Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ

GƯƠM THIÊNG HÀM TỬ

HỐI 58

 

Quyển I

Quyển II

Quyển III

Quyển IV

Quyển V

 

In ra

 

 HỒI THỨ NĂM MƯƠI CHÍN

Nam Thiên Đệ Nhất Mỹ Nam Tử.

Trời về chiều, ánh nắng chiếu gịng sông lấp lánh như những thỏi vàng. Ngồi trong khoang, nh́n ra cửa sổ, Dă Tượng hỏi Địa Lô rằng tại sao lại có mặt ở đền thờ Tam anh đúng lúc bọn Long Vân cũng tới?

Địa Lô thuật:

– Em về nhà chịu tang chú một tháng, th́ họ hàng họp lại bắt em phải lên đường ngay, v́ việc nước trọng hơn việc nhà. Em đành gạt nước mắt lạy vong linh chú em, rồi ra đi. Em đuổi kịp sứ đoàn khi sứ đoàn đến Côn Minh. Vũ Uy vương thuật cho em biết t́nh h́nh sứ đoàn từ khi rời Thăng long. Vương sợ anh nói tiếng Hoa không giỏi, e có sự hiểu lầm, nên bảo em trợ giúp anh. Em âm thầm đến Bồ lăng đă lâu. Vô t́nh em ở trong cùng khách điếm với bọn Long Vân. V́ chúng là châu trưởng hai châu của Tống, chúng có thẻ bài của Tổng trấn Quảng Tây. Chúng bịa ra rằng Tổng trấn Quảng Tây sai chúng đến liên lạc với Vương Kiên, rồi sẽ tiếp tế lương thảo cho mặt trận Thục. Nhưng sáng hôm ấy chúng bàn kế hoạch bắt Tô lịch thất tiên ở đền Tam anh. Em mới theo dơi chúng, rồi gặp anh.

Địa Lô hỏi:

– Anh luyện Vô ngă tướng thiền công mau thực. Thanh đại đao nặng như vậy mà anh múa vù vù!

Dă Tượng trở lại vụ Thanh Hoa:

– Em bảo anh lờ đi cho bọn gă Trịnh trốn là theo kế hoạch của Vũ Uy vương. C̣n không lột mặt nạ mụ Thanh Hoa th́ em dụng ư ǵ?

Địa Lô giảng giải:

– Anh phải biết, Thanh Hoa là thê tử của Tham tri bộ Lễ Chu Bác Lăm. Tuổi cô ta mới 22, mà thoát một cái đang là một ca nhi, trở thành đại phu nhân, lại được sủng ái cùng cực. Công danh lên tột đỉnh, tiền rừng bạc biển. Mụ bị Mông cổ bắt, chúng chiều chuộng rất mực để làm vật giải khuây. Bây giờ được cứu ra, chỉ c̣n mấy ngày nữa sẽ về Thăng long tái hồi với chồng. Vậy v́ lư do ǵ mụ lại phản lại chúng ta?

Dă Tượng bàn:

– Anh nghĩ có lẽ trong thời gian bị Mông cổ bắt, mụ bị thất tiết, sợ trở về ông Chu Bác Lăm sẽ ruồng rẫy, khinh bỉ, nên ném lao phải theo lao, mụ muốn ở lại làm vợ một tên tướng Mông cổ chăng?

– Có thể. Bởi theo Tử Hoa nói, th́ Hoàng Hoa bị Ngột Lương Hợp Thai dành làm của riêng, giữ làm tỳ thiếp. Bạch Hoa được Hoài Đô dùng làm t́nh nhân. Huyền Hoa trở thành vợ của A Truật. C̣n lại bốn nàng Thanh, Hồng, Tử, Lan Hoa th́ ba tên thay phiên thỉnh thoảng dùng qua đêm một vài lần mà thôi.

Dă Tượng quả quyết:

– Vậy chúng ta cần theo dơi xem mụ sẽ liên lạc với bọn Mông cổ bằng đường dây nào khác không?

Địa Lô mỉm cười nh́n thẳng vào mặt Dă Tượng:

– Bỏ truyện Thanh Hoa, bây giờ nói truyện anh. Anh đào hoa thực. Trên bến Bắc ngạn, Thanh Ngoan tuyển phu, điều kiện khó khăn như vậy mà anh thành công. Rồi Vũ Uy vương lại sai anh đi với Thúy Hường trong vai vợ chồng. Thanh Ngoan đẹp chói chang như hoa hải đường. Thúy Hường đẹp nhu ḿ, đẹp ủy mị. Vậy từ hôm ấy tới giờ anh đă ǵ ǵ với Thúy Hường chưa?

– Không hề! Anh đối với nàng như anh em ruột.

– Em không tin. Nàng đẹp xót ruột, anh với nàng luôn chung pḥng, mà anh không ǵ ǵ th́ mặt trời mọc đằng Tây em có thể tin được, chứ anh với nàng không ấy ấy th́ em không thể tin. Anh như con mèo đói, mà nàng là miếng mỡ thơm ngon để trước mặt. Mỡ để trước mặt mèo, mà mèo không ăn là mèo mù. Anh đâu có mù?

Dă Tượng bị tấn công liên tiếp, chàng lắc đầu quầy quậy:

– Oan uổng! Oan uổng!Anh thề không có ǵ ǵ mà, cũng chẳng ấy ấy với nàng.

– Em là thầy thuốc em biết, sức anh khỏe th́ truyện ấy ấy, ǵ ǵ cũng khỏe vô cùng. Không lẽ anh không có hai quả thận, hoặc cái đó của anh teo như quả ớt. Anh ngồi dậy, em xem mạch cho nào!

Dă Tượng biết Địa Lô xuất thân phái Sài Sơn, y học rất cao minh, chàng ngồi dậy. Địa Lô nắm lấy cườm tay phải bắt mạch, rồi tay trái phất trước bụng Dă Tượng hai cái. Chàng lắc đầu:

Cái ấy của anh lớn quá. Tốt vô cùng. C̣n mạch th́ Xích nhảy căng như dây đàn, chứng tỏ thận khí sung măn. Trai to, gái lớn, sống với nhau trong pḥng kín mà không ǵ ǵ th́ anh có chối mấy em cũng không tin.

Dă Tượng phải khai thực:

– Lúc đầu anh bị rạo rực đến khô miệng, chóng mặt. Nhưng anh dùng Tiêu Sơn hóa tinh pháp của Hưng Ninh vương dạy để trấn áp dục tính đấy chứ.

– À th́ ra thế. Em hỏi nhé, trong hai nàng th́ anh yêu nàng nào hơn?

– Nếu nói yêu theo t́nh anh em th́ anh yêu cả hai cô như nhau. C̣n yêu theo t́nh trai gái th́ anh không yêu cô nào cả.

– Bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại (Bất hiếu có ba điều, không con nối dơi tông đường là tội lớn nhất). Anh định không lấy vợ đấy à? Năm cô Đông hoa hoa tươi đẹp trước mặt mà bỏ qua th́ trời phạt đấy.

Dă Tượng vung hai tay:

– Em đă biết anh là Thống lĩnh ngưu binh toàn quốc rồi mà. Hai vai anh gánh nặng Xă tắc. Giặc đang ŕnh rập ở biên cương. Vui với thê nhi hiện chưa phải lúc. Không! Không! Một trăm lần không! Một ngh́n lần không! Giặc đốt nhà, quẳng trẻ con vào; hăm hiếp đàn bà tàn bạo, mà bảo anh vui với thê nhi th́ anh vui sao đước?

– Anh nói thế mà không sợ đức vua nọc ra đánh đ̣n à?

– Hư! Đức vua là minh quân, đời nào đánh anh!

Địa Lô thấy Dă Tượng cương quyết, càng trêu già:

– Khi chiến lũy Phù lỗ, Cụ bản vừa bị tràn ngập, giặc hùng hổ vào Thăng long, Vũ Uy vương trấn nhậm Bắc cương; vậy mà Nguyên Phong hoàng đế ban chỉ cho vương phải lấy vợ. Anh bảo cưới vợ khi đất nước chưa yên là ích kỷ, th́ chẳng hóa ra anh kết tội đức vua à? Này! Anh thấy Vũ Uy vương không? Cưới vợ xong, vương với vương phi đánh hàng chục trận kinh thiên động địa. Theo gương người trên anh c̣n chờ ǵ mà không cưới vợ như vương? Tỷ như anh cưới một trong các nữ Ngưu tướng, rồi vợ chồng thống lĩnh Ngưu binh trấn ngự biên cương, có phải đẹp biết bao không?

– Ừ nhỉ. Chưa bao giờ anh nghĩ đến việc đó. Có lẽ anh phải cưới một nữ Ngưu tướng mới được. C̣n em, em là người tài hoa bậc nhất Đại Việt, lại nổi tiếng Nam thiên đệ nhất mỹ nam tử. Em cũng phải cưới vợ đi chứ.

Chàng trêu ngược lại Địa Lô:

– Xa đâu không biết, trước mắt chúng ḿnh có năm cô Đông hoa. Trong năm cô Đông hoa, nếu em thích cô nào, em xin Vũ Uy vương gả cho một cô. Ngay cả Thanh Ngoan, nếu em thích, anh rất vui mà cho không em đấy.

