Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ

GƯƠM THIÊNG HÀM TỬ

HỐI 56

 

Quyển I

Quyển II

Quyển III

Quyển IV

Quyển V

 

In ra

 

 HỒI THỨ NĂM MƯƠI SÁU


TIÊU SƠN HOÁ TINH PHÁP

 

Cuộc trao đổi người diễn ra trong năm ngày th́ xong. Vũ Uy vương gọi Dă Tượng, và năm nàng Đông hoa vào trong lều. Vương nói với Dă Tượng:

– Có một việc rất khó khăn, chú cần đến sức của cháu.

Dă Tượng cảm động:

– Cháu xin đợi chỉ dụ của chú. Chú ơi! Khi nghĩ đến Xă tắc, dân tộc th́ khó mấy, cháu cũng phải cố gắng làm cho được.

– Cháu sắp thi hành một lệnh cực khó khăn, nhưng chú biết cháu đủ khả năng hoàn thành. Chú sẽ cử Thúy Hường đi với cháu. Hai người phải giả làm một cặp vợ chồng. Chồng người Việt, vợ người Thái, mới cưới nhau.

Thanh Ngoan nghe Thúy Hường được cử đi với Dă Tượng th́ cảm thấy bồn chồn khó chịu: Thúy Hường có sắc đẹp dịu dàng, nhất là khi nàng mặc bộ quần áo tứ thân mầu tím. Bây giờ nàng được đi cùng Dă Tượng trong vai vợ chồng; dù là vợ chồng giả, th́ cũng khó mà giữ được trong sạch, thực nguy hiểm vô cùng. Thanh Ngoan đánh bạo hỏi vương phi:

– Chị ơi! Chị cho em đi thay Thúy Hường được không?

Vương phi đọc được tâm sự Thanh Ngoan, dù sao phi cũng vẫn là thiếu nữ trẻ tuổi, phi nghiêm mặt:

– À, cái này chị hoàn toàn không biết! Em hỏi vương huynh. Dường như vương huynh cũng không phải là người quyết định, mà do thầy Tạ Quốc Ninh định.

Mắt Thanh Ngoan đỏ hoe, nàng nh́n Tạ hầu:

– Thưa thầy!

Tạ hầu bẹo má Thanh Ngoan:

– Con ơi! Thầy biết t́nh yêu của con với Dă Tượng sâu như biển Đông! Thầy là người kết hợp hai con lại, con phải biết chứ? Thầy luôn mong muốn hai con thành đôi giai ngẫu. Việc con với Dă Tượng là việc tư. C̣n việc thầy đề nghị Dă Tượng đi với Thúy Hường là việc công. Chuyến đi này cần băng qua nước Đại lư. Người Đại lư nói tiếng Thái. Dă Tượng cũng như con mới học tiếng Mông cổ, tiếng Hoa vùng Lâm An. Đối đáp thông thường th́ Dă Tượng đủ tiếng Hán nói với họ. Nhưng bàn quốc sự trong trường hợp phức tạp này th́ không thể. Thúy Hường giỏi tiếng Mông cổ, tiếng Thái, tiếng Hoa v́ vậy thầy mới sai Thúy Hường đi với Dă Tượng.

Hầu lại tát yêu Thanh Ngoan:

– Dă Tượng có tư cách người quân tử, chính trực, quang minh. Con phải tin Dă Tượng chứ?

Dă Tượng đâu phải không biết t́nh yêu Thanh Ngoan dành cho ḿnh? Nhưng chàng từ một mục đồng, trở thành tướng Ngưu binh, từng đánh thắng Lôi kị bẩy trận, lại là con nuôi của Hưng Đạo vương. Suốt thời gian sống trong dinh của vương, chàng được dạy văn, luyện vơ, được nghe giảng chủ đạo tộc Việt, nên chàng mơ màng làm những việc như các anh hùng thời Lĩnh Nam, thời Lư. Chuyện vợ, con đối với chàng là điều ǵ xa xôi.

Từ hôm gặp năm nàng Đông hoa, Dă Tượng hết sức sủng ái cả năm nàng. Chàng thay Vũ Uy vương tổng lĩnh mọi việc của sứ đoàn. Chàng chăm sóc năm cô từng ly từng tư, như một ông anh cả đối với mấy cô em nhỏ. Năm cô cực kỳ kính trọng chàng. T́nh cảm của chàng đối với Thanh Ngoan cũng như bốn cô kia, không hơn, không kém.

Dă Tượng hiểu tâm ư Thanh Ngoan, nhưng chàng không biết an ủi như thế nào?

Để Thúy Hường nắm vững vấn đề, vương tóm lược vụ Mông cổ kiềm chế cha mẹ, vợ con hơn ba trăm cao thủ vơ lâm Tống, rồi bắt họ theo quân chinh tiễu các nước. Hồi Mông cổ vào Thăng long, đám cao thủ này trở giáo giúp Đại Việt để cứu Hoa kiều. Trong lần hội với Trung vũ đại vương Trần Thủ Độ, Ngột Lương Hợp Thai xin vương tha cho đám tù binh Mông cổ, Đại lư. Vũ Uy vương đưa điều kiện: phía Đại Việt thả tù binh, th́ Mông cổ phải thả gia đ́nh các vơ sĩ Trung nguyên đưa sang Đại Việt. Bây giờ Dă Tượng lên đường đi Hợp châu điều đ́nh với Vương Kiên, để Vương nhận đám vơ lâm này.

Vương nhấn mạnh:

– Trong binh pháp Tôn Tử, chia làm hư và thực. Trong binh pháp của Công chúa Thánh Thiên thời Lĩnh Nam chia ra hợp và phân. Việc trao tù binh, việc đem cao thủ Tống trao cho Vương Kiên là hư, là phân. C̣n thực, hợp mới quan trọng.

Trong năm nàng Đông hoa, th́ Hồng Ngát thâm trầm nhất, lại chú ư về chính sự. Nàng hỏi:

– Em có một thắc mắc: hiện mấy trăm cao thủ Tống hàng Đại Việt, tại sao ḿnh không chiêu mộ họ làm lực lượng giữ nước với ḿnh? Trả họ về Tống, th́ chẳng hóa ra ḿnh bưng mâm cỗ biếu Tống ư?

Vương phi dùng ngón tay trỏ sẽ khều lên g̣ má trắng hồng của nàng:

– Em tôi đă đẹp, lại có tấm ḷng son với đất nước. Em ḥi câu này tỏ ra em là người đại trí. Sau chuyến đi này chị xin đức vua lập một đạo nữ binh, để thu nạp các em.

Dă Tượng cười lớn:

– Thím quên rồi ư? Trong mấy chục tướng trâu của cháu, quá nửa là nữ tướng. Bọn con gái tuy sức khỏe không hơn bọn con trai, nhưng khi xung trận chúng lỳ lắm. Chết th́ chết, chứ chúng nó không chịu lùi. Chúng lại lắm mưu nhiều mẹo, hành quân biến hóa không biết đâu mà lường được.

Chàng nh́n Hồng Ngát:

– Khỏi cần về nước cỡi trâu làm Ngưu binh. Tại đây em liếc mắt một cái khiến cho bọn tướng Mông cổ ngă lăn ra, th́ c̣n mạnh gấp trăm lần, ngh́n lần cỡi trâu xung trận.

Vương phi kéo mọi người trở lại với câu hỏi của Hồng Ngát:

– Các em nghĩ ǵ về thắc mắc của Hồng Ngát?

Dă Tượng đáp không suy nghĩ:

– Ḿnh đem các cao thủ Tống về mặt trận Tứ xuyên, có ba điều lợi.

Thúy Ngần, Thanh Ngoan cùng hỏi:

– Ba điều lợi kia à?

– Một là, Mông cổ đánh Tống bằng hai mũi. Một mũi từ Bắc, tràn qua sông Trường giang. Mũi này họ bị cản tại Tương Dương, Phàn Thành. Họ mở thêm mũi thứ nh́ là chiếm vùng Tây xuyên, Đông xuyên, đánh từ phía Tây vào hông Tống. Mũi này họ cũng không thành công. Họ mở thêm mũi thứ ba từ phía Nam là Đại lư đánh vào sau lưng vùng Tứ xuyên và Đại Việt đánh vào đánh vào Lưỡng Quảng. Họ thất bại ở Đại Việt. Tứ xuyên của Tống đang lâm nguy v́ bị đánh vào hai mặt. Ta cứu Tống bằng cách trả các cao thủ Hán cho họ. Như vậy là ta tăng viện cho Tứ xuyên. Hiện Tứ xuyên trở thành ải địa đầu trấn Mông cổ cho ta. Tứ xuyên yên th́ Đại Việt yên.

Vũ Uy vương gật đầu tán thành. Dă Tượng tiếp:

– Hai là, tại sao ta không đem cao thủ Tống cho các tướng trấn thủ Lưỡng Quảng, gần ngay phía Bắc của ta, mà lại đem sang Tứ xuyên? Thưa, vùng Lưỡng Quảng lên tới mặt trận Kinh châu là nơi đang giao chiến với Mông cổ quá xa, đem các vơ lâm cao thủ vào vùng này th́ thà để ở bên ḿnh c̣n hơn.

Thúy Hường nh́n Vũ Uy vương:

– À th́ ra thế!

– Ba là, các cao thủ Tống mà đánh giặc trên đất ḿnh dù họ có cố gắng mấy, cũng không bằng đánh giặc bảo vệ đất nước họ. Ta đưa họ về Tứ xuyên là quê hương của họ, họ sẽ dốc toàn lực ra đánh ngoại xâm.

Vũ Uy vương mỉm cười:

– Các em thấy rơ ba điều Dă Tượng luận chưa? Nhưng đó là , là phân. Các em có thấy một điều không hợp lư là, Vương Kiên hiện đang bị Mông cổ uy hiếp; mấy trăm cao thủ Hán, là một lực lượng mạnh vô cùng, ta trả cho ông th́ ông mừng vô hạn. Việc ǵ ta phải gửi đặc sứ lên điều đ́nh trước? Thôi Dă Tượng nói tiếp đi.

– Đúng như Hồng Ngát bàn, tại sao mâm cỗ thịnh soạn đang trong tay ta, mà ta lại bưng cho Tống? Em ơi! Ta không hề biếu không, mà có điều kiện như b́nh dân nói: tiền trao, cháo múc.

Hồng Ngát reo:

– Em hiểu rồi, đặc sứ Dă Tượng sẽ đặt điều kiện với Tống: Đại Việt biếu Tống mâm cỗ cao thủ, th́ Tống phải tặng lại Đại Việt món ǵ chứ?

– Đúng vậy. Từ lúc Hồng Ngát theo sứ đoàn, anh tưởng em chỉ xinh đẹp, hát hay, đàn giỏi. Thực không ngờ thông minh như vậy.

– Em là con cháu B́nh Ngô đại tướng quân, Công chúa Thánh Thiên mà. Em xin góp thêm ư: nếu ta biếu Tống mâm cỗ cao thủ, chỉ là thịt, cá thôi, ta nên thêm xôi, chè, trái cây, th́ ta có quyền treo cao giá.

Vương phi mở to mắt hỏi:

– Ư em nói?

– Hồi Mông cổ đánh ta, đám Hoa kiều lập thành mấy Vệ quân (ghi chú 1 vệ là 2.400 người) theo Mông cổ. Sau trận Đông bộ đầu, họ đầu hàng, tự giải tán. Phàm khi con người đă cắp gươm, cầm kiếm rồi, khó mà từ bỏ được. Ta để đám Hoa kiều này sống lẫn với dân chúng, nếu có dịp, chúng lại tụ nhau làm loạn, th́ là mối lo cho ta. Nhân dịp này, ta họp các bang hội Hoa kiều lại, nói cho họ biết Mông cổ đang uy hiếp Hoa hạ. Ta khích động ḷng yêu nước của họ, rồi tập trung họ lại thành mấy Vệ quân. Ta vơ trang cho họ, huấn luyện họ dùng Đao quất, Khiên mây chống Lôi kị, rồi trao cho Tống cùng các cao thủ. Thế là ta vừa quét rác, vừa đem rác làm món hàng bán cho Tống.

Vũ Uy vương, vương phi, Tạ Quốc Ninh, Dă Tượng đều kinh ngạc về đề nghị của Hồng Ngát. Tạ Quốc Ninh khen:

– Thầy già rồi, trí lự không nhậy cảm như xưa nữa, thầy không nghĩ tới điều con nghĩ. Vương, vương phi cũng không nghĩ tới. Con nói đúng, con là con cháu của Công chúa Thánh Thiên.

Vũ Uy vương nh́n Thanh Ngoan:

– Bây giờ em hiểu rơ tại sao Tạ hầu lại quyết gửi Thúy Hường, mà không gửi em. Bởi đây là cuộc điều đ́nh cực kỳ quan trọng, Dă Tượng tuy đă học tiếng Hán vùng Lâm An cũng khá, nhưng không đủ trong cuộc trao đổi quan trọng này.

Vương nhấn mạnh:

– Các em thử đoán xem, ta gửi Dă Tượng đi, như Hồng Ngát nói: Đại Việt biếu Tống mâm cỗ cao thủ, th́ Tống phải tặng lại Đại Việt món ǵ chứ?

Thanh Ngoan đă bớt nẫu, nàng nói:

– Trong lúc bị Ngột A Đa bắt, em nghe A Đa nói truyện với một người trang phục Đại lư, bằng tiếng Việt. Câu truyện có thể tóm lược như sau: vùng biên giới ẩn náu rất nhiều bọn vong quốc, bọn đầu trộm đuôi cướp Việt, từng chạy sang Tống kiều ngụ. Tống cấp đất hoang vùng giáp biên Đại lư cho bọn này khai thác thành châu, động sinh sống. Chúng tổ chức quân đội, rồi thỉnh thoảng kéo về nước cướp bóc, xưng là con cháu vua Lê, con cháu vua Lư; thậm chí con cháu vua Đinh. Hiện giờ chúng đang gửi người sang Mông cổ, xin phong cho làm An Nam Quốc vương, t́nh nguyện làm gian tế, đi tiên phong đánh Đại Việt. Năm trước đây một bọn cướp xưng là con cháu vua Lư, đem một vạn lâu la, năm ngh́n ngựa theo Ngột Lương Hợp Thai vào cướp phá. Bây giờ ta đặt điều kiện với Tống rằng: bọn gian mà Tống che chở, hiện chúng theo Mông cổ, như lưỡi kiếm đâm sau lưng Tống. Vậy sao Tống không bóp cổ chúng chết đi? Đương nhiên Tống phải diệt đám này. Nhưng đánh chúng th́ Tống hao binh tổn tướng, trong khi chủ lực không đủ đối phó với Mông cổ. Ta sẽ đề nghị Tống để Đại Việt bắt gian tế Việt dùm Tống.

Hồng Ngát reo:

– Hay, Thanh Ngoan hay. Đánh giết hết mấy châu, động cướp này, th́ ḿnh bớt đi mối lo gian tế cơng rắn về cắn gà nhà.

Dă Tượng xua tay:

– Không! Ta không giết hết các châu, động này.

Hồng Ngát đứng dậy chắp tay:

– Em xin nghe cao kiến của anh.

– Bọn cầm đầu thường sai người về 207 châu, động biên giới của ta dụ dỗ theo chúng. Khi họ sang các châu, động của chúng th́ chúng quản chế gắt gao, bắt làm việc như trâu như ngựa. Dân chúng thù hận bọn tướng cướp này vô cùng tận. Nay nhân Tống phải lo chống Mông cổ, ta tiến quân vào bắt bọn thủ lĩnh, giải phóng cho dân chúng. Ta cử người có tài, có đức đặt lên làm động chủ, châu chủ. Thế là các vùng đất thuộc Tống, Đại lư là những mũi kiếm đâm ta, bây giờ ta biến thành lănh thổ ta. Các đạo quân này lại là đạo quân tiên phong, pḥng vệ biên giới cho ta.

Mặc Thanh Ngoan ngồi buồn rười rượi, vương nói với Dă Tượng:

– Đường từ đây đi Hợp châu không xa. Ta cho Thúy Hường đi với cháu. Dọc đường mọi đối thoại cháu để Thúy Hường lo liệu. Tuyệt đối tránh dụng vơ, cần lấy nhu để giải quyết mọi sự. Ngày mai cháu lên đường.

Vương trao cho hai người mỗi người một cái hổ phù :

– Cấp bậc của Mông cổ chia ra Thập phu trưởng chỉ huy 10 tên kị binh. Bách phu trưởng chỉ huy 10 Thập phu. Thiên phu trưởng chỉ huy 10 Bách phu. Vạn phu trưởng chỉ huy 10 Thiên phu. Ngột Lương Hợp Thai chỉ được cấp hổ phù cho Thập phu, Bách phu, Thiên phu thôi. C̣n Vạn phu trở lên do Hốt Tất Liệt cấp. Đây là hai tấm hổ phù của Hốt Tất Liệt. Hốt Tất Liệt cấp cho các cao nhân vơ học Trung quốc theo trong quân. Hồi đánh Thăng long, các cao nhân hàng Đại Việt họ trao cho Khu mật viện. Nay ta xử dụng, giả làm người của Hốt Tất Liệt. Người cầm hổ phù này được đối xử như một Vạn phu trưởng. Nếu như bọn Mông cổ có gây rắc rối ǵ th́ hai cháu đưa hổ phù này ra, chúng phải sợ. Ta cũng cho một cặp chim ưng theo cháu, làm cầu liên lạc.

Tạ Quốc Ninh giảng cho Dă Tượng:

– Chúng ta đang ở Nguyên dương. Nguyên dương là thị trấn biên giới Đại lư, Đại Việt. Hai con thuê xe mà đi, không nên đi xe của ḿnh. Xe của ḿnh là chiến xa, do chiến mă kéo. Xe ḿnh không có mă số của Đại lư th́ không được quyền di chuyển trên đất nước người.

Hầu chỉ lên bản đồ:

– Từ Nguyên dương đi Hợp châu phải tới Độ khẩu bằng xe. Độ khẩu nằm trên Kim sa giang, chỗ này là biên giới Đại lư với Tứ xuyên của Tống. Phía Nam sông do Mông cổ trấn đóng. Phía Bắc do Tống. Hai bên đang giao chiến cả chục trận, bất phân thắng bại. Đến Độ khẩu th́ dùng thuyền xuôi Trường giang đi Hợp châu.

Thúy Hường hỏi:

– Thưa thầy, từ đây đi Độ khẩu chúng con phải mất thời gian bao nhiêu lâu? Qua những thị trấn nào?

– Ba ngày hai đêm. Các con khởi hành sớm th́ tối tới huyện lỵ Trấn tŕ. Tại đây có một cái hồ cảnh trí rất đẹp. Nghỉ đêm. Hôm sau đi Côn minh. Nghỉ đêm tại Côn minh rồi sáng ngày thứ ba đi Độ khẩu. Nghỉ đêm tại Độ khẩu, sáng ngày thứ tư dùng thuyền đi Nam An rồi tới Hợp châu. Cũng có đường từ Trấn tŕ đi tắt qua Giang An. Song ít khi xe chịu chở khách qua đường này v́ băng rừng nguy hiểm lại ghồ ghề.

Dă Tượng trở về lều ḿnh, chuẩn bị hôm sau lên đường. Vừa vào trong lều, bất giác chàng giật bắn người lên, v́ một bóng đen vỗ vào vai chàng hai cái rồi tung ḿnh chạy. Nghi là gian tế, chàng dùng khinh công đuổi theo. Tuy trong bóng đêm, nhưng chàng cũng nhận ra bóng đen đó là một nhà sư. Nhà sư như trêu chàng, cứ chạy trước chàng khoảng 10 trượng. Chàng đuổi nhanh, nhà sư cũng chạy nhanh. Chàng đuổi chậm, nhà sư cũng chạy chậm. Tới một con suối, th́nh ĺnh nhà sư dừng lại, Dă Tượng đâm sầm vào nhà sư. Người chàng bật tung về sau hơn hai trượng. Vừa đứng vững, chàng bị nhà sư dùng tay đẩy vào ngực. Chàng dùng tay phải dẩy vào tay nhà sư. Nhà sư đứng vững như tượng đá, mặc chàng vận khí hít hơi đẩy, nhưng không nhúc nhích.

Dă Tượng kinh ngạc, v́ là tướng trâu, chàng từng dẩy ngă con trâu mộng như không, thế mà nay đẩy một nhà sư gầy guộc lại không chuyển động.

Th́nh ĺnh nhà sư vọt ḿnh lên cao, Dă Tượng bị mất đà lộn đi ba ṿng mới đứng đậy được.

Nhà sư lên tiếng:

– Người có thể lực cao lớn 8 thước (1 thước=25 cm), nổi danh là voi đồng, tự cho là khỏe nhất trong đội Ngưu binh. Nhưng người chỉ là cái bị thịt mà thôi. Người có ba cái bệu người có biết không?

– Tại sao đại sư bảo tôi có ba cái bệu?

– Này nhé, người cao như vậy mà chạy chậm hơn ta là một cái bệu. Người to lớn như vậy mà đụng vào ta, bị bật tung lên đến mấy trượng là hai cái bệu. Bàn tay người to gấp ba bàn tay ta, mà bị ta đẩy văng đi là ba cái bệu. Người có công nhận không?

Dă Tượng c̣n đang suy nghĩ th́ nhà sư tiếp:

– Ngày mai người lên đường, lĩnh trọng trách của đất nước, biết ḿnh bệu mà không chịu bỏ cái kiêu khí đi, th́ sao thành công được?

Dă Tượng biết đây là cao nhân, xuất hiện có mục đích cao xa, chàng khoanh tay:

– A Di Đà Phật! Quốc Kinh này vốn là trẻ chăn trâu, kiến thức hủ lậu. Mong đại sư bổ khuyết cho những khiếm khuyết.

– Ta không đủ tư cách dạy người. Có vị cao nhân trong nhà người sẽ dạy người

Nói rồi nhà sư vọt ḿnh biến vào rừng. Dă Tượng bâng khuâng trở về lều, th́ thấy Hưng Ninh vương ngồi đó từ bao giờ. Chàng hành lễ:

– Cháu xin ra mắt bác.

– Cháu hiểu rơ những ǵ nhà sư trẻ nói với cháu chưa?

– Cháu u tối lắm. Xin bác đừng tiếc công chỉ dạy.

– Trời cho cháu một cơ thể hùng vĩ, một sức khỏe siêu việt. Bác đă thấy cháu đứng cản chiến mă Mông cổ, hai tay chụp hai chân trước chiến mă, rồi vật ngă. Cháu đă chế ra Đảo mă cửu lộ. Pho vơ công này tuy tinh diệu, nhưng phải dùng lực. Lực con người khi đối diện với những người luyện khí công như nhà sư trẻ th́ hóa ra vô dụng.

Nghe Hưng Ninh vương giảng, Dă Tượng toát mồ hôi lạnh: ḿnh cứ ỷ vào sức khỏe, cũng may chưa gặp những đối thủ công lực cao, bằng không đă mất mạng rồi. Hưng Ninh vương như đọc được suy nghĩ của Dă Tượng. Vương nói:

– Từ hôm được Hưng Đạo vương nhận làm con nuôi, con đă học được những loại vơ công nào?

– Tuyên minh thái hoàng thái hậu đă dậy con bộ Đông A chưởng pháp, bộ Thiên la thập bát thức. Vũ Uy vương đă dạy con tất cả những vơ công căn bản của phái Đông A. Vương phi giảng cho con tất cả tinh yếu vơ thuật Đại Việt.

– Như vậy con chỉ mới học ngoại công, rồi dùng sức khỏe xử dụng, chứ chưa học khí công?

– Vâng !

– Được, ta sẽ dạy con. Hôm nay ta dạy con một thức khí công nhà Phật, gọi là Tiêu sơn hóa tinh pháp.

Hưng Ninh vương giảng:

– Phàm muốn làm anh hùng, muốn thành một đại tướng, một trượng phu th́ phải thoát ra khỏi đường t́nh. Cái tên A Truật kia v́ say mê Ư Ninh, suưt mất mạng tại Phù lỗ, mà vẫn chưa tỉnh. Con c̣n trẻ, phải lấy đó làm gương.

Dă Tượng vốn coi ông bác ḿnh như một vị Bồ tát, chàng hỏi:

– Thưa bác, con nghĩ làm trai ai cũng lấy vợ sinh con. Như bác nói, phải thoát khỏi đường t́nh th́ làm sao mà có con nối dơi tông đường được?

Hưng Ninh vương nh́n Dă Tượng như thầy nh́n tṛ:

– Con hỏi như vậy th́ con chưa hiểu rơ giữa việc lấy vợ, sinh con và đường t́nh. Đường t́nh là ǵ? La t́nh yêu trai gái quá độ, đến si mê, đến quên cả luân lư, quên cả gia cương, quên cả nguy hiểm, quên cả đất nước.

– Dạ con hiểu rồi. Nếu như trai gái kề cận nhau, thần trí u mê, không giữ được thân thể, có cách nào vượt qua không?

– Có! Để bác dậy cho.

– Con xin lắng nghe lời bác.

– Khi gặp hoàn cảnh bị sắc đẹp thu hút, tạo thành những ham muốn dục vọng, th́ phải lấy những đạo lư cao đẹp ra trấn áp. Đạo lư đó như: lời dậy của cha mẹ, của thầy, những ư tưởng cao đẹp trong chủ đạo tộc Việt, những lời dậy thâm sâu trong kinh Phật. Như con, con lấy những cảnh Mông cổ giết người tàn bạo ra trấn áp rằng Ta phải gạt bỏ những lạc thú nhất thời, bỏ hết để bảo quốc, để cứu dân.

– Nếu như nhục dục mạnh quá đáng th́ phải làm sao? Như tát ḿnh, bẹo ḿnh có được không?

– Có! Trong nhà Phật có một thức Thiền công, mang tên Tiêu sơn hóa tinh pháp. Thức này giúp tăng ni vượt qua được những cơn đ̣i hỏi của thân xác. Đạo-lư Phật-giáo chủ diệt dục: tham, sân, si. Dâm là một giới bị cấm ngặt. Nhưng các tăng-ni tu luyện khí công th́ tinh, thần, khí phải đồng thăng tiến. Mà cả ba thăng tiến, th́ dục cũng tăng theo, nên đường tu hành gặp khó khăn. Vậy phải làm sao hóa tinh di, mới có thể tiếp tục đường tu.

– Con không hiểu rơ những ǵ là tinh, là khí.

– Con không hiểu là phải. Này con, tạo hóa sinh ra loài người, đều có tinh khí do cha mẹ (Tiên thiên khí) và do ăn uống (Hậu thiên khí)ï. Ngoài ra nội thể tự sinh, ngoại cảnh kích động, khiến tham dục. Khi tham dục, tinh-khí chạy hỗn loạn. Hỗn loạn không qui liễm được th́ trở thành cuồng loạn, thần bị ức chế dễ lạc vào tà ma, dâm đăng. Khi luyện ngoại-công, khí-công, chủ yếu là đi đến tinh, thần, khí sung măn. Nhưng nếu cứ để tinh khí chạy loạn, rồi t́m thú nhục dục, để tinh thoát ra ngoài, hoặc thoát ra trong giấc mộng... Th́ trong ba yếu tố chỉ c̣n thần, khí mà thôi. Như vậy chân khí không mạnh, thần lực không phát đầy đủ, nên chi phải dùng khí-công thu liễm tinh-khí.

Dă Tượng như người mù được mở mắt. Chàng phát biểu:

– Con thử tóm lược, xin bác chỉ cho chỗ sai:

Tinh khí nảy sinh do ba nguyên lư:

Do cơ thể tự nảy sinh.
Ngoại cảnh như ăn, uống, ngắm nh́n.
Nội tâm như đọc sách suy tư.

Tập luyện. Tập luyện để tăng cường, tinh, thần, khí.

– Giỏi. Nếu để tinh xuất, th́ chỉ có thần, khí mạnh. Thần lực không phát ra được. Vậy cần thu liễm tinh lại, không để xuất ra ngoài.

– Thưa bác tại sao khi tinh khí sung măn th́ dương vật chướng lên?

– Theo Thiền-Việt th́ khi tinh khí sung măn, dương vật chướng lên là do các nguyên nhân sau: nh́n cảnh dâm bôn, tư tưởng không tự chế, tức thần yếu. Đọc sách, liên tưởng, chia trí, không giải trừ tạp niệm, tư tưởng tự do đi vào đường dâm đăng. Khi nam gần nữ, nữ gần nam. Bị kích thích bởi ngoại lực, nội khí. Trong giấc ngủ tư tưởng buông lỏng.

V́ vậy Thiền-khí-công Việt đưa ra 4 phương pháp thu liễm tinh khí, tức luyện công hóa khí, để giúp dễ tu luyện tập vơ công, nhất là cho Phật-gia đệ-tử giải thoát được những cơn ám ảnh sinh lư. Các thức đó là hóa tinh pháp.

Vương moi trong bọc ra ba miếng gỗ trầm rất mỏng, trên khắc chữ cùng đồ h́nh trao cho Dă Tượng:

– Đây là yếu chỉ Tiêu sơn hóa tinh pháp. Con giữ lấy, khi rảnh rỗi th́ mang ra luyện. Trước là công lực thêm mạnh, sau là thần trí thanh thản. Ba là chống được nhục dục đ̣i hỏi.

Vương lại đưa cho Dă Tượng tập sách mỏng:

– Đây là yếu chỉ của thượng thừa khí công Đại Việt tên Vô ngă tướng thiền công. Muốn luyện Vô ngă tướng thiền công th́ phải thông một trong ba kinh Kim cương, Lăng già, Tượng đầu tinh xá. Tuy nhiên, những người tâm tính chân chất như con th́ chỉ cần thông Bát nhă ba la mật đa tâm kinh cũng đủ. Con có biết kinh này không?

Ǵ chứ kinh Bát nhă th́ hồi thơ ấu ở trong chùa, Dă Tượng đă tụng hàng trăm, hàng ngh́n lần:

– Thưa bác có ạ. Con thuộc ḷng kinh này.

– Con đọc thử .

Quán Tự tại Bồ tát,
Hành thâm Bát nhă Ba la Phật đa thời,
Chiếu kiến Ngũ uẩn giai không.

... ...

Sắc bất dị không,
Không bất dị sắc,
Sắc tức thị không,
Không tức thị sắc.

... ...
– Con có hiểu bốn câu này không?

Dă Tượng ngây người ra, rồi chắp tay:

– Thưa bác con chỉ tụng như con vẹt, mà không hiểu ǵ. Xin bác thương xót khai tâm cho con.

– Được ta sẽ v́ con mà giảng.

Vương giảng chi tiết Ngũ uẩn, Lục tặc, thế nào là sắc, thế nào là không. Tại sao sắc, không lại không khác nhau. Cuối cùng vương chỉ vào viên gạch:

– Con x̣e bàn tay ra, rồi vỗ thử lên viên gạch một cái, xem lực của con đến đâu.

Dă Tượng làm theo, viên gạch vỡ làm ba, bốn miếng. Bàn tay chàng đau ê ẩm. Vương lại bảo:

– Con dùng ngón tay chỏ đâm vào cái cọc lều một cái xem sức ngón tay ra sao.

Dă Tượng làm theo. Ngón tay chàng đau nhói một cái.

– Con nhún chân, nhảy lên cao cho bác xem nào!

Dă Tượng tung ḿnh lên, nhưng chân không qua khỏi nóc lều.

Vương mỉm cười như Phật Di Lặc:

– Con ngồi theo thức Kiết già! Rồi, hai tay chắp trước ngực! Nhắm mắt lại! Rồi! Bỏ ra nhăn, nhĩ, tỵ, thiệt, thân, ư. Rồi... Con hít hơi dẫn khí theo ṿng Tiểu chu thiên.

Dă Tượng như người đi vào giấc mộng, không c̣n biết sự vật xung quanh. Cứ như vậy chàng trầm vào cơi vô hư vô không biết bao nhiêu lâu. Th́nh ĺnh có bàn tay để lên huyệt Bách hội, chàng tỉnh lại, mở mắt ra. Hưng Ninh vương bảo:

– Con thử nhảy lên xem nào.

Dă Tượng tung ḿnh lên cao, chân chàng vọt qua nóc lều đến nửa trượng. Chàng chưa hết kinh ngạc, Hưng Ninh vương chỉ viên gạch khác:

– Con thử vỗ lên viên gạch xem.

Dă Tượng vỗ thử, bộp một cái, viên gạch vỡ nát ra thành miếng nhỏ. Vốn thông minh, chàng hiểu ngay:

– Ông bác đă dạy chàng thức Thiền công tối cao, nên thân thể nhẹ nhàng, bàn tay đầy chân khí, khiến gạch vỡ vụn. Ta thử đâm ngón tay vào gỗ xem.

Chàng chĩa ngón tay chỏ đâm vào cột lều. Phụp một tiếng, ngón tay chàng đục một lỗ sâu vào cột đến hai đốt.

Chàng mừng chi siết kể:

– Đa tạ bác đă dậy con...

Khi nh́n lên th́ Hưng Ninh vương đă không c̣n ngồi đó nữa. Chàng than:

– Chúng nhân nói ôâng bác ḿnh là một vị Bồ tát rồi, quả đúng. Ḿnh mới tập một lúc mà công lực đă biến đổi như vậy. Nếu ḿnh luyện năm này qua năm khác th́ khi xử dụng Đảo mă cửu lộ sẽ mạnh vô biên.

Sáng hôm sau, trong khi mọi người c̣n mơ màng trong giấc điệp, th́ Dă Tượng cùng Thúy Hường mặc quần áo như người Đại lư, ra bến xe Nguyên dương.

Nguyên dương có ba bến xe lớn. Một bến xe đi Đại Việt, có ba hăng xe mang tên Phù đổng, Thanh long và Long mă. Hầu hết xe của các hăng này đều lớn, do bốn ngựa kéo. Mỗi xe chở từ 15 tới 20 người. Một bến xe rất phức tạp, nhiều xe, xe đều nhỏ, chỉ có một ngựa đi đường gần, không quá trăm dặm, mỗi xe chỉ chở được 2 đến 3 người. Bến xe thứ ba tổ chức rất quy mô, có bốn hăng mang tên Phi mă, Thần mă, Linh mă và Thiên mă. Xe của bốn hăng này có hai loại, song mă và tứ mă. Song mă chở từ 6 người tới 10 người. Tứ mă chở 15 người tới 20 người.

Dă Tượng đến hăng Phi Mă, ngỏ ư muốn đi Độ khẩu. Chủ hăng là một trung niên thiếu phụ khá xinh đẹp. Bà lắc đầu nói tiếng Quảng:

– Quan khách không gặp may rồi. Hiện hăng của chúng tôi không có chuyến nào đi đường xa như vậy. Phải khi nào đủ 15 người trở đi chúng tôi mới tổ chức một chuyến. Vậy xin quư khách phải chờ.

Bà nhắc lại:

– Ít ra là mười ngày.

Thúy Hường hỏi:

– Có trường hợp nào ngoại lệ không?

– Có đấy. Trước hết quư khách đi Côn minh. Tới Côn minh quư khách thuê xe hăng khác đi Độ khẩu. Hoặc giả quư khách bao trọn chuyến đi thẳng Độ khẩu th́ mau hơn.

Thúy Hường đưa mắt nh́n Dă Tượng rồi hỏi:

– Thế giá cả ra sao?

– Nếu quư khách chờ chuyến đủ 20 người th́ 1 lượng một người. Dọc đường có nhiều trạm nghỉ, quư khách được mời uống nước, ăn ngày ba bữa cơm. Đến Trấn tŕ, Côn minh quư khách qua đêm tại hăng của chúng tôi. C̣n như quư khách bao chuyến th́ chỉ 12 lượng bạc thôi.

– Vậy th́ tôi xin thuê bao một chuyến đi Độ khẩu.

Thiếu phụ nh́n Dă Tượng, Thúy Hường, bà ta thấy hai người trang phục như người Đại lư th́ tưởng là người địa phương. Bà nói tiếng Thái:

– Tôi sẽ cho xe Phi mă số 3 chở quư khách. Phu xe tên Phi mă đệ tam. Gọi tắt là A Tam. Không biết quư khách đây xưng hô thế nào?

Thúy Hường trả lời bằng tiếng Thái:

– Chồng tôi họ Trần. Xin cho chúng tôi lên đường ngay.

Xe được đánh ra sân hăng.

Thúy Hường móc túi trả 12 lượng bạc. Bà chủ thấy trên nén bạc có h́nh con chim ưng th́ vui vẻ:

– Bạc Đại Việt đây. Giá bạc Đại Việt rất cao, v́ bạc ṛng không pha như bạc Tống hay Đại lư. Chúc quư khách thượng lộ b́nh an.

Chiếc xe tứ mă khá lớn, dùng để chở 20 người, bây giờ chở có hai người, nên ghế được bỏ bớt lại.

Tuy chỉ mới học vơ từ hôm theo sứ đoàn, nhưng bản lĩnh Thúy Hường cũng kha khá, nàng tung ḿnh kên xe ngồi vào ghế giữa. Gió thổi làm y phục nàng bay phất phới, Dă Tượng suưt xoa:

– Em tôi đẹp quá.

Rồi lên ngồi bên nàng. Thúy Hường cảm động v́ lời khen của ông anh to lớn kềnh càng. Mặt nàng ửng hồng.

Chiếc xe tứ mă vọt lên như tên bắn.

Thúy Hường dùng tiếng Thái hỏi A Tam:

– Này anh! Anh có biết tiếng Việt, tiếng Mông cổ không?

– Mông cổ chiếm đóng nước tôi trên 5 năm rồi. Muốn làm ăn buôn bán dân chúng phải học tiếng của họ. Tôi cũng biết nói tiếng Mông cổ, nhưng không thông. C̣n tiếng Việt ư? Tôi chỉ biết nói mấy tiếng khi ra giá với khách. Quư khách là người Quảng ắt nói tiếng Việt phải giỏi lắm nhỉ!

– Chúng tôi là người buôn bán th́ phải biết nói nhiều thứ tiếng.

– Trần công tử, người buôn ǵ vậy?

Thúy Hường nh́n Dă Tượng. Dă Tượng đáp thay:

– Chúng tôi buôn gia súc, chuyên về trâu, ḅ lừa, ngựa.

Sợ A Tam hỏi lôi thôi, Thúy Hường dẫn y đi vào câu truyện khác:

– Đường đi Côn minh có an ninh không?

– Hồi trước đây bẩy tám năm th́ đường Nguyên dương đi Côn minh thỉnh thoảng cũng xẩy ra nạn cướp đường. Bọn này không chuyên một vùng nào cả. Khi chúng cướp một vụ, lập tức đổi vùng, quan quân không biết đâu mà truy lùng. Bọn chúng cũng có luật lệ là chỉ cướp của khi nạn nhân không chống lại mà thôi. C̣n nạn nhân chống lại th́ chúng giết. Chúng không bao giờ giết phu xe.

Thúy Hường kinh ngạc:

– Sao chúng lại tử tế với phu xe như vậy?

– V́ giết phu xe, th́ không c̣n xe chạy trên tuyến cho chúng cướp. Từ khi Mông cổ chiếm nước tôi th́ đường xá an ninh tuyệt đối. Cướp bị giết sạch, hoặc trốn sang vùng Tống hành nghề.

Dă Tượng hỏi:

– Mông cổ làm cách nào mà được như thế?

– Khi được báo một vụ cướp xẩy ra, Mông cổ tung kị mă đi bốn phía truy lùng bắt cho bằng được. Họ tra khảo gốc gác phạm nhân, rồi bắt hết bố mẹ, vợ con, anh em đem về. Họ tập trung dân chúng xem họ xử tội. Trước hết họ trói phạm nhân vào cột, cho nh́n họ hành h́nh gia đ́nh. Họ hành h́nh thành ba bậc. Bậc một là mẹ, vợ, con gái tội nhân từ 10 tuổi trở lên, họ cho lính thay nhau hăm hiếp đến khi mệt quá, chết đi mới thôi. Bậc hai là đối với bố, anh, em, con trai, họ xẻo từng miếng thịt, vứt ra đồng cho quạ ăn. Bậc ba họ xử chính phạm: tất cả bị chặt hết chân tay, đâm mù mắt rồi thả ra chợ cho dân chúng phỉ nhổ.

– Khủng khiếp quá!

Thúy Hường than: thế là bọn cướp c̣n lại giải nghệ hết?

A Tam lắc đầu:

– Không hết. Đám quân sĩ của vua Đại lư không phục Mông cổ, họ trốn vào rừng, thỉnh thoảng họ xuất hiện ập vào cướp những khu vợ con binh tướng Mông cổ ở. Họ tàn sát không gớm tay. Lại c̣n vơ lâm Tống. Họ từ Tứ xuyên, Lưỡng quảng sang Đại lư bắt bọn Hán gian theo Mông cổ. Họ rất đàng hoàng, không giết người bậy bạ.

Gặp khúc đường gồ ghề, chiếc xe nghiêng đi làm Thúy Hường ngă lăn vào ḷng Dă Tượng. Lần đầu tiên cơ thể Thúy Hường đụng chạm với cơ thể con trai, hơn nữa người con trai đó lại là Dă Tượng; một người anh khả kính, nghiêm nghị, nhưng t́nh cảm. Mùi mồ hôi đàn ông khét khét, hơi ấm từ người Dă Tượng tạo cho nàng một cảm giác rung động, tê dại, rạo rực. Nàng nhắm mắt lại, không muốn ngồi dậy.

Về phần Dă Tượng, bị Thúy Hường ngă ngửa vào ḷng. Hai mặt gần như chạm nhau, vẻ đẹp thanh tú của cô hoa khôi đất Kinh Bắc làm chàng bàng hoàng. Chàng định cúi xuống hôn lên môi nàng. Chàng rùng ḿnh, chợt nhớ lời Hưng Ninh vương dạy, chàng dùng h́nh ảnh bọn Mông cổ đè những cô gái 9-10 tuổi ra hiếp giữa chỗ đông người. Đứa trẻ kêu thét lên như xé tai, ḥa lẫn tiếng cười man rợ hỗ trợ của bọn lính Mông cổ đứng xem. Hiếp xong, chúng tung cô gái vào căn nhà đang cháy. Dă Tượng nghiến răng nghĩ:

– Không! Ta không thể hưởng thụ vẻ đẹp của Thúy Hường. Nàng là em ta. Vũ Uy vương, vương phi tin tưởng ta mà trao cho ta nhiệm vụ cực kỳ trọng đại. Ta không thể...

Chàng đỡ Thúy Hường dậy. Trong lúc luống cuống, bàn tay chàng đè lên ngực nàng. Cả hai như chết lặng đi. Cũng may giữa lúc đó chiếc xe lắc lư làm hai người bừng tỉnh.

Là Ngưu tướng, từng xung sát giữa gươm đao, cung tên, thế nhưng bây giờ Dă Tượng cảm thấy sợ. Chàng lấm lét nh́n Thúy Hường. Nhớ lời Hưng Ninh vương, chàng lại dùng h́nh ảnh bọn Mông cổ giằng những đứa trẻ c̣n bế ngửa trong ḷng mẹ quật xuống đất nát thây ra trấn áp:

– Đất nước c̣n ly loạn, dân chúng c̣n khốn khổ, ta không thể ích kỷ. Giờ này Vũ Uy vương, vương phi đang ngồi bàn xem ta đă thi hành lệnh đến đâu? Thanh Ngoan một ḷng với ta. Ta không thể phụ nàng. Ta quyết không để một lúc nhẹ dạ mà mất chí khí anh hùng. Hưng Đạo vương đă dạy ta: lúc nào con cũng phải xứng đáng với danh hiệu Anh hùng Đông A.

Về phần Thúy Hường, nàng cũng đang run run. Nhưng run mà không sợ, run trong cảm giác thần tiên. Nàng muốn ngă vào ḷng Dă Tượng nữa mà không dám. Nàng tự nhủ: từ đây đi Độ khẩu, ḿnh c̣n nhiều dịp với anh ấy mà.

Thế rồi hai người cùng im lặng mỗi người suy tư riêng. Phía trước có chiếc xe tứ mă, mang phù hiệu con ngựa bay đang chạy cùng chiều. Thúy Hường hỏi A Tam:

– Ủa cùng là xe của hăng Phi mă phải không?

– Đúng vậy, xe ấy người ta thuê bao đi Côn minh, chứ không đi Độ khẩu như ông bà. Sáng nay họ đi trước ḿnh cả giờ.

– Họ đi trước cả giờ mà sao bây giờ c̣n ở đây. Sao xe kia chạy chậm hơn xe ḿnh vậy?

A Tam cười:

– Đó là chiếc Phi mă số 5, khách thuê bao chạy đường Nguyên dương đến Côn minh. Cùng xe tứ mă, nhưng xe trước chở tới 10 người nên chạy chậm. C̣n xe này có hai người nên chạy nhanh hơn.

Thoáng một cái chiếc xe Phi mă 3 đă đuổi kịp xe Phi mă 5, rồi vượt lên ngang hàng. Khi hai xe chạy song song, hai phu xe dơ tay vẫy nhau. A Tam hỏi phu xe 5:

– Ê! A Ngũ, sao chậm vậy?

– Oái! Trong bốn ngựa của tôi, có hai con ốm mới khỏi, lại chở nặng. Chả biết có tới Trấn tŕ tối nay được không?

Nh́n sang chiếc Phi mă 5, Dă Tượng nói nhỏ:

– Có hai người đàn ông, một người tuổi trung niên, một người trẻ, một người đàn bà béo ị và bẩy cô gái. H́nh như họ là người Việt. Trên xe chở nhiều nhạc khí.

Khi mặt trời xế bóng th́ A Tam chỉ về phía trước:

– C̣n mười dặm nữa th́ chúng ta tới Trấn tŕ. Trấn tŕ là trạm dừng chân của hăng chúng tôi. Tới đó, xin nhị vị nghỉ chân, qua đêm. Sáng mai chúng ta đi tiếp.

Dă Tượng nói nhỏ với Thúy Hường:

– Tới chỗ thị tứ này, chúng ta không nên nói nhiều sợ tai mắt của cả Mông cổ lẫn Tống. Anh không biết nói tiếng Thái, mọi sự do em cáng đáng hết.

Thị trấn Trấn tŕ không lớn lắm, nhưng nhà cửa cũng san sát đều hướng ra mặt hồ. Cả hai người cùng mở to mắt nh́n kiến trúc Đại lư. Xe ngừng lại, vào trong sân một ngôi nhà lớn, trước nhà có bảng vẽ h́nh con ngựa bay, đó là biểu hiệu của hăng Phi mă. Một thiếu niên chạy ra reo lên bằng tiếng Thái:

– A Tam! Chỉ có hai vị khách thôi sao?

– Ừ, một cặp vợ chồng trẻ mới cưới. Họ đi Độ khẩu. Này Tiểu Linh! Khách sang đấy! Đưa họ lên một pḥng trông ra hồ.

Y nói với Dă Tượng:

– Trần công tử, tuần trăng mật mà công tử với phu nhân du ngoạn trên hồ th́ tuyệt.

Tiểu Linh xách hành lư, dẫn đường lên lầu, nó mở cửa pḥng số ba, rồi dặn:

– Pḥng này có cửa sổ nh́n ra hồ. Trên hồ có du thuyền cho thuê. Công tử muốn thuê thuyền, th́ xuống quầy, sẽ có người thuê dùm. Xin quư khách rửa mặt, tắm rồi dùng cơm chiều.

Thúy Hường nhét vào tay Tiểu Linh một chỉ bạc:

– Chị tặng em đấy.

Tiểu Linh kinh ngạc, v́ một chỉ bạc ăn 100 đồng Đại lư. Thường khách cho nó cao nhất là 2 đồng. Nó nh́n chỉ bạc, reo:

– Bạc Đại Việt. Giá bạc Đại Việt cao lắm! Cảm ơn chị.

Trong khi Dă Tượng mở cửa sổ th́ Thúy Hường đóng cửa ra vào. Trai hùng vĩ, gái sắc nước hương trời, trong căn pḥng nhỏ hẹp. Cả hai đều bối rối nh́n nhau, hồi hộp, rung động. Dă Tượng tự hỏi: pḥng chỉ có một cái dường, th́ tối nay hai người phải nằm chung ư ? Làm sao giữ nổi! Cỡi trâu xung vào trận Mông cổ, Dă Tượng không hề sợ hăi. Mà bây giờ người anh hùng lại lo lắng: đêm nay sẽ ra sao? Liệu có giữ được không?

Không dám nh́n cô em xinh đẹp, chàng mở hành lư lấy quần áo, vào pḥng tắm. Pḥng tắm có một vại nước khá lớn. Tắm xong chàng ra ngoài th́ Thúy Hường đang chờ, nàng nh́n Dă Tượng, mặt đỏ gay v́ ngượng. Dă Tượng tự hỏi phải làm ǵ để thoát ra khỏi hấp lực của t́nh dục bây giờ? Chợt nhớ lời dặn của Hưng Ninh vương dạy: hăy đọc sách để quên đi hoàn cảnh cám dỗ.

Chàng mở bọc t́m sách. Không khó khăn chàng lôi ra cuốn phổ luyện Thiên la thập bát thức, dậy cách dùng chài tấn công địch. Đây là bộ vơ công trấn môn của họ Trần, do tổ Trần Tự Hấp phối hợp Thiền công, kinh mạch, Bát quái trong Dịch kinh chế ra. Hơn trăm năm nay danh trấn Hoa Việt.

Chàng đọc phần tổng quyết, rồi bước theo phương vị Bát quái. Chân khí cuồn cuộn tuôn ra. Chàng luyện xong một ṿng, người cảm thấy khỏe mạnh vô cùng; th́ Thúy Hường từ trong pḥng tắm đi ra. Nàng mặc chiếc váy lụa đen, với chiếc áo cánh mầu tím. Đường cong trên cơ thể nàng nổi bật lên, cái yếm trên ngực căng no rung rung nhè nhẹ. Dă Tượng bật lên tiếng khen:

– Ôi! Em tôi đẹp quá.

Rồi đầu chàng lắc lắc, chạy ra cửa sổ đứng nh́n những du thuyền trên hồ. May mắn, giữa lúc đó có tiếng gơ cửa, rồi tiếng Tiểu Linh:

– Mời nhị vị xuống dùng cơm.

Hú hồn, Dă Tượng sóng vai với Thúy Hường xuống dẫy nhà đối diện là nhà hàng.

A Tam hỏi Tiểu Linh:

– Hôm nay có món ǵ đặc biệt không?

– Nhiều lắm, thịt nai hấp nấm, gà rừng nướng. Lại có cả cá. Cá chép, cá rói, cá trắm hồ Trấn tŕ và từ hồ Tiên đưa về, cho nên trong khách điếm khá đông khách.

Tiểu Linh nói tiếng Thái:

– Mời nhị vị vào! Nhị vị là khách đi xe, nên được dành riêng một bàn trên lầu. Mời nhị vị lên.

Trong nhà hàng khách nghẹt cứng. Trên lầu có 12 bàn, th́ 9 bàn đă có khách. Tiểu Linh chỉ một bàn có b́nh hoa đẹp:

– Mời nhị vị ngồi đây. Công ty Phi mă mời quư khách thưởng thức cá rói hồ Tiên nấu ám theo lối Giao chỉ, thịt nai xào nấm theo lối Quảng. Không biết anh chị có xơi thêm món ǵ không? Công tử có uống rượu không?

– Cảm ơn em. Chúng tôi không uống rượu.

Có tiếng chân người lên lầu, rồi một giọng nói khá rơ ràng bằng tiếng Việt:

– Cặp vợ chồng ngồi trên xe số ba kia, mặc y phục Đại lư, nhưng nét mặt dường như là người Việt th́ phải. Coi chừng chúng được Khu mật viện Việt gửi qua đấy.

Dă Tượng rúng động tâm tư, đưa mắt nh́n Thúy Hường:

– Em ơi bọn đi xe số 5 đă tới. Tại sao trong nước Đại lư lại có người Việt? Bọn này là bọn nào mà lại sợ Khu mật viện Việt? Chúng là Tống ư? Tống cùng Việt đang sát cánh chống Mông cổ, th́ tại sao chúng sợ ḿnht? Chúng là Mông cổ ư? Mông cổ nào? Mông cổ Mông Ca hay Mông cổ Hốt Tất Liệt? Chắc chắn bọn này là người Việt làm gian tế, nên mới sợ Khu mật viện.

Thúy Hường ngồi quay lưng lại bàn của bọn đi xe số 5, nên không nh́n thấy chúng. Dă Tượng nói nhỏ:

– Mới có tên trung niên lùn, ti hí mắt lươn, lác mắt phải, tên tuổi trẻ và một mụ đàn bà to béo. C̣n bẩy cô gái đẹp đâu không thấy?

Tiểu bảo đă mang thức ăn ra. Cá nấu ám bốc mùi thơm ngào ngạt. Thúy Hường múc thử một muỗm nếm. Nàng khen:

– Thơm ngon thực.

Nàng lại nếm thử món thịt nai xào nấm:

– Ngon! Anh ăn đi.

Thúy Hường chỉ ăn vài miếng thịt,với một bát cơm đă no rồi. C̣n Dă Tượng, chàng và hai cái hết một bát cơm trộn canh. Liễn cơm cho hai người mà chỉ thoáng một cái Dă Tượng đă ăn hết. Theo sứ đoàn đă mấy tháng, Thúy Hường từng thấy ông anh ăn khỏe như voi. Nàng vẫy tiểu bảo:

– Cho tôi một con gà rừng nướng, thêm một bát ám cá, hai liễn cơm nữa.

Tiểu bảo mở to mắt ra nh́n Dă Tượng, rồi xuống nhà. Lát sau nó mang gà nướng, ám cá, cơm lên. Nó nói với Thúy Hường:

– Ước ǵ ngày nào cũng có mươi ông khách ăn khỏe như thế này th́ nhà hàng phát tài to.

Có tiếng ồn ào, rồi có nhiều tiếng chân người lên lầu. Dă Tượng nói nhỏ:

– Bẩy cô gái mặc quần áo Việt đi xe số 5 đă tới. Họ mang theo rất nhiều nhạc khí, trống cơm, trống mảnh, đàn đáy, đàn bầu, đàn tranh, nhị, phách. Chà họ đẹp không thua ǵ Long thành ngũ phụng. Họ đều mặc váy lụa đen, nhưng áo bẩy mầu khác nhau. Tuổi họ lớn hơn bọn em một chút. Không chừng họ là Tô lịch thất tiên cũng nên.

Đám người đàn bà nói với nhau bằng tiếng Việt , mặt người nào cũng hiện ra vẻ kiêu sa, cười nói. Người con gái nhỏ tuổi nhất trong bọn họ nói với gă mắt lác:

– Này tên Trịnh Ngọc kia, hôm nay mi đưa chúng ta đi đâu đây?

– Lan Hoa cô nương! Thái sư Ngột Lương Hợp Thai truyền tiểu nhân dẫn bẩy cô nương đi Côn minh đểå cống cho đại vương Hốt Tất Liệt.

Nghe tiếng Lan Hoa, Dă Tượng rúng động tâm can. Kư ức giúp chàng nhớ lại, một lần Tạ Quốc Ninh kể về mối t́nh tuyệt vọng của ông với danh kỹ tên Hoàng Hoa. Theo lời ông kể, hồi vợ qua đời, ông thường lui tới Quán văn Tô lịch, nghe xướng họa thơ, tụng phú, nghe hát. Tại đây có bẩy ca nhi nức danh tài sắc Thăng long, được danh sĩ đặt cho cái tên là Tô lịch thất tiên. Bẩy nàng đều lấy tên là Hoa, chỉ khác chữ đầu mà thôi: Hoàng, Bạch, Huyền, Thanh, Hồng, Tử, Lan. Ông cùng Hoàng Hoa gắn bó với nhau, rồi thành hôn. Khi Ngột Lương Hợp Thai vào Thăng long, bẩy nàng trốn ở vùng Nghi tàm, bị cha con tên Trịnh Ngọc, Trịnh Long cáo với Hoài Đô. Bẩy nàng bị bắt theo quân Mông cổ. Sau khi Mông cổ bỏ chạy, không ai biết tung tích Tô lịch thất tiên ra sao. Bây giờ vô t́nh gặp họ ở đây.

Chàng tóm lược thảm trạng của Tô lịch thất tiên thuật cho Thúy Hường nghe.

Thúy Hường nghĩ đến giải thoát cho họ. Dă Tượng giảng cho Thúy Hường:

– Bẩy chị này mặc bẩy mầu áo khác nhau, ứng với tên các chị ấy. Như thế chị lớn nhất mặc áo vàng tên Hoàng Hoa, chị nhỏ nhất mặc áo mầu cánh chả tên Lan Hoa. Để anh làm quen với tên đầu sỏ, cố t́m hiểu sự thực ra sao.

Dă Tượng đứng dậy đến trước tên Trịnh Ngọc:

– Nghe huynh nói tiếng Việt, h́nh như huynh là người Việt th́ phải. Không biết huynh đi đâu đây?

Tên Trịnh Ngọc dương đôi mắt ti hí ra hỏi ngược lại:

– Chú em! Chú em là người Việt, sao lại mặc y phục như người Đại lư vậy?

Dă Tượng chỉ Thúy Hường:

– Tôi là người Việt. Chúng tôi đi Độ khẩu. V́ bà vợ mới cưới của tôi vốn người Thái, nên tôi cũng mặc theo vợ.

– Vợ chồng chú em đi Độ khẩu có việc ǵ vậy?

– Chả dấu ǵ huynh, tôi thuộc giới vơ lâm, làm nghề buôn gia súc từ Đại lư sang Đại Việt. Tôi được pḥ mă Hoài Đô tuyển vào đội cận vệ của đại vương Hốt Tất Liệt. Đại vương sai tôi đi mua ngựa bổ xung cho chiến mă bị tổn thất.

Chàng móc túi đưa hổ phù của Hốt Tất Liệt cho gă. Gă cầm hổ phù xem qua, rồi khúm núm trả lại. Gă cũng tŕnh hổ phù, nhưng hổ phù của Ngột Lương Hợp Thai. Gă nói với Dă Tượng bằng lời lẽ khách khí:

– Chà! Bạn trẻ thuộc giới vơ lâm, chắc vơ công cao lắm nhỉ!

Dă Tượng mỉm cười. Gă Ngọc tiếp:

– Cứ như hổ phù này th́ bạn trẻ có cấp bậc ít ra là Vạn phu trưởng. Trời ơi, bạn c̣n trẻ mà đă làm lớn quá! Tôi làm thông dịch cho Thái sư Ngột Lương Hợp Thai, chỉ được mang cấp Bách phu trưởng mà thôi.

Dă Tượng ḍ la:

– Này tôi hỏi thực anh câu này nhé, trên xe anh có bẩy cô gái Việt đẹp như tiên. Anh đưa họ đi đâu vậy?

– À, đó là những người đẹp nức tiếng Thăng long. Họ có tên là Tô lịch thất tiên. Thái sư Ngột Lương Hợp Thai tuân chỉ đại vương Hốt Tất Liệt truy bắt họ đem về Hoa lâm dâng cho Đại hăn Mông Ca. Lúc mới bắt được các nàng, Thái sư thấy các nàng quá xinh đẹp, nghệ thuật đàn hát siêu việt, người không muốn dâng nộp cho đại vương. Người giữ một nàng, pḥ mă Hoài Đô giữ một nàng, con trai Ngột Lương Hợp Thai là A Truật giữ một nàng. Bốn nàng c̣n lại, ba ngươi thay nhau hưởng. Bây giờ Thái sư mới thua trận ở Đại Việt, sợ bị tội, người sai tôi mang 7 báu vật này dâng cho đại vương, hy vọng được ân xá.

Thúy Hường thắc mắc:

– Mông cổ thiếu ǵ gái đẹp, mà các chúa tướng phải bắt gái Việt?

– Cô không biết ǵ cả. Con gái Mông cổ to lớn, trông thô lắm, sao bằng gái Việt? Vả bẩy cô này là những hoa khôi đất Việt, ngh́n năm mới có. Họ lại hát hay, giỏi nhạc!

Mụ đàn bà béo ị nói như đe dọa:

– Họ là con hát nức danh. Cậu c̣n nhỏ tuổi, vợ cậu trẻ đẹp hơn các cô kia nhiều. Cậu chớ có đụng vào bẩy cái lỗ đó mà mất mạng. Bọn Mông cổ sẽ băm cậu ra từng mảnh đấy.

Mụ chỉ Hoàng Hoa:

– Cái cô áo vàng kia, được Thái sư Ngột Lương Hợp Thai tuyển làm vương phi đấy. Cái cô áo trắng kia pḥ mă Hoài Đô dùng làm tỳ thiếp. Cô áo đen kia th́ gă con của Ngột Lương Hợp Thai định cưới làm vợ đấy. C̣n bốn cô, th́ ba người chia nhau, thay phiên hưởng. Nhưng nay Ngột Lương Hợp Thai đành bắt Hoài Đô, A Truật, buông các nàng ra, dùng làm cống vật cho Hốt Tất Liệt.

Tên Trịnh Ngọc chỉ mụ béo ị, thiếu niên, lễ phép nói với Dă Tượng:

– Đây là vợ với con tôi.

Mụ béo ị hừ một tiếng:

– Mi bị xẻo mất cái mả cha mi rồi, th́ c̣n tư cách ǵ mà xưng là chồng ta. Rơ chán!

Gă Trịnh Ngọc vẫn cười hề hề:

– Chúng tôi ở pḥng số 1. H́nh như tướng quân và phu nhân ở pḥng số 3 th́ phải. Bẩy cô kia ở pḥng số 2 và 4 bên cạnh pḥng tướng quân đấy. Đêm nay tướng quân tha hồ nghe các cô hát.

Bẩy nàng Hoa nghe đối thoại giữa tên Trịnh Ngọc với Dă Tượng, đều tưởng chàng là thứ vong quốc theo Mông cổ như tên Trịnh Ngọc, nên im lặng tỏ vẻ khinh bỉ. Các nàng thấy Thúy Hường mặc như người Thái, tưởng nàng là người Đại lư. Hồng Hoa hỏi Dă Tượng:

– Trần công tử! Công tử là người Việt, c̣n trẻ mà đă lên tới Vạn phu trưởng th́ vơ công công tử phải cao lắm nhỉ? Công tử thuộc môn phái nào? Ai là sư phụ của công tử?

Dă Tượng chợt nhớ rằng chàng chưa có sư phụ chính thức. Hồi mới được Hưng Đạo nhận làm nghĩa tử, chàng có vào Hoàng thành bái kiến Tuyên minh thái hoàng thái hậu. Chàng được ngài dạy cho bộ Đông A chưởng pháp, bộ Thiên la thập bát thức. C̣n toàn bộ nội công của chàng do Hưng Ninh vương dạy. Nội công của vương là nội công Đông A hợp với Thiền công. Chàng trả lời thực sự:

– Tôi thuộc phái Trúc lâm yên tử. Sư phụ của tôi là một vị tăng.

– Tôi thấy trong quân Mông cổ lên tới Thiên phu trưởng là hách dịch lắm rồi. C̣n công tử, sao công tử lại dễ thân cận, lịch thiệp quá.

– Tại v́ tôi là người Việt, là con Rồng, cháu Tiên như các chị. Hơn nữa tôi là đệ tử của một Bồ tát, th́ phải lấy Bồ tát hạnh ra đối xử với mọi người chứ.

– Phu nhân công tử là người Thái, vậy bà ấy có biết tiếng Việt không?

Dă Tượng mỉm cười:

– Biết chứ. Chúng ta nói với nhau thế này nàng hiểu hết đấy.

Thúy Hường hỏi Hoàng Hoa:

– Chiều rồi, mặt trời tỏa ánh nắng xuống hồ đẹp quá. Vợ chồng tôi muốn thuê thuyền mời bẩy chị cùng du ngoạn, không biết các chị có được phép chăng?

Hoàng Hoa thở dài:

– Chúng tôi tuy bị bắt, nhưng không phải là tù. Bọn chúa tướng mê mết chúng tôi lắm. Chúng dùng chúng tôi làm tỳ thiếp, chứ không phải làm tù nhân. Cái tên Trịnh Ngọc với con là Trịnh Long chỉ là bọn theo hầu thôi. Mụ vợ nó mới có quyền. Để tôi hỏi nó xem.

– Mụ có biết vơ không?

– Biết! Vơ công mụ cao lắm.

Nàng tới trước mặt mụ béo ị:

– Phu nhân, chúng tôi muốn thuê thuyền bơi trên hồ ngắm cảnh. Mong phu nhân cho phép.

– Được! Nhưng phải về trước giờ Tuất.

Mọi người lên pḥng thay y phục. Tô lịch thất tiên vẫn mỗi người mặc một mầu áo, nhưng váy hồng nhạt. Thúy Hường vẫn mặc y phục người Thái, váy đen, áo tím.

Thúy Hường tới quầy, hỏi thuê một thuyền lớn. Ngă giá. Thuyền có hai tầng. Tầng dưới có bốn phu chèo, một người lái và ba đầu bếp. Tầng trên có cái bàn, xung quanh có tám cái ghế dài. Chín người xuống thuyền. Thuyền phu cầm sào, đẩy mạnh, con thuyền từ từ rời bến.

Bẩy nàng, mỗi nàng xử dụng một nhạc khí cùng tấu một bản nhạc. Dă Tượng nhận ra đó là bản tế vua Hùng vào dịp đầu năm. Bản nhạc hết, các nàng lại tấu một bản nhạc của Mông cổ, nghe rất lạ tai. Cứ thế các nàng tấu nhạc Việt, nhạc Hoa, nhạc Mông cổ.

Thuyền đi được nửa ṿng hồ, Tô lịch đệ thất tiên Lan Hoa nói với Dă Tượng:

– Này anh, trông phong quang, nghe ngôn từ của anh, tôi đoán không lầm th́ anh không phải phường bán nước cầu vinh như tên Ngọc. Vậy sự thực anh là ai?

Dă Tượng thấy hoàn cảnh bẩy nàng, máu anh hùng nổi dậy, chàng không muốn nói dối họ. Chàng đưa mắt cho Thúy Hường. Thúy Hường cầm lấy hai cái dùi, gơ lên phách, Dă Tượng cầm dùi đánh lên trống ba tiếng tom, tom, chát. Chàng cầm chầu. Thúy Hường cất tiếng hát một bài hát Ả đào ca tụng công chúa Gia Hưng Trần Quốc, tư lệnh Thủy quân thời vua Trưng phá quân Hán trên biển Đông:

Phấn son tô điểm sơn hà,

Làm cho tỏ mặt đàn bà Lĩnh-Nam.

Vua Quang-Vũ khởi binh trăm vạn,

Đánh xuống vùng Nam-hải chiếm Thường-sơn,

Nam-an hầu Đoàn Chí, lĩnh đô đốc thủy quân,

Mang hạm đội, vượt sóng, ầm ầm như thác đổ.

Một trận biển Đông, Giao-long vân vũ,

Chém bay đầu Đoàn Chí, bắt Sầm Anh.

Đổ quân lên, quyết chiếm Lạc-dương,

Triều Đông-Hán chông chênh như trứng đổ.

Xuân phong Lăng-bạc, thiêu Yên-vơ,

Hạ hiểu Thần-phù, kích Trường-yên.(1)

Muôn ngh́n năm thanh sử ghi tên,

Dù yếm thắm, quần thoa ghi chiến sử.

Tô khấu tước b́nh, trực bả quần thoa đương kiếm kích,

Trưng vương dực tải hảo tương cân quắc hộ sơn hà.(2)

Lửa Lăng bạc, mười vạn thây ma,

Ngh́n năm cũ xương phơi thảm thiết.

Hôm nay, ngồi tưởng uy linh nữ kiệt,

Lễ một mâm dâng trước anh hùng,

Đời đời gương sáng soi chung.

Ghi chú:

(1) Gió xuân trên hồ Lăng bạc, đốt giặc tại Yên vơ. Nắng hạ tại biển Thần phù, phá giặc ở đất Trường yên.

(2) Dẹp giặc Tô Định, quyết lấy quần thoa đấu với kiếm kích. Phù vua Trưng dựïng nước, đem tài khăn yếm giữ non sông.

Hát xong nàng cầm cây nhị kéo. Nàng biến bài hát Ả Đào sang điệu hát Xẩm.

Nghe Thúy Hường hát, bẩy cô Hoa kinh hăi nghĩ đến thân phận ḿnh. Các nàng tưởng Thúy Hường cũng bị Mông cổ bắt như ḿnh, rồi bị Dă Tượng cưỡng bách làm vợ. Thanh Hoa chắp tay:

– Th́ ra em cũng là người Việt đấy. Em mới bị bắt sang đây hay lâu rồi?

– Em không bị bắt. Chị đừng hiểu lầm. Em với anh ấy là người của sứ đoàn Đại Việt sang Mông cổ.

Dă Tượng nói nhỏ:

– Chúng tôi là huynh đệ kết nghĩa, không phải vợ chồng. Chúng tôi đóng giả vợ chồng để qua mặt bọn gian tế Việt theo Mông cổ.

Dă Tượng nói với Hoàng Hoa bằng giọng hết sức thương cảm:

– Chị chưa biết ǵ về tôi, nhưng tôi lại biết hoàn cảnh của bẩy chị. Này chị Hoa, ân sư của tôi tên Tạ Quốc Ninh. Thầy có một người yêu tên giống như chị. Bà bị Mông cổ bắt đi. Thầy khóc hết nước mắt, nay vẫn ngày đêm đi t́m bà. Dường như là Hoàng Hoa th́ phải.

Mặt Hoàng Hoa biến sắc tỏ ra kinh hoảng, sợ hăi, rồi tu lên khóc.

Dă Tượng nói thực:

– Các chị đừng thắc mắc nhiều. Tôi biết hoàn cảnh khốn cùng của các chị. Nếu các chị muốn, tôi sẽ cứu các chị, đem về Đại Việt.

Hoàng Hoa kể nể:

– Tôi bị bọn Mông cổ bắt đem theo làm tṛ chơi, thân thể tàn tạ, liệu anh Ninh có c̣n nh́n đến tôi không? Liệu về nước tôi có bị voi dầy, ngựa xé không ? Nhưng, dù thế nào, nếu anh cứu chúng tôi, được trở về quê cha đất tổ, th́ xin kết quả ngậm vành.

– Tôi thấy bẩy chị không bị kiềm chế, vậy sao không trốn đi?

– Trốn cách nào? Những phụ nữ đẹp, những nghệ nhân được bọn Mông cổ chiều đăi, thả lỏng. Chúng chỉ sai một người quản chế thôi. Khi một người trốn đi, th́ chúng huy động kị mă đuổi theo bắt về, xử tội cực kỳ tàn bạo. Có mấy mỹ nữ Đại lư từng trốn đi, chỉ nửa ngày bị chúng bắt về. Chúng bôi mật đầy người rồi trói vào gốc cây cho kiến cắn. Nạn nhân ngứa ngáy, đau đớn mười ngày mới chết. Lại một nghệ nhân người Tống trốn đi, chúng bắt về, dùng dao sắc rạch mấy chục nhát lên mặt, chân tay, lưng, ngực rồi bôi vôi với bồ hóng vào, thịt rữa ra thành những cái sẹo trông ba phần giống người, bẩy phần giống quỷ.

Bạch Hoa tiếp:

– Từ đây về Đại Việt đường xa diệu vợi. Chúng tôi có trốn th́ chỉ đi bằng xe ngựa. E rằng đi chưa quá nửa ngày th́ bị bắt về ngay.

Hồng Hoa tiếp:

– Vả chúng tôi có trốn th́ trốn về Đại Việt. Mà tôi nghe tên Trịnh Ngọc nói, Mông cổ chiếm đóng Đại Việt cũng như Đại lư. Nếu như chúng tôi trốn thoát về tới Đại Việt lại bị bắt, th́ mèo lại hoàn mèo.

– Láo! Tên Trịnh Ngọc nói láo.

Thúy Hường nổi giận: các chị bị bắt sang đây thành ra không biết rơ t́nh h́nh. Chứ Mông cổ bị Đại Việt đánh bại từ sau tết năm ngoái rồi.

Dă Tượng tóm lược chi tiết t́nh h́nh chiến cuộc Mông cổ, Đại Việt một lượt cho bẩy nàng nghe, rồi kết luận:

– Thầy Tạ Quốc Ninh hiện theo sứ đoàn, đang đợi người của Hốt Tất Liệt hộ tống đi Tứ xuyên. Không chừng chúng ta gặp gỡ sứ đoàn giữa đường cũng nên.

Dă Tượng kinh ngạc vô cùng, v́ bẩy nàng Hoa nghe tin Đại Việt chiến thắng mà không tỏ ra vui mừng. Thúy Hường đề nghị:

– Sáng mai khi lên đường, tôi sẽ đề nghị với tên Ngọc rằng xe của các chị có hai con ngựa ốm, vậy xin mụ béo ị cho các chị sang bên xe chúng tôi. Như vậy hai xe đi cùng đường. Dọc đường chúng tôi khống chế bọn chúng, đi thẳng Độ khẩu. Tới Độ khẩu ta xuôi ḍng đi Hợp châu vào vùng Tống. Nhờ Tống giúp đưa các chị về Đại Việt.

– Ừ!

Dă Tượng dặn:

– Phải cẩn thận lắm với được. Chúng ta vẫn giữ nguyên t́nh trạng. Tôi vẫn là người của Mông cổ...

Thuyền về tới bến th́ mặt trời đă lặn.

Dă Tượng tóm lược mọi sự viết thư sai chim ưng mang về Khu mật viện ở Thăng long, cùng báo cho sứ đoàn biết, rồi xin chỉ dụ : phải làm ǵ ?

Vào pḥng ngủ, Dă Tượng phải đối mặt với vai làm chồng giả, với nhan sắc diễm lệ của Thúy Hường. Sau một ngày hành tŕnh mệt mỏi, Thúy Hường leo lên dường nhưng không ngủ được, nàng ngồi dựa lưng vào đầu dường như mời, như gọi Dă Tượng. C̣n Dă Tượng, chàng không dám nh́n vào mặt Thúy Hường. T́nh trạng kéo dài đến hơn khắc.

Chợt động tâm tư, Dă Tượng nhớ lại, trong lần gặp cuối, Hưng Ninh vương có cho chàng ba thanh gỗ mỏng, trên vẽ đồ h́nh, cùng tâm pháp luyện Tiêu sơn hóa tinh pháp, dùng để trấn áp cơ thể khi dục vọng đ̣i hỏi mà tâm trí không kiềm chế nổi. Chàng giữ, đă học thuộc, nhưng chưa luyện bao giờ. Chàng lấy tấm thẻ thứ nhất ra đọc đệ nhất thức:

BƯỚC 1 (nạp khí).

– Dùng ư dẫn khí từ qui đầu vào trung-đơn-điền.

– Tiến hành ư-thủ tại đây.

– Nạp khí tiếp, dẫn khí từ trung-điền đến hậu môn (huyệt hội-âm).

– Từ hậu môn (huyệt hội-âm) dẫn ra xương cụt (huyệt trường-cương)

Chàng luyện thử, chân khí chuyển động rần rật, dễ dàng. Người nhẹ nhàng. Chàng luyện tiếp:

BƯỚC 2 (đ́nh).

– Miệng mím chặt, hai răng nghiến vào nhau, lưỡi ép sát lợi.

– Hai chân tay vận thật cứng. Hậu môn thắt chặt vào và co lên cao.

Chàng luyện theo, chân khí tỏa khắp người, cảm giác căng chướng mất.Chàng luyện tiếp sang bước 3-4-5:

BƯỚC 3 (nạp khí).

– Tái nạp khí dẫn khí từ xương cụt (huyệt trường-cường) lên qua xương sống, hậu chẩm ( huyệt phong-phủ) vào đại năo, tới thượng-điền th́ ngưng lại.

BƯỚC 4. (Thổ khí)

Tiến hành ư-thủ tại đây, thổ khí ra ngoài.

BƯỚC 5 (nạp). Nước miếng trong miệng sinh ra, nuốt vào, dùng ư dẫn khí từ thượng-điền về trung-điền theo đường cổ, họng, thượng điền�.

Cứ thế chàng luyện sang tới bước thứ 11 là hết đệ nhất thức. Đến đây thân thể nhẹ nhàng, tâm trí minh mẫn. Chàng nh́n Thúy Hường với tất cả tấm ḷng trong sáng, không c̣n lửa dục nữa. Mặc cho Thúy Hường ch́m vào giấc ngủ. Chàng tiếp tục luyện măi, rồi ngủ lúc nào không biết.

Tiếng chim hót líu li bên hồ làm Dă Tượng tỉnh giấc. Thúy Hường đă thay y phục ngồi chờ. Có tiếng gơ cửa. A Tam thúc:

– Mời các vị lên đường sớm, trời c̣n mát. Đến trưa nắng nực chúng ta sẽ nghỉ.

A Tam, Tiểu Linh cùng mang hành lư cho Dă Tượng, Thúy Hường. Xuống sân, mụ vợ tên Ngọc đang thúc Tô lịch thất tiên lên xe.

Thúy Hường đóng kịch, nói với A Tam:

– Xe tôi chỉ có hai người, mà ngựa lại khỏe. Xe bên anh trong bốn ngựa th́ mất hai con bệnh mới khỏi. Vậy anh cho chuyển sang bên xe tôi bốn người được không?

Mụ đàn bà béo ị nói với 7 cô gái:

– Vậy năm cô Hoàng, Bạch, Huyền, Thanh, Hồng sang xe số 3. C̣n Tử, Lan với hành lư để bên xe 5 đi với chúng tôi.