hai năm qua, Hốt Tất Liệt luôn sai sứ sang đ̣i cống phẩm. Đại Việt đă vét quốc khố dâng cho y hai lần. Đến lần thứ ba, v́ quốc sản kiệt quệ, không c̣n ǵ dâng nữa, y mới sai Ngột Lương Hợp Thai xua quân vào tàn phá Thăng long.

A Đa mở to mắt :

– Có việc ấy ư? Đại Việt đă nộp cho y những ǵ?

Vương phi vẫn nói theo Tạ hầu:

– Chúng tôi không nhớ hết. Tuy nhiên những cống phẩm, sứ Đại Việt nộp cho Hốt Tất Liệt, chính viên Thị thần của Hốt Tất Liệt là Tắc Chi Chiên biên nhận, có kiềm thự ấn của Hốt Tất Liệt. Ngay mai tôi sẽ tŕnh sổ cống phẩm cho A Lan Đáp Nhi.

– Hốt Tất Liệt lạm quyền quá đáng. Y sẽ bị Mông Ca tước hết binh quyền.

Vương phi tán thưởng :

– Ư kiến hay. Liệu ta có thể khiến Hốt Tất Liệt ly khai với Mông Ca không ? Nếu y tỏ ư ly khai với Mông Ca, th́ Mông Ca phải xuất quân đánh dẹp. Mông Ca chỉ c̣n vùng Mông Cổ, binh lực bị phân tán. C̣n Hốt Tất Liệt trở thành một ông vua Hán. Anh em Mông Cổ đem quân đánh lẫn nhau.

– Khó ! Nếu tôi gặp anh chị trước đây một năm th́ được. Trong việc điều tra, tôi làm cho bọn quan lại, tướng sĩ của Hốt Tất Liệt bị uy hiếp tính mạng, bị đe dọa mất chức. Chúng lâm đường cùng. Mặt khác, Hốt Tất Liệt trước t́nh thế không đừng được phải chống Mông Ca. Nhưng nay th́ø hơi trễ rồi.

– V́ sao ?

A Đa lắc đầu :

– Suốt một giải lănh thổ của Hốt Tất Liệt, bọn quan lại, tướng sĩ bị Câu khảo cục xử tử, hoặc cách chức, thay bằng những người của Mông Ca, hoặc những người bất măn với Hốt Tất Liệt, khiến y muốn làm phản cũng không được.

– Có cách nào khác không ?

A Đa cương quyết :

– Bị bại trận, bị chạm tự ái là Hốt Tất Liệt. Điều này khiến Mông Ca vui ḷng. Tôi dám chắc anh chị đi sứ sẽ khiến Mông Ca bỏ ư định đánh Đại Việt. Nếu khi Mông Ca yêu cầu Đại Việt chịu binh dịch, ta cứ làm như thế... như thế... Thôi trời gần sáng rồi tôi phải về, chiều mai anh chị tới họp với A Lan Đáp Nhi ta cứ làm như kế sách đă bàn.

A Đa đứng lên, y ngập ngừng chưa muốn rời bước. Vương phi lên tiếng :

– Năm cô tiên nữ Đông hoa đâu ?

Cả năm thiếu nữ đều xuất hiện. Nhưng các cô đă thay những bộ áo tứ thân, khăn, dây lưng mầu sắc bằng bộ quần áo thiếu nữ nông thôn, áo cánh, váy lụa đen dài tới đất.

Thanh Ngoan tiến lại bên A Đa, nàng kéo cổ y xuống, ghé miệng vào tai nói sẽ :

– Anh về đừng quên em nghe ! Cố gắng t́m cách gặp lại em. Đừng để em phải mỏi mắt trông chờ.

Nàng lại trao cho y một gói nhỏ :

– Trong này có cái váy và cái áo lót em mặc hôm bị anh bắt cóc. Em gửi anh, anh đem theo để trên đường xa vạn dặm như lúc nào cũng có em bên cạnh.

Thanh Ngoan cầm phách gơ, cả bọn Đông hoa cùng tấu nhạc. Nàng cất tiếng hát theo điệu hát Xẩm : 

Thân em như tấm lụa đào,
Phất phơ giữa chợ biết vào tay ai?
Ngồi cành trúc, dựa cành mai.
Phận em liễu yếu biết ai thương cùng.

Rồi nàng lại đổi sang hát Ả Đào:

Vạn dặm gian nan, xin chàng bảo trọng,
Căn nhà tranh thiếp dựa bóng trông chờ.
Ḷng này ngày nhớ đêm mơ.
Đại bàng tung cánh, phận thơ khóc thầm.
Bao giờ gặp lại tri âm?

Tiễn Ngột A Đa về rồi, vương với vương phi mời Tạ Quốc Ninh bàn luận. Vương hỏi:

- Ban năy thầy nói sao th́ Ư Ninh nói vậy. Nhưng thưa thầy, ḿnh đâu có nộp ǵ cho Mông Cổ? Chúng chỉ đ̣i lương thảo, chứ đâu có đ̣i châu báu?

Tạ hầu cười:

– Chúng sang cướp của, giết người ḿnh th́ ḿnh không cần đạo đức tử tế với chúng. Chúng không đ̣i châu báu th́ ḿnh cứ vu khống cho chúng, để chúng ghen ăn với nhau. Chúng sẽ chém giết nhau, cho nước ḿnh được yên.

Hầu nghiêm nghị tiếp:

– Vương gia ơi! Từ khi Hốt Tất Liệt vào Trung nguyên, y chỉ giữ binh quyền. C̣n đảm trách thuế má, tài vật th́ do một tên Thị thần của Mông Ca là Tắc Chi Chiên nắm. Tắc Chi Chiên thu tài vật không biết bao nhiêu mà kể. Nhưng y chỉ nộp vào quốc khố của Mông Ca một phần, c̣n bao nhiêu y nộp vào công khố của Hốt Tất Liệt.

Vương phi xen vào:

– Nay ta vu cho Tắc Chi Chiên đă thu của ta thực nhiều châu báu, để tăng thêm tội trạng Hốt Tất Liệt lên.

– Đúng như phi bàn. Cuộc chiến vừa qua, ta bắt được khá nhiều tù binh. Trong đó có một tên phụ trách tài vật của Hốt Tất Liệt. Y dưới quyền trực tiếp của Tắc Chi Chiên. Y mang theo một số sổ biên nhận cống vật, có chữ kư sẵn của Tắc Chi Chiên, kiềm thự ấn của Hốt Tất Liệt. Khi một Hành tỉnh, hay một phiên thần nộp vàng bạc, châu báu th́ chúng biên vào hai cuốn sổ khác nhau. Một cuốn y giữ, một cuốn sứ thần giữ làm tin. Bây giờ ta chỉ cần đem hai ba cuốn sổ ấy ra ghi thực nhiều vàng bạc, châu báu vào, rồi ngày mai, tŕnh cho A Lan Đáp Nhi, là y tin ngay. Theo như lời Ngột A Đa th́ viên Thị thần Tắc Chi Chiên đă bị A Lan Đáp Nhi xử tử rồi, th́ mấy cuốn sổ ta đưa ra là chứng cớ không ai có thể chối căi.

Vũ Uy vương soạn một tấu chương, thuật tất cả những ǵ đă xẩy ra, sai chim ưng mang báo cho Khu mật viện ở Thăng long.

Sáng hôm sau, vương vừa thức giấc th́ La An bước vào tŕnh cho vương ba ống đựng thư do chim ưng mang tới. Vương mở ống thứ nhất ra trong có một chỉ dụ rất dài, do Hưng Đạo vương kư. Oáng thứ hai, và ba là hai tập sách nhỏ, viết bằng chữ Thổ phồn, là văn tự chính thức của Mông Cổ.

Tạ hầu cầm hai tập sách mỏng đọc, hầu cười:

– Đây là hai cuốn ghi cống phẩm giả mà thật. Ngày mai ta trao cho A Lan Đáp Nhi, y sẽ mừng vô cùng.

Vũ Uy vương trao tất cả cho vương phi:

– Chúng ta cứ theo đúng lệnh của Hưng Đạo vương mà làm. Anh nghĩ ít nhất cũng khiến Câu khảo cục có đủ chứng cớ tâu về cho Mông Ca, để Mông Ca thu binh quyền Hốt Tất Liệt. Khi Hốt Tất Liệt bị thu hồi binh quyền, th́ toàn bộ văn quan, vơ tướng Mông Cổ tại Kim, Liêu,Tây hạ, Đại lư, Trung nguyên vốn là người của y sẽ bị thay thế, xáo trộn, có thể sẽ xẩy ra nội chiến. Sức mạnh của Mông Cổ tại những vùng này bị tan ră.

– Em nghĩ đến việc khi Hốt Tất Liệt bị giải trừ binh quyền, th́ Mông Ca lại đích thân cầm quân đánh Tống. Y lại theo kế sách cũ của Hốt Tất Liệt bắt ḿnh chịu binh dịch đánh phía Nam của Tống, cung ứng lương thảo.

– Bấy giờ ta đă ở Hoa lâm! Tùy thời cơ hành sự. Việc quan trọng là ta nắm chặt Ngột A Đa. Được Ngột A Đa th́ coi như Câu khảo cục trong tay ta. Hôm nay, khi thảo luận với A Lan Đáp Nhi, anh sẽ giữ thái độ im lặng. Một ḿnh em nói cũng đủ rồi.

Vũ Uy vương cho tổ chức buổi họp toàn sứ đoàn gồm vương, vương phi, Tạ hầu, Dă Tượng, ban Đông hoa và La An.

Vương thông báo tất cả những tin tức cho sứ đoàn biết. Vương phi nhắc lại:

– Chúng ta sắp sửa lên đường đi Hoa lâm. Trước hết phải váo Tứ xuyên, tới Lạc dương, rồi đi Yên kinh (Bắc kinh ngày nay), từ Yên kinh đi Khai b́nh, rồi từ Khai b́nh đi Hoa lâm. Mông Cổ sẽ cung cấp phương tiện cùng cử người hộ tống ta. Dọc đường. Ta với vương luyện vơ cho các em. Tạ hầu tiếp tục dạy văn, dạy tiếng Mông Cổ cho cả đoàn. Tới Hoa lâm chúng ta được cấp dinh thự ở. Một cuộc sống mới bắt đầu. Nhưng...

Phi nói chậm chậm:

– Chúng ta ở Hoa lâm ít th́ một năm, nhiều có khi cả đời. Vương với ta, Tạ hầu, Dă Tượng, La An cùng những người phục dịch th́ không có ǵ phải quan tâm. Nhưng năm em. Năm em là gái, đang tuổi dậy th́, nhan sắc, tài hoa thực hiếm. Nếu một năm, hai năm về nước rồi lấy chồng th́ không sao. Nhưng lỡ năm năm, mười năm mới về th́ sao? Trong khi hoa nở có th́.

Vương cương quyết:

– Ta quyết định, nếu sau hai năm mà chúng ta chưa về nước, th́ ta sẽ kiếm những đấng trượng phu, gả chồng cho các em. Nếu chồng các em là những văn thần, vơ tướng Mông Cổ th́ sẽ có lợi cho Đại Việt.

Vương phi chỉ Dă Tượng, Thanh Ngoan:

– Tại bến Bắc ngạn, Thanh Ngoan treo bảng tuyển phu. Dă Tượng trúng. Nhưng Dă Tượng cương quyết chưa muốn vướng thê nhi, để lo quốc sự. Thím biết cháu là con nuôi của Hưng Đạo vương, th́ trên đời này không ǵ quan trọng bằng quốc sự. Cháu coi Thanh Ngoan như cô em gái, cái chí đó chú thím không thể bắt cháu thay đổi. Ngược lại Thanh Ngoan nhất định trao cả cuộc đời cho cháu. Bây giờ xẩy ra vụ Ngột A Đa. A Đa là con của Tây Viễn vương, lại đang giữ chức Tham tri chính sự triều Mông Cổ. Từ gia thế, cho đến tài năng, tư cách đều xứng đáng làm chồng một trong năm em. A Đa sủng ái Thanh Ngoan cực kỳ. Vậy, trước hết Dă Tượng, con định sao?

Dă Tượng hiên ngang:

– Thưa thím, Thanh Ngoan là em của chú thím. Con nghĩ chú thím gả Thanh Ngoan cho Ngột A Đa là phải. Ngột A Đa yêu thương Thanh Ngoan vô bờ bến. Như vậy A Đa tuy làm quan với Mông Cổ, nhưng tâm trí y th́ Thanh Ngoan nắm trong tay. Con tin rằng Thanh Ngoan sẽ làm được đại sự cho xă tắc, hơn thế nữa Thanh Ngoan gặp thanh phúc.

Nghe Dă Tượng nói, Thanh Ngoan ̣a lên khóc, nàng núp sau lưng vương phi:

– Chị ơi! Em không lấy chồng Mông Cổ đâu!

– Em ơi! Ngột A Đa là người Việt mà.

Thời bấy giờ uy quyền của vua chúa, cha mẹ rất lớn. Khi vua chúa gả chồng cho một cô gái nào, th́ gia đ́nh cũng như cô gái vinh dự vô cùng. C̣n trai gái, việc dựng vợ gả chồng hoàn toàn do cha mẹ đôi bên. Con cái không được hỏi ư kiến. Tục ngữ nói: cha mẹ đặt đâu con ngồi đó. Chính Vũ Uy vương với vương phi đă từng trải qua: sau trận Phù lỗ, Nguyên Phong hoàng đế truyền gả quận chúa Ư Ninh cho vương. Cả hai răm rắp tuân theo. Hoàn cảnh của Thanh Ngoan c̣n nghiêm ngặt hơn: Vũ Uy vương vừa thay quyền Nguyên Phong hoàng đế, vừa thay quyền cha mẹ. Vương có quyết định ǵ về hôn nhân, Thanh Ngoan chỉ biết cúi đầu tuân phục mà thôi.

Tuy vậy vương là người tài trí, là một đấng anh hùng bậc nhất thời Đông A, nên tính t́nh rộng răi. Thấy Thanh Ngoan khóc, vương mủi ḷng:

– Em không yêu Ngột A Đa th́ thôi. Rồi đây A Đa sẽ cùng ta rong ruổi đi Hoa lâm, biết đâu dọc đường A Đa không phải ḷng Thúy Hường, Thúy Trinh, Hồng Ngát, Thúy Ngần?

Vương phi quyết định:

– Hôm nay chúng ta đi họp với A Lan Đáp Nhi và Ngột A Đa. Ta cần Dă Tượng, hai trong năm em theo hầu. Vậy Thanh Ngoan, Thúy Ngần đi với chúng ta. Nhớ mang theo cái nhị, ống sáo với trống mảnh.

Vương phi giảng chi tiết những ǵ hai nàng phải làm với Ngột A Đa.

Cỗ xe song mă, chở Vũ Uy vương, vương phi, Thanh Ngoan, Thúy Ngần do Tạ hầu điều khiển. Trên trời một cặp chim ưng bay theo. Dă Tượng cỡi con Bắc mă đi trước.

Xe đi được năm, sáu dặm th́ chim ưng réo lên báo có sự. Vương chỉ về phía trước:

– Có đám cháy đằng kia. Ủa có tiếng vũ khí chạm nhau, dường như có cuộc giao tranh.

Thanh Ngoan chỉ đám cháy:

– Chị ơi! Đám cháy ở ngôi nhà đoàn Câu Khảo Cục ở.

Vương hạ lệnh:

– Hầu! Hầu cứ cho xe chạy tới.

Xe càng đến gần, tiếng vũ khí chạm nhau càng rơ rệt. Phía trước có ba người quần áo đen, một người cầm đoản đao, một người cầm kiếm, một người cầm côn sắt; chặn ngang đường. Người xử dụng đao nói tiếng Hán:

– Chúng ta đang có truyện phải giải quyết với nhau. Các người không nên đi tới e mất mạng.

Tạ Hầu lờ đi như không nghe thấy ǵ, không hiểu ǵ, hầu ra roi cho ngựa lao tới. Tên cầm đao quát lên:

– Quay lại ngay!

Nói rồi y vung đao lên như đe dọa. Hầu g̣ cương cho ngựa dừng lại, rồi đáp bằng tiếng Hán:

– Chúng tôi có việc khẩn. Xin đại vương cho mượn đường.

Chợt nh́n lên xe thấy vương phi, Thanh Ngoan, Thúy Ngần, tên cầm đao lên tiếng gọi bạn:

– Cha mẹ ơi! Sao trên đời lại có người đẹp thế này. Hai đứa bay lại mà coi! Chúng ta ba đứa, mỗi đứa bắt một con đem về, chỉ cần ôm một đêm rồi có chết cũng thỏa ḷng.

Thấp thoáng bóng xanh, vương phi vọt người lên, đáp xuống trước mặt y. Lách cách hai tiếng, thanh đao của y gẫy làm ba bốn khúc bay ra xa, c̣n người y lộn đi hai ṿng, nằm thằng cẳng. Phi bay trở về xe, ngồi lại chỗ cũ.

Hai tên áo đen nh́n rơ ràng phi vọt khỏi xe, rồi trở về, nhưng không hiểu phi dùng thủ pháp ǵ. Cả hai hô lên một tiếng, cùng lao đến vung vũ khí chặt đầu ngựa. Dă Tượng vọt khỏi ḿnh ngựa, chàng quơ tay một cái, đă bắt dược kiếm, côn của hai tên, rồi đứng nh́n. Cả hai cố gắng giật, nhưng kiếm, côn không nhúc nhích. Chàng kéo mạnh rồi buông tay, cả hai tên bay xuống vệ đường nằm thẳng cẳng. Chàng cười nhạt, túm hai tên nhắc lên cao, quay tṛn như chong chóng. Ném chúng xuống đất, chàng dẵm chân lên ngực chúng:

– Này! Nếu ta nhả ḱnh lực th́ ngực hai anh sẽ xẹp xuống như tờ giấy. Hai anh sẽ ra sao nhỉ?

Hai gă kinh hoảng:

– Tôi xin khuất phục.

– Bọn mi là ai? Tên là ǵ? Tại sao lại cản đường chúng ta?

– Chúng tôi là ba anh em. Tôi là An Tam. Người dùng kiếm là An Nhất, người dùng côn là An Nhị. Chúng tôi là quân túc vệ của quan trấn thủ Hợp châu Vương Kiên. Chúng tôi được lệnh bắt sống bọn Câu Khảo Cục của Thát đát.

– Vương Kiên à? Có phải Vương Kiên trấn thủ Hợp châu không?

– Đúng thế.

Vũ Uy vương kêu lên:

– Áy à! Người nhà đánh lẫn nhau rồi.

Vương nhảy xuống khỏi xe giải huyệt cho cả ba tên:

– Các bạn! Các bạn với tôi là người đi cùng đường cả. Chúng tôi là người Việt. Giữa Đại Việt với Mông Cổ đang có chiến tranh. Mông Cổ cũng đang đánh Tống. Tục ngữ có câu: kẻ thù của kẻ thù là bạn ta. Kẻ thù của chư huynh đệ là Mông Cổ, th́ chư huynh đệ là bạn của chúng tôi. Ba huynh trở về thưa với Vương trấn thủ rằng Vũ Uy vương bên Đại Việt có lời vấn an.

– Vương Tổng đốc đang đánh nhau với Mông Cổ phía trước kia ḱa!

– Chúng tôi phải đi tiếp ứng. Ba bạn! Ba bạn nên di cùng chúng tôi.

Tạ hầu ra roi cho ngựa tiếp tục đi. Dă Tượng thúc Bắc mă chạy theo. Ba em họ An lóc cóc chạy bộ phía sau.

Ngôi trang trại Đại lư đă hiện ra phía trước. Trong sân có hai nhóm người đứng đối diện nhau. Một nhóm gồm những người Mông Cổ. Một nhóm gồm những người mặc y phục Tống. Có mấy xác chết Tống, Mông Cổ nằm rải rác. Nhóm Tống khoảng mươi người. C̣n nhóm Mông Cổ trên dưới hai chục, lại c̣n hơn một trăm Lôi kị, ngồi trên ḿnh ngựa dàn ra bao vây.

Giữa sân, hai người đang đấu với nhau, một người to lớn c̣n trẻ mặc quân phục Mông Cổ, y xử dụng đao; một người phụ nữ mặc y phục Tống, xử dụng kiếm. Người mặc quân phục Mông Cổ, dường như là người Tây vực chứ không phải người Mông, hay người Hán: râu tóc vàng hoe, mũi cao, mắt xanh.

Kiếm pháp của người phụ nữ rất tinh diệu, c̣n đao pháp của người Tây vực rất thô kệch nhưng hung dữ.

An Nhất chỉ phụ nữ nói:

– Người đang đấu kiếm kia là sư tỷ Minh Anh, thuộc phái Nga mi. Sư tỷ là phu nhân của Tổng trấn Vương Kiên.

Thấy xe của sứ đoàn đến, một lăo già thủ lĩnh phe Tống lên tiếng:

– Chúng ta, Tống, Mông đang giao tranh, gươm giáo vô t́nh, người ngoài cuộc hăy lui lại, để khỏi bị tai vạ.

An Nhất nói với vương phi:

– Người lên tiếng là Vương Tiết độ sứ.

Thúy Ngần nói với vương phi:

– Chị ơi! Chị định bênh bên nào?

– Bên Tống.

– Chị cho em ghẹo bọn Mông làm chúng điên đầu nghe?

– Ừ. Nhưng em làm ǵ?

– Chúng em hát một bài ngụ ư ca tụng Tống. Như vậy Tống biết ta bênh họ. Rồi bọn em lại hát một bài bằng tiếng Mông Cổ, bọn Mông Cổ sẽ phát điên không biết ḿnh bênh ai?

Thúy Ngần kéo nhị, Thanh Ngoan thổi sáo. Rồi Thúy Ngần cất tiếng hát một bài hát rất nổi tiếng bằng giọng Hàng châu. Vừa nghe tiếng hát, tiếng nhạc, hai người đang đấu với nhau chí mạng, cùng nhảy lùi lại quan sát những người mới tới.

Phong tiêu tiêu hề,
Dịch thủy hàn.
Tráng sĩ nhất khứ hề,
Bất phục hoàn.

Tạm dịch:

Sông Dịch nước chảy lạnh lùng tê,
Tráng sĩ một đi không trở về.

Nguyên thời Xuân thu, Chiến quốc, v́ Tần Thủy Hoàng đang lăm le diệt nước Yên. Thái tử Đan muốn ám sát y, mới mộ một kiếm khách tên Kinh Kha, giả sang Tần tu cống, rồi hành sự. Khi Kinh Kha lên đường lúc qua sông Dịch, hùng khí bốc lên, tóc dựng đứng, ngâm hai câu thơ trên. Hai nàng Thúy Ngần, Thanh Ngoan ca bài này ngụ ư khen những người bên Tống anh hùng như Kinh Kha.

Nghe bản hát, bọn người bên Tống hiểu rằng sứ đoàn là người Hán đến tiếp viện.

Bản nhạc dứt, nàng lại hát một bài hát vùng Thảo nguyên mà Tạ Quốc Ninh mới dạy năm cô Đông hoa trên đường ra biên giới bằng tiếng Mông Cổ:

Thanh thanh, mùa Xuân đến,
Đồng cỏ thơm thơm.
Chúng ta phi ngựa, bắn cung!
Nào chim, nào thỏ, nào nai,
Đem về đốt củi nướng ăn.
Thơm thơm, hoa, cỏ,
Chúng ta có Thành Cát Tư Hăn.
Chúng ta ruổi ngựa, cung dương, tên bắn,
Chúng ta là con cháu ḍng sói xám,
Đại hăn là con thần mặt trời.

Đám Mông Cổ lại tưởng đây là người bên ḿnh. Gă người Tây vực chĩa đao về phía Minh Anh:

– Người mau mau thả A Lan Đáp Nhi ra, chúng ta sẽ mở ṿng vây cho. Bằng không th́ các người phải chết hết.

Minh Anh không trả lời, bà ra một chiêu thần tốc đâm vào ngực gă. Hai người lại thi triển cuộc đấu.

Nh́n trong đám Mông Cổ không thấy A Lan Đáp Nhi với Ngột A Đa đâu, vương bảo vương phi:

– Em vào can họ ra.

Tạ hầu nói lớn bằng tiếng Mông Cổ, vương phi nói tiếng Hán giọng Hàng châu:

– Xin ngừng tay.

Vương phi rút kiếm, chỉ thấy thấp thoáng bóng xanh, phi xung vào giữa hai làn đao, kiếm, rồi có hai tiếng loảng xoảng; đao kiếm hai người bay vọt lên không. Phi tung người lên cao, tay bắt đao kiếm, rồi lui lại.

Người Tây vực hỏi bằng tiếng Mông Cổ:

– Các người là ai? Tại sao lại xen vào việc của chúng ta?

Tạ Quốc Ninh lên tiếng:

– Chúng tôi là sứ đoàn Đại Việt sang kết hiếu với Mông Cổ. Chúng tôi lại có thâm t́nh với Tống trên hai trăm năm qua. Xin các vị v́ chúng tôi tạm ngừng tay.

Vương phi nói tiếng Hàng châu với lăo già người Tống:

– Tiên sinh! Phải chăng tiên sinh là Tiết độ sứ Hợp châu Vương Kiên của nhà Đại Tống? Tiên sinh từng đánh Mông Cổ những trận kinh thiên động địa, tiếng vang tới Đại Việt? Không biết tại sao lại có cuộc giao tranh này?

Vương Kiên chắp tay vái dài:

– Th́ ra ngài là Vũ Uy vương của Đại Việt đấy. Năm trước đây bọn Thát đát sang dụ Đại Việt đầu hàng, rồi đánh phía sau chúng tôi. Nhưng Đại Việt hoàng đế không khuất phục, người đánh tan hai mươi vạn binh Mông Cổ. Vương gia trấn thủ Bắc cương phá Mông Cổ, làm cho Ngột Lương Hợp Thai sợ đến té đái văi phân ra. Y bỏ chạy về Đại lư, cho đến nay vẫn c̣n run.

Vương Kiên chỉ nhóm Mông Cổ:

– Chúng tôi được tin, khâm sai của Mông Ca hăn là bọn A Lan Đáp Nhi, Lưu Thái B́nh, Ngột A Đa vào Tứ xuyên thanh tra. Chúng tôi quyết bắt sống bọn này, để biết rơ nội t́nh Mông Cổ. Chúng tôi theo dơi chúng đến đây, vừa ra tay, đă bắt được một tên đầu xỏ, th́ bọn này tới tiếp viện, rồi chúng tôi bị bao vây.

Ông chỉ vào cái túi bên cạnh:

– Tên A Lan Đáp Nhi bị giam trong túi này.

Dă Tượng hỏi:

– Bọn tiếp viện Mông Cổ do ai cầm đầu?

– Là tên mũi lơ, tóc vàng, mắt xanh kia, vơ công y rất cao, mà nội lực th́ phi thường. Y gốc người Nga la tư, theo hàng Mông Cổ, tên y là Đi Mi Trinh.

Vương phi nói với Vương Kiên:

– Xin Tổng trấn mau rút đi, bằng không bọn Lôi kị của chúng tới th́ e chúng ta lâm vào t́nh trạng nhất hổ nan địch quần hồ.

– Chúng tôi đang rút đấy chứ! Nhưng bị bọn này ngăn cản.

Trong khi sứ đoàn đối đáp với nhóm Tống, th́ Lôi kị Mông Cổ đă dàn ra bao vây cả hai đoàn. Gă Đi Mi Trinh cầm đao chĩa ra:

– Buông vũ khí đầu hàng, bằng không ta ra lệnh buông tên.

Thấp thoáng bóng xanh, vương phi đă kiềm chế Đi Mi Trinh, dí kiếm vào cổ y. Tạ hầu nói:

– Ra lệnh cho bọn Lôi kị hạ cung, lui lại, bằng không kiếm sẽ chặt đầu mi.

Đi Mi Trinh bị kiềm chế quá nhanh, bọn Lôi kị la hoảng, nhưng không dám buông tên, v́ sợ chúa tướng bị giết. Đi Mi Trinh hét lớn:

– Các người mau hạ cung, lui lại.

Tạ hầu tiếp:

– Chưa đủ! Lùi lại xa hơn nữa.

Bọn Lôi kị lại lùi xa hơn.

Vương hỏi Vương Kiên:

– Những tên bị Vương tướng quân bắt đâu?

Vương Kiên chỉ vào ái túi bên cạnh:

– Chúng tôi chỉ bắt được tên A Lan Đáp Nhi.

– Kẻ thức thời mới là người tuấn kiệt. Xin Vương Tiết độ sứ thả A Lan Đáp Nhi ra, rồi rút lui. Tôi sẽ kiềm chế tên Đi Mi Trinh cho đến khi nào các vị đi xa.

– Đa tạ vương gia.

Vương Kiên xách A Lan Đáp Nhi trao cho Vũ Uy vương rồi vẫy tay, cùng các thủ hạ lên ngựa, phóng về phía Bắc. Nhưng năm Lôi kị chặn mất lối đi. Dă Tượng quát lớn:

– Lui này!

Chàng xông vào giữa đội h́nh Lôi kị. Gă ngũ trưởng thúc ngựa chồm lên đầu chàng. Dă Tượng dùng Đảo mă cửu lộ thức, thức thứ nhất tên Mă phi sơn lĩnh. Chàng xuống đinh tấn, hai tay chụp hai chân trước con ngựa, rồi dơ lên cao. Con ngựa hí lên inh ỏi. Dă Tượng đẩy mạnh, con ngựa bị ngă lăn đi hai ṿng. Tên ngũ trưởng cũng ngă theo. Bốn Lôi kị c̣n lại thúc ngựa dẫm lên người Dă Tượng. Dă Tượng lại dùng Đảo mă cửu lộ thức, thức thứ chín tên Mă vĩ phi thiên. Chàng xông vào, chống hai tay lên đầu hai ngựa, lộn một ṿng, chàng dă đáp sau lưng chúng. Hai tay chàng nắm hai đuôi ngựa kéo mạnh. Hai con ngựa hí lên inh ỏi, rồi ngă lăn ra. Đám người Tống nhân ṿng vây bị hở, phóng vào rừng.

An Tam hỏi vọng lại:

– Kim Sơn tam anh hôm nay được thấy thần lực của anh hùng Đại Việt. Khâm phục vô cùng. Xin cho biết cao danh.

– Trần Quốc Kinh hay Dă Tượng cũng vậy.

Đợi cho đám vơ sĩ Tống đă đi xa, vương mở túi lôi A Lan Đáp Nhi ra rồi vung kiếm lên cắt đứt dây trói cho y. A Lan Đáp Nhi bị đám vơ sĩ Tống bắt, tưởng khó thoát khỏi cái chết, bây giờ được cứu thoát, y nói với vương phi:

– Xin phi tha cho Đi Mi Trinh.

Vương phi thu kiếm, buông Đi Mi Trinh ra. Diễn biến xẩy ra, bọn Đi Mi Trinh ngơ ngác không hiểu ǵ: sứ đoàn vừa mới cứu bọn Tống th́ rơ ràng là kẻ thù. Ngược lại, sứ đoàn lại cứu A Lan Đáp Nhi th́ rơ ràng là bạn. Vũ Uy vương hỏi A Lan Đáp Nhi:

– Thừa tướng! Tham tri chính sự Ngột A Đa đi đâu?

– Sáng sớm nay y nói có việc khẩn, nên lấy 10 Lôi kị đi theo, giờ này cũng chưa về. Không biết có sự ǵ xẩy ra không?

Trang trại bị cháy mất ba ngôi nhà. Ngôi nhà chính vẫn c̣n nguyên. A Lan Đáp Nhi mời vương với vương phi vào trong nhà. Y gọi Đi Mi Trinh:

– Người phải canh pḥng thực cẩn thận.

Vương cũng dặn Dă Tượng :

– Con chờ chú thím ngoài này. Nhớ chiếu cố cho Thanh Ngoan, Thúy Ngần.

Đợi cho Vũ Uy vương, vương phi vào họp rồi, Dă Tượng dặn hai cô em :

– Các em cứ ngồi trên xe chờ anh. Anh đi có tí việc.

Nói rồi chàng vọt lên lưng con Bắc mă chạy vào rừng, đuổi theo đám người của Vương Kiên.

Phân ngôi chủ khách xong, A Lan Đáp Nhi tŕnh bầy rơ sứ mạng : y tuân chỉ Đại hăn Mông Cổ lập ra Câu Khảo Cục, điều tra 141 điều mà Hốt Tất Liệt cùng tay chân đă phạm ở Trung nguyên, Kim, Liêu, Tây tạng, Đại lư. Tại Hà Nam,Thiểm Tây, Sơn Tây, Quan trung, Đông xuyên, Tây xuyên, Câu Khảo Cục đă xử tử mấy trăm bộ hạ của Hốt Tất Liệt. Bây giờ y muốn biết Đại Việt đă nộp cho Hốt Tất Liệt những ǵ ?

Vương phi móc trong bọc ra một cuốn sổ, b́a có ghi hàng chữ Thổ Phồn là văn tự chính của Mông Cổ . Đây là cuốn sổ Khu mật viện sai chim ưng gửi cho sứ đoàn sáng nay:

– Cách đây hai năm, đại vương Hốt Tất Liệt sai sứ sang nước tôi chiêu dụ, yêu cầu nộp vàng, bạc, châu báu. Bằng không người sẽ mang đại quân san bằng Giao chỉ. Họ xưng là sứ của Đại hăn Mông Ca. Chúa tôi đă nộp đủ. Đây là cuốn sổ do chính Thị thần là Tắc Chi Chiên biên nhận.

Khi A Lan Đáp Nhi vào Trung thổ, đă bắt giam Tắc Chi Chiên cùng bộ hạ y, tra khảo cực kỳ thảm khốc, rồi kết án phạm 141 điều. Tổng số 217 người bị xử tử h́nh. Việc Trung nguyên xong, nhóm Câu Khảo Cục tiếp tục lên đường điều tra tại Đại lư, Tây tạng. Song các nơi này Mông Cổ mới chiếm được, thuế khóa chưa định, nên Câu Khảo Cục không t́m ra tội trạng. Y định cùng Ngột A Đa sang Đại Việt, nhưng đường đi bị quân của Ngột Lương Hợp Thai trấn đóng, y bàn với Ngột A Đa bắt cóc Thanh Ngoan, dẫn dụ sứ đoàn tới để t́m thêm tài liệu.

Qua cuộc tiếp xúc hôm qua, A Lan Đáp Nhi tưởng rằng Hốt Tất Liệt chỉ đ̣i Đại Việt nộp lương thảo như lúa, gạo, đậu, cá khô, tôm khô, chứ không bao giờ y nghĩ rằng hắn bắt Đại Việt nộp vàng, bạc, châu báu.

Y cầm cuốn sổ lên, rơ ràng chữ kư của Tắc Chi Chiên, cạnh đó kiềm ấn của Hốt Tất Liệt. Danh sách gồm :

– Vàng ṛng năm ngh́n lượng,

– Bạc khối mười lăm ngh́n lượng,

– Ngọc trai sáu ngh́n viên,

– Ṿng hồng ngọc ba trăm đôi,

– Ṿng bích ngọc bốn trăm đôi,

– Ṿng bạch ngọc hai trăm đôi.

– Đồi mồi một trăm cái.

– Da cọp một trăm tấm.

Đọc xong, y kinh hoàng :

– Không ngờ Đại Việt lại giầu như vậy. Hà ! Hốt Tất Liệt mạo xưng sứ thần của Đại hăn, nhận cống phẩm mà không giao về quốc khố. Tôi đă kiểm lại, không hề thấy Đại Việt cống bất cứ cống phẩm nào. Những của báu này không biết Tắc Chi Chiên ỉm đi hay Hốt Tất Liệt ỉm đi ? Dầu người nào ỉm đi th́ tội vẫn do Hốt Tất Liệt phải chịu.

Vương phi tiếp :

– V́ sợ đất nước bị tàn phá nên chúa tôi vét hết kho tàng dâng cho đại vương. Không ngờ đầu năm vừa rồi người lại sai sứ sang đ̣i nữa. Chúa tôi không kiếm đâu ra châu báu, đành nộp một số cống phẩm khác.

Vương phi xuất trong bọc ra cuốn sổ thứ nh́ trao cho A Nan Đáp Nhi. Y cầm lên xem, cũng vẫn chữ kư nhận của Thị thần Tắc Chi Chiên, có kiềm ấn của Hốt Tất Liệt. Trong cuốn sổ ghi :

– Lụa Nghi tàm 2 vạn tấm,

– Nhiễu Thụy khê 1 vạn rưởi tấm,

– Bạc khối hai vạn lượng.

– Hương liệu ba trăm cân,

– Mật ong hai trăm hũ.

– Da hổ một trăm bộ.

– Ngựa chiến đủ yên cương ba ngh́n con.

– Trâu, ḅ năm ngh́n con.

– Gạo nếp hai vạn hộc (1 hộc = 10 kg ngày nay)

– Cá khô hai ngh́n cân,

– Tôm he khô một vạn con.

Vương phi tiếp:

– Cuối năm, đại vương sai sứ sang đ̣i nữa, quốc khố nước tôi trống rỗng. Chúa tôi xin khất, nhưng đại vương không cho, người xua quân vào tàn phá nước tôi. Chúa tôi đành xuất lĩnh quân dân chống lại. Kết quả ra sao Thừa tướng đă biết.

Vương tiếp lời vương phi:

– Đại vương Hốt Tất Liệt nói rằng: vùng đất Hoa Bắc, Kim, Liêu, Tống, Đại lư, Đại Việt được Thành Cát Tư Hăn phong cho người. Người đă tổ chức những vùng thuộc Tống cũ thành một lănh địa riêng biệt, Mông Ca hăn không có quyền ǵ ở những vùng này. Nay mai người sẽ đem quân về Bắc, hạ bệ Mông Ca, lên làm Đại hăn. V́ vậy phụ hoàng sai chúng tôi sang làm con tin với đại vương Hốt Tất Liệt, chứ không đi Hoa lâm.

A Lan Đáp Nhi hừ một tiếng:

– Như vậy đây là bằng chứng rơ rệt Hốt Tất Liệt phản bội rồi! Hà ! Y không chối căi được nữa.