Địa Lô dí tay vào trán Dă Tượng:

– Anh không được phép nghĩ thế, làm thế. Anh dự cuộc tuyển phu mà được Thanh Ngoan. Thanh Ngoan yêu anh. Như vậy Thanh Ngoan là của anh. T́nh yêu là báu vật trên thế gian, như hương thơm của hoa. Khắp trời Nam này, con gái Việt đều là gịng dơi vua Trưng, chúng ta phải quư hơn vàng, trân trọng hơn ngọc, chứ không phải đồ chơi, là của riêng mà đem cho được.

Bị chỉnh, Dă Tượng tấn công tiếp:

– Vậy th́ bốn cô c̣n lại, cô nào cũng đẹp như tiên nữ. Em nên rước một cô về làm vợ. Bằng không vương phi gả cho bọn Mông cổ hết th́ thực đáng tiếc.

– Không bao giờ! Không bao giờ em lấy vợ là ca nhi đâu.

– Em nói lạ, ca nhi là những người có nhan sắc, họ lại mang thêm nghệ thuật trong người. Đàn ông ai cũng say mê họ. Sao em lại ghét họ?

– Anh nói!

Địa Lô tự biện hộ: Em không muốn lấy vợ ca nhi, chứ em đâu có ghét họ? Họ như những đóa hoa đầy hương sắc, cần để cho người người chiêm ngưỡng, chứ không nên hái về làm của riêng. Hoa Lan, hoa Huệ, Hoa Hồng, khi c̣n ở trên cây th́ hương sắc tươi thắm ngạt ngào. Nhưng đem nấu canh ăn th́ đắng ngắt, không thể so sánh với rau muống, rau dền. Họ là người của thiên hạ, không thể, không nên bắt họ vào khuôn khổ làm vợ, uổng phí tài hoa của họ. Nếu em lấy một trong năm cô th́ chẳng hóa ra em ích kỷ, đem đóa quốc sắc thiên hương về làm của riêng ư?

Dă Tượng cung tay:

– Cảm ơn em đă phân tích cho anh. Nghe em nói, anh như người tỉnh cơn mê. Đúng, từ hôm gặp năm cô, anh yêu thương, chiều chuộng các cô rất mực, mà anh vẫn thấy các cô với anh có khoảng cách. Th́ ra khoảng cách đó là ḿnh chỉ nghĩ đến nước, đến dân, mà các cô th́ ca, hát cả ngày, không hợp với ḿnh. Cho nên anh rửng rưng trước tài sắc của Thanh Ngoan.

Địa Lô nắm lấy bàn tay khổng lồ của ông anh:

– Người ta tặng cho em mỹ danh Nam thiên đệ nhất mỹ nam tử, em không thấy hănh diện bằng anh; bằng anh Yết Kiêu. Anh từ một mục đồng, nhưng có tấm ḷng son với đất nước, thúc trâu đuổi giặc, trở thành người có đại công với Xă tắc, đấy mới là điều ước vọng của cháu vua Hùng, con vua Trưng.

Dă Tượng cũng nắm lấy bàn tay mềm như nhung, tươi hồng của Địa Lô:

– Sau trận Đông bộ đầu, năm anh em ḿnh đă bàn luận, rồi đưa ra năm điều làm Cương cho nam nhi Đại Việt. Anh c̣n nhớ:
 

Một là trung với Xă tắc,
Hai là xả thân cứu nước,
Ba là phẩm giá, đạo đức,
Bốn là tài trí, dũng, mưu,
Năm là hiếu kính phụ mẫu
.
Bàn về lập công với Xă tắc, th́ mỗi người mỗi cương vị, mỗi hoàn cảnh. Trong cuộc chiến vừa qua, em từng lập công, tương lai c̣n nhiều dịp. Năm anh em ḿnh hiện đều đang lĩnh trọng trách, nhất định chúng ḿnh phải đồng tâm nhất trí giữ đất nước của tổ tiên để lại. Công nhiều hay công ít cũng là công. Sống hay chết cũng vẫn là nguồn vui. Không ai hơn ai.

Trong khoang nhỏ con thuyền trên sông Trường Giang xứ Thục của Trung quốc, năm 1259, hai thiếu niên Việt luận bàn về bổn phận của nam nhi Đại Việt. Có ai ngờ đó là cương lĩnh cho hằng vạn thiếu niên Việt trong hai lần đuổi giặc Mông cổ sau này, mà sử Việt gọi những thiếu niên đó là Anh hùng Đông A.

Dă Tượng vấn kế:

– Em này! Giữa anh với Thanh Ngoan đă có những giây t́nh vướng mắc. Vậy em nghĩ, anh phải giải quyết ra sao?

– Tâm lư người con gái nào cũng giống nhau.

Địa Lô phân giải: Dù họ đẹp, họ xấu, họ dữ, họ hiền họ đều muốn đàn ông con trai say mê họ. Nếu ta cứ lờ đi, họ sẽ làm bất cứ điều ǵ cho dù tàn ác, vô luân họ cũng làm để đạt mục đích. V́ vậy tuy anh không yêu Thanh Ngoan, nhưng nàng yêu anh đến điên đảo thần hồn. Anh cũng nên đáp lại bằng cử chỉ nhu nhă, lời nói ngọt ngào cho phải đạo.

– Cảm ơn em.

Địa Lô tiếp:

– Anh có biết tại sao vương phi Ư Ninh lại cứ muốn gả Thanh Ngoan cho Ngột A Đa không?

– V́ A Đa làm quan lớn bên Mông cổ. Gả Thanh Ngoan cho y th́ y sẽ giúp Đại Việt.

– Nhưng tại sao vương phi không gả Thúy Ngần, Thúy Hường, Thúy Trinh hay Hồng Ngát cho A Đa?

– Anh không hiểu.

– Dễ thôi! Dù sao năm cô Đông hoa cũng là những cô gái ngây thơ trong t́nh trường. Gả bất cứ cô nào cho một tay già dặn về đàn bà như A Đa, các cô dễ bị say t́nh, rồi bị A Đa điều khiển. Duy Thanh Ngoan đă yêu anh đến điên đảo thần hồn, khi làm vợ A Đa th́ A Đa chỉ được thân xác nàng. C̣n hồn của nàng vẫn dành cho anh. Dành cho anh tức là dành cho Đại Việt.

– Á chà! Bà Ư Ninh không lớn tuổi hơn anh làm bao, mà đă già dặn trong t́nh trường. Khiếp thực.

Có tiếng gơ cửa, rồi tiếng Thúy Hường:

– Mời hai anh ra khoang chính xơi cơm, nghe nhạc, uống trà.

Dă Tượng reo:

– Ừ nhỉ, đi thuyền 7 ngày mà cứ ở trong khoang nhỏ này th́ chán chết. Nào đi nghe các tiên ca hát, tấu nhạc.

Vào khoang chính Địa Lô chắp tay:

– Địa Lô này trên đường đi sứ, may mắn được ngồi cùng thuyền với bẩy vị tiên của Thăng long, lại thêm một đệ nhất giai nhân Kinh bắc. Bây giờ được nghe các giai nhân cho nghe hát. Đúng là tam sinh, hữu hạnh.

Thúy Hường hỏi:

– Này anh Địa Lô, nghe anh là đệ tử của phái Sài Sơn, th́ giỏi âm nhạc lắm nhỉ?

– Giỏi th́ anh không dám nói rằng giỏi. Nhưng cũng không tệ. Bây giờ anh xin múa ŕu qua mắt thợ.

Chàng cầm lấy cây nhị trong tay Lan Hoa:

– Tôi xin hát Xẩm, bài này tôi sáng tác trong trận tái chiếm Thăng Long, mang tên Mùa xuân đuổi giặc.

Khi Địa Lô vừa cất tiếng hát, tay kéo nhị th́ cả Tô lịch thất tiên với Thúy Hường đều tự than:

– Hỡi ơi! Ḿnh cứ tự cho là tay tiên, giọng ca vàng, mà thua người này xa.

Bẩy nàng tiên nghe nhị, nghe tiếng hát, nh́n dáng người thanh nhă, bất giác cùng thở dài. Trong ḷng bẩy nàng bừng lên một dục vọng:

– Khi c̣n hát ở Thăng long ḿnh đă gặp không biết bao nhiêu đấng tài hoa, mà so với người này thực vạn vạn lần không bằng. Ôi! Ḿnh đă có chồng, mới đây lại được các tướng Mông cổ ôm trong tay không biết bao nhiêu đêm; nhưng... nhưng sao bằng người này. Phải chi ḿnh được người này ôm trong ḷng một đêm, rồi có tan xương nát thịt cũng không ân hận.

Địa Lô nào biết những dục vọng trong ḷng bẩy nàng Tô lịch. Hết bản nhạc, chàng lại thổi tiêu, rồi đánh đàn bầu. Nhạc khí nào chàng cũng tấu tới tŕnh độ tuyệt cao.

Địa Lô rất giỏi về tướng mệnh, khi đàn, lúc hát chàng quan sát thính giả, thấy Dă Tượng thưởng thức với vẻ mặt của người quân tử. Thúy Hường th́ gật gù lắng nghe. C̣n bẩy nàng Tô lịch th́ ánh mắt, nét mặt tiết ra lửa dục ngùn ngụt, ngực nhô lên thụp xuống. Chàng than thầm:

– Áy a! Bẩy cô này đều đă có chồng, thân phận trôi nổi làm vợ hờ bọn ác quỷ Mông cổ mà vẫn chưa thỏa tính hoa nguyệt, bây giờ lại bộc lộ dục tính quá đáng ở đây. Ḿnh c̣n đi chung với bẩy nàng c̣n nhiều. Ḿnh phải làm sao bây giờ? Ừ, th́ ḿnh nói bóng, nói gió, may ra các nàng hiểu rơ rằng các nàng phải trở lại chính đạo, xa ĺa tà tâm của ca kỹ.

Nghĩ vậy chàng chỉ ḍng sông trôi nước đỏ ngầu, hai bên bờ nhà cửa ẩn hiện trong các lùm cây xanh, gió thổi vi vu:

– Sông Trường giang phát xuất từ Tây tạng. Chảy qua Đại lư, Tứ xuyên th́ mang tên Kim sa giang, tới vùng này gọi là Trường giang. Dưới hạ lưu có nhánh gọi là Tần hoài, cảnh trí cực đẹp, thi sĩ Đỗ Mục đời Đường có làm bài thơ khi thuyền đậu trên nhánh này. Địa Lô xin ngâm để chư vị thưởng lăm.

Chàng bật dây đàn bầu rồi cất cao giọng:
 

Yên lung hàn thủy nguyệt lung sa,
Dạ bạc Tần Hoài, cận tửu gia.
Thương nữ bất tri vong quốc hận,
Cách giang do xướng Hậu Đ́nh hoa
.
Ngâm dứt, chàng ngâm sang tiếng Việt:
 
Khói mờ nước lạnh, trăng lồng cát,
Thuyền đỗ Tần Hoài, cạnh tửu gia.
Ca nữ nào hay hờn quốc hận,
Cách sông vẫn hát Hậu đ́nh hoa.(1)
Ngâm xong chàng nh́n bẩy nàng xem có ai hiểu ư ḿnh không? Nhưng chàng tuyệt vọng, v́ cả bẩy vẫn nh́n chàng rồi nuốt nước miếng. Nản quá, Địa Lô hát, tấu đủ mọi nhạc khí, th́ ngừng lại, v́ nhà đ̣ đă dọn cơm lên. Vừa nh́n món ăn, Lan Hoa reo:

– Món ăn xứ Thục đây.

Có bốn món: một món canh nấu bằng tôm đồng, một món thịt nướng, một món chim quay, và một món cá hấp.

Vừa ăn, Địa Lô vừa gợi truyện cho Thất tiên thuật lại thời gian bị lưu giữ ở Thăng long, cũng như ở Khâu bắc, Văn sơn. Các nàng hồ hởi kể truyện được bọn chúa tướng Mông cổ sủng ái như thế nào. Trong khi thuật, giọng nói các nàng ngọt ngào, sắc mặt tươi hồng, tỏ ra hănh diện lắm lắm.

Dă Tượng cực kỳ bất măn, chàng hỏi móc:

– Nếu như bây giờ Đại Việt đem các chị cống cho Hốt Tất Liệt, các chị có c̣n tưởng nhớ đến Ngột Lương Hợp Thai, Hoài Đô, A Truật nữa không?

Thanh Hoa tưởng Dă Tượng nói thực, nàng trả lời không suy nghĩ:

– Nếu được như vậy th́ hănh diện biết bao. V́ Hốt Tất Liệt là một vị thân vương, là chúa tướng của bọn Hoài Đô. Sống với chúa tướng chẳng hơn sống với thủ hạ của y sao!

Nàng cất tiếng hát theo diệu C̣ lả:
 

Một đêm vương giả nằm kề,
C̣n hơn gă tướng nằm kề quanh năm.
Nguyên văn hai câu ca trên như sau:
 
Một đêm quân tử nằm kề,
C̣n hơn chàng ngố nằm kề quanh năm.
Nàng đă đổi đi vài chữ.

Nh́n Tô lịch thất tiên, Địa Lô bùi ngùi, nghĩ thầm:

– Bẩy cô gái này là những báu vật trên thế gian. Hoàn cảnh đất nước biến họ là những món đồ chơi cho đàn ông. Bẩy người đều làm tỳ thiếp của bẩy danh nhân Đại Việt. Chiến tranh bùng nổ, bẩy cô bị Mông cổ bắt đem đi, nhưng chúng vẫn chiều đăi các cô. Đúng ra đối với một con gái lương gia, chỉ cần bị giặc làm nhục là họ tự tử để bảo toàn danh tiết. Hoàng, Bạch, Huyền được chúa tướng Mông cổ dùng làm tỳ thiếp, khi gặp ḿnh đáng lẽ các cô phải xấu hổ đến chết đi được, th́ lại thản nhiên tỏ ra sung sướng. C̣n Thanh Hoa được chuyển từ Ngột Lương Hợp Thai sang Hoài Đô, sang A Truật, không những không cảm thấy nhục, mà c̣n hănh diện, rồi làm gian tế cho chúng. Liệu khi ta đưa các nàng về cho chồng, các nàng có biết xấu hổ không hay vẫn trơ mặt đá ?

C̣n Dă Tượng th́ nghĩ:

– Ôi! Bẩy cô này đă thành đại phu nhân mà vẫn không rửa hết được những vết dơ bẩn của ca kỹ. Họ sống trong cảnh dâm dật, dối trá riết rồi coi là sự thường. Khi mới gặp ḿnh trên hồ, th́ thiết tha xin được giải cứu về nước. Khi gặp Hoa sơn ngũ hiệp th́ nguyền rủa Mông cổ. Khi bái kiến Vương Kiên th́ làm như những tiết phụ, khổ sở khi phải bắt vào chốn bùn nhơ. Kinh khủng nhất là lúc ở trong đền thờ Tam anh. Các nàng không tiếc lời nguyền rủa Long Vân để lấy ḷng đại sư Huệ Đăng, Địa Lô với ḿnh. Xảo trá! Kinh tởm.

Lan Hoa là người nhỏ tuổi nhất trong Thất tiên, nàng hỏi Thúy Hường:

– Năm nay em mười chín tuổi th́ phải? Không biết Vũ Uy vương có ư ǵ mà cho em đi chung với Dă Tượng, trong lớp vợ chồng giả. Chắc vương muốn hai em thành đôi giai ngẫu phải không?

– Không! Vương sai em đi với anh Dă Tượng v́ anh nói tiếng Hoa, tiếng Thái không giỏi. Mà em th́ giỏi hai ngôn ngữ này.

– Cho dù ư vương không thế. Nhưng em là cô gái đẹp, Dă Tượng là một người con trai hùng vĩ. Khi đi với nhau, đêm xuân đáng giá ngh́n vàng, sao lại bỏ phí những ngày hoa rực nở!

Thúy Hường căi:

– Không phải thế! Anh Dă Tượng đă có ư trung nhân rồi. Nàng tên Thanh Ngoan. Nhan sắc Thanh Ngoan e trong bẩy chị không ai bằng. Về nghệ thuật cầm ca th́ Thanh Ngoan bỏ xa em. Hơn nữa anh Dă Tượng là một người chính nhân, quân tử. Suốt thời gian đi bên nhau không bao giờ anh ấy tỏ ra một cử chỉ khinh bạc với em.

Nghe Thúy Hường nói, bẩy nàng mở to mắt ra kinh ngạc. V́ các nàng tự cho ḿnh đẹp nhất đế đô. Thế mà Thúy Hường bảo Thanh Ngoan c̣n đẹp hơn. Về nghệ thuật cầm ca, bẩy nàng chỉ ngang với Thúy Hường, bây giờ Thúy Hường bảo Thanh Ngoan hơn nàng th́ có nghĩa hơn bẩy nàng xa.

– Thúy Hường vừa đẹp vừa thông minh,

Thanh Hoa tiếp: mà em chỉ lĩnh hàm Vệ úy, hôm rồi mới được thăng Tá lĩnh, như vậy không xứngvới những ǵ em có. Em phải là những sủng nhân của các đại tướng quân, của các đại phú gia, đại danh sĩ. Này chị khuyên em, khi về Thăng long, treo bảng tuyển phu, một sớm một chiều trở thành đại phu nhân. Như chị Bạch Hoa thành vương phi của đại vương cầm quân Nhân Huệ vương. Như chị Hồng Hoa thành phu nhân của Vũ kị thượng tướng quân. Chứ em an phận th́ không biết kiếp nào, từ Tá lĩnh lên tới tướng quân.

Thúy Hường định trả lời th́ có tiếng Địa Lô dùng lăng không truyền ngữ rót vào tai:

– Mỉm cười không trả lời.

Thanh Hoa thấy Thúy Hường không trả lời, chỉ mỉm cười th́ cho rằng nàng nghe theo ḿnh. Tiếp:

– Như các chị đây, được các danh nhân Đại Việt sủng ái cùng cực. Đến như hoàng đệ Mông cổ là Hốt Tất Liệt nghe danh, lệânh cho Thái sư Ngột Lương Hợp Thai khi vào Thăng long phải đem về dâng cho người. Bây giờ tướng quân Dă Tượng muốn đem các chị về Thăng long, đoàn tụ với chồng cũ cũng được. Nhược bằng để các chị đi Mông cổ th́ cũng thành vương phi Thiên triều, thực là vinh hạnh biết bao.

Hồng Hoa tiếp lời Thanh Hoa:

– Em đẹp, trẻ hơn các chị nhiều, nếu em muốn chị sẽ tiến cử em lên cho vị Hoàng đệ của đại vương Hốt Tất Liệt là A Lư Bất Ca. Ông ấy hiện làm vua vùng chính quốc Mông cổ.

Thấy Thanh Hoa, Hồng Hoa, Lan Hoa thuyết Thúy Hướng; Dă Tượng, Địa Lô nghe giọng điệu vong quốc, ngôn tứ dâm bôn của ca kỹ, cả hai ứa gan, nhưng biết rằng nếu ḿnh lên tiếng th́ bẩy nàng sẽ không bầy tỏ hết những bí mật trong thời gian vừa qua. Hơn nữa không biết đường dây gian tế.

Dă Tượng cảm thấy đăng đắng trong miệng:

– Bẩy cô này thực là loại liễu ngơ, hoa tường. Hôm mới gặp ḿnh th́ khóc lóc làm như bị bắt theo Mông cổ là điều sỉ nhục. Bây giờ sau một thời gian, chân tướng mới từ từ hiện ra. Vậy ḿnh có nên đem những dâm vật về cho chồng không? Những người này mà về với chồng, lại được sủng ái th́ sẽ phá nát gia cang các ông. Ḿnh hiện được coi như tướng ngoài biên cương, được toàn quyền quyết định. Hay ḿnh t́m cách đưa các nàng cho bọn Mông cổ, để các nàng tàn hại sinh lực, trí tuệ, gia cang nhà chúng? Các ông tiếc thương kệ các ông. C̣n hơn đưa về, các ông biết sự thực sẽ kinh tởm các nàng?

Ăn xong, ai về khoang đó.

Có tiếng gơ cửa, Tử Lan nói với Địa Lô:

– Anh ơi! Chị Hồng Hoa bị đau bụng dữ dội lắm.

Địa Lô vội xách túi chạy đến khoang của Hồng Hoa. Nàng đang nằm trên giường ôm bụng quằn quại. Địa Lô ngồi xuống cạnh giường cầm tay trái của nàng chẩn mạch.

Hồng Hoa rên:

– Ôi đau quá! Anh đóng cửa lại rồi hăy khám bệnh.

Địa Lô đóng cửa, tiếp tục chẩn mạch. Chàng kinh ngạc, v́ thông thường khi bị đau bụng do thực phẩm th́ mạch Hoạt. Thế nhưng mạch Hồng Hoa lại Hồng Xác. Hồng Hoa cứ ôm bụng rên:

– Ôi đau quá.

Địa Lô án tay lên bụng nàng, th́ nàøng choàng tay ra ôm lấy vai chàng. Cho rằng cơn đau hành hạ, Hồng Hoa đang cơn mê loạn, nên ôm lấy ḿnh, Địa Lô không nỡ gỡ tay nàng ra, mà tiếp tục dồn chân khí xoa khắp bụng. Không thấy triệu chứng ǵ khác, chàng hỏi:

– Có phải chị đau bụng kinh không?

– Phải, hằng tháng em vẫn đau như vậy ba ngày liền.

Địa Lô tự hỏi:

– Sách An Nam Y Kinh của Bồ tát Minh Không nói rằng khi đau bụng kinh th́ bụng dưới căng, nóng, án sâu vào trong th́ càng căng thêm. Ḿnh đă trị chứng đau bụng kinh cho hằng trăm người, đều thấy như thế; mà sao bụng cô này không thấy nóng, chẳng thấy căng! Lạ quá. Có lẽ đây là trường hợp bất thường chăng?

Tuy vậy chàng vẫn an ủi:

– Vậy chị nằm ngay lại đi, tôi dùng châm cứu trị cho chị. Chỉ cần trị mỗi ngày một lần. Trị trong năm ngày liền, th́ bệnh khỏi.

– Khỏi tạm thời hay khỏi vĩnh viễn?

– Khỏi vĩnh viễn.

Chàng móc hộp kim ra, án tay vào bụng dưới, đầu tiên châm huyệt Quan nguyên. Quan nguyên là huyệt nằm dưới rốn. Hồng Hoa rên lên mấy tiếng. Cho rằng kim làm đau. Địa Lô an ủi:

– Chịu đau một tư rồi bệnh sẽ giảm.

Chàng xoay kim 100 lần, rồi án tay vào huyệt Trung cực. Huyệt này nằm bên trên xương chậu bụng dưới. Tay chàng vừa chạm vào xương bụng th́ Hồng Hoa rên lên hừ hừ. Kinh ngạc, Địa Lô chợt để ư trên khuôn mặt Hồng Hoa đỏ tươi hiện ra vẻ sảng khoái, chứ không thấy nhăn nhó khó chịu. Nhất thời chàng cho rằng kim đă làm giảm cơn đau, nên Hồng Hoa có nét mặt như vậy. Xoay kim 100 lần, rồi chàng tiếp tục châm huyệt Tam âm giao, Túc tam lư, Thái xung. Xoay kim.

Nét mặt Hồng Hoa tươi như hoa mới nở ban mai:

– Thần diệu. Anh ơi! Em hết đau bụng rồi. Anh lưu kim bao lâu?

Nh́n nét mặt Hồng Hoa tươi hồng, nàng nở nụ cười, ngực nhô lên thụp xuống. Địa Lô kinh hăi, nh́n đi chỗ khác, chàng lắc lắc đầu tự nói thầm:

– Ta là thầy thuốc. Nàng là con bệnh. Y đạo Đại Việt dạy ta phải coi con bệnh như nhau, dù nam, dù nữ, dù trai, dù gái, dù già, dù trẻ. Tất cả đều là kẻ cần cứu giúp.

Hồng Hoa cầm lấy tay Địa Lô, thở hổn hển hỏi lại:

– Anh lưu kim bao lâu?

Địa Lô khẽ gỡ tay nàng ra:

– Một khắc rưỡi (20 phút ngày nay).

Hồng Hoa lại hỏi:

– Anh ơi! Tại sao lại có chứng đau bụng kinh thế này? Tại sao Tử Hoa không bị, mà em lại bị?

Địa Lô giảng:

– Chứng đau bụng kinh, tên trong Y học gọi là Thống kinh hay Kinh thống. Nguyên nhân có sáu loại.

Thực chứng,
Hư chứng,
Hàn chứng,
Nhiệt chứng,
Khí đới,
Huyết ô

– Em chỉ là cô gái suốt ngày ca hát, có đọc sách nhiều đâu mà anh nói chữ th́ sao em hiểu.

Địa Lô giảng:

– Đại khái:

Đau bụng không thích án tay vào thuộc thực chứng,
Đau bụng thích án tay vào thuộc hư chứng,
Đau bụng sau khi kinh xuất, thích án tay thuộc hàn chứng,
Đau bụng trước khi có kinh, không thích án tay thuộc nhiệt chứng.
Đau ngâm ngẩm, kinh xuất khó khăn thuộc hàn trở,
Đau như cắt thuộc huyết ô.
Thầy thuốc phải biết phân loại mà đưa ra Lư, Pháp, Phương.

– Ba cái đó là ǵ vậy?

Lư là bệnh lư, nguyên nhân đưa đến bệnh. Pháp là phương pháp điều trị. Phương là bài thuốc cho mỗi bệnh.

Giảng đến đây, Địa Lô nhổ kim cất vào hộp. Thuận tay chàng án vào bụng Hồng Hoa:

– Chị c̣n đau không?

Miệng nói chàng định rời giường, ngồi trên chiếc ghế, bên cạnh, th́ Hồng Hoa năn nỉ:

– Anh ơi, anh xoa bụng cho em đi. Em cần anh bên cạnh.

Ḷng Địa Lô lại nhũn ra, chàng không nỡ rời cạnh giường. Hồng Hoa cầm tay chàng ấn vào bụng, rồi quay ṿng tṛn. Địa Lô cảm thấy miệng khô, tai ù, chân tay như tê liệt. Trước mặt chàng, khuôn mặt thanh tú, môi hồng mọng, đôi mắt to đen, mi cong của Hồng Hoa... như hút toàn thân chàng vào cơ thể nàng. Th́nh ĺnh nàng kéo tay chàng lên ngực. Một cảm giác êm đềm khó tả từ ngực nàng truyền vào thân thể chàng. Chàng nhắm mắt, ngồi như pho tượng.

Hồng Hoa quàng tay ra ôm chặt lấy Địa Lô. Địa Lô tuyệt không đề pḥng, v́ vậy chàng ngă xuống giường, nằm đè lên người nàng. Hồng Hoa hôn lên môi chàng:

– Chàng ngốc ơi! Chàng ngốc là trai tơ, chưa biết sự đời, để chị dạy cho. Chị sẽ đưa em lên tiên.

Vừa nói nàng vừa đưa tay kéo rút quần. Địa Lô như bị tê liệt toàn thân, chàng buông lỏng hết. Hồng Hoa cởi áo ḿnh, rồi thuận tay cởi quần chàng. Khoảng thời gian ngắn ngủi đó, bản chất người anh hùng trong Địa Lô bùng lên, gọi bên tai:

Một là trung với Xă tắc,
Hai là xả thân cứu nước,
Ba là phẩm giá, đạo đức,
Bốn là tài trí, dũng, mưu,
Năm là hiếu kính phụ mẫu
.

Chàng nhắc lại Ba là phẩm giá, đạo đức. Hồng Hoa là thê tử của Vũ kị thượng tướng quân Lư Tùng Bách. Tuy nàng là ca kỹ, tuy nàng đă đem thân dâng hiến cho bọn quỷ Mông cổ. Nhưng ta không thể đâm sau lưng Lư tướng quân.

Chàng chụp cái túi đựng thuốc rồi chạy khỏi pḥng Hồng Hoa. Về tới khoang ḿnh thấy Dă Tượng đang luyện công, chàng nằm dài ra giường thở dốc:

– Kinh khủng! Th́ ra Hồng Hoa giả đau bụng kinh, để lừa chàng vào khu vườn dâm đăng! Hú vía